Không hiểu sao anh lại không cảm thấy vui khi cô thừa nhận mình không phải là một người phụ nữ tốt mà trong lòng lại cảm thấy chua chát, đau đến mức trái tim như sắp nổ tung, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, cánh tay nổi đầy gân xanh.
“Có phải… bao nhiêu năm nay cô vẫn còn yêu tôi? Nếu yêu tôi… tại sao lại không nói ra?”
Dĩ Ái hoảng hốt, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt long lanh ngấn nước, cô không biết tại sao anh lại hỏi vậy, không lẽ anh nhớ ra cô gái năm đó rồi, cô gái đã lấy hết can đảm ra để đưa cho anh lá thư tình, sau đó còn ngu ngốc đứng chờ anh dưới mưa, đưa cho anh chiếc ô?
“Em… em… em xin anh, đừng lấy tình cảm của em ra để dẫm đạp có được không vậy? Em đã không còn là cô gái có đủ can đảm của năm đó nữa rồi, thật sự… không thể nghe thêm một lời từ chối nào nữa đâu.” Giọng cô như vỡ vụn, ra sức khẩn cầu anh, xin anh đừng hành hạ cô bằng cách này. Cho dù anh có nhớ ra hay không, cô cũng không muốn anh xem tình yêu của cô là thứ rẻ mạt mà tạt nước bẩn lên, khiến nó biến thành một thứ dơ bẩn, hèn hạ.
Nhiều năm trước, cô đã lấy hết dũng khí của mình ra để tặng cho anh tấm thư tình và hộp quà, bên trong hộp quà là chân dung mà cô tự tay vẽ cho anh, cô đã phải thức trắng mấy đêm vẽ đi vẽ lại rất nhiều lần, vẽ cho đến khi người trong bức tranh sống động như người thật cô mới dám tặng nó cho anh.
Hôm đó là một ngày trời nắng đẹp, cô bước đến chặn đường anh và Tiêu Đàm Luân, nở một nụ cười ngọt ngào đưa cho anh lá thư tình và hộp quà, lúc đó cô vẫn còn là một thiếu nữ, trên gương mặt hiện rõ sự ngây thơ và xấu hổ, hai má đỏ ửng vô cùng đáng yêu.
Nhưng anh lại trái ngược với cô, còn có chút lạnh nhạt, còn không thèm nhận quà của cô nên Tiêu Đàm Luân đã lịch sự nhận giúp anh.
Sau khi đi ngang qua thùng rác, anh đã tiện tay vứt hộp quà đi, vậy mà cô vẫn vì chuyện này mà vui đến mức cả ngày vui vẻ, lúc nào cũng cười như một con ngốc.
Còn thư tình, anh đương nhiên không đọc, khi bị Lana đốt anh cũng không nói gì, chắc chắn còn âm thầm cảm ơn cô ấy.
Trong thư tình, cô nắn nót viết từng chữ: “Đàn anh, em tên là Cố Dĩ Ái, có lẽ anh không biết em là ai, nhưng em muốn nói với anh, em rất thích anh, cực kì, cực kì thích luôn. Thật ra em cũng không mong anh hồi đáp lại tình cảm của em, em chỉ muốn bày tỏ lòng mình cho anh biết. Cho dù anh không thích em cũng không sao cả, em có thể theo đuổi anh, để anh từ từ cảm nhận sự chân thành của em. Anh cho phép em… theo đuổi anh, được không?”
Vì vậy, ngày hôm sau cô đã đến chờ trước lớp của anh, đợi anh tan học, nhưng hôm đó trời mưa rất lớn, cô lại chỉ đem theo một chiếc ô, khi nhìn thấy anh, cô đã vội vàng chạy đến đưa cho anh chiếc ô của mình.
Người nhận vẫn là Tiêu Đàm Luân, anh ta vui vẻ cảm ơn cô rồi mở chiếc ô ra cùng Cung Trạch đi dưới mưa.
Anh ta nói: “Hình như cô ấy thích cậu đó, còn đến tận đây đưa ô.”
“Kệ cô ta, liên quan gì đến tôi? Cô ta tầm thường như vậy, cũng chẳng phải là hình mẫu mà tôi thích, tôi có điên mới hạ thấp bản thân để đi yêu đương với cô ta. Còn chiếc ô này, tôi không cần, cậu mau vứt đi.” Anh nhàn nhạt trả lời, trong lời nói mang theo sự khó chịu và khinh thường.
Tiêu Đàm Luân cười trừ: “Trời đang mưa mà, đợi mưa tạnh rồi vứt. Sao phải để bản thân bị ướt vì một cô gái chứ?”
Tuy lúc đó mưa rất lớn, xung quanh lại ồn ào, huyên náo nhưng cô có thể nghe rõ từng chữ cuộc đối thoại của hai người họ. Sau ngày hôm đó, cô đã không còn can đảm để theo đuổi anh nữa, cũng không còn dũng khí để bị thêm từ chối thêm bất kì lần nào.
Cô tưởng mình sẽ quên anh đi nhanh thôi, dù sao yình yêu của tuổi mới lớn cũng không thể kéo dài lâu được.
Nhưng… không ngờ cô lại là một kẻ si tình, chung thủ đến ngu ngốc, cô giống như mẹ cô, yêu một người đáng lẽ mình không nên yêu, biết sẽ đau khổ nhưng vẫn cứ đâm vào vào như con thiêu thân lao vào lửa.
Cho đến bây giờ, thứ tình yêu đó vẫn tồn tại trong cô, đau cách mấy cũng không thể dứt ra, bởi vì cho dù là tiếp tục yêu hay là vứt bỏ thì vẫn chỉ có một kết cục, cõi lòng tan nát, linh hồn vỡ vụn, cứ như một con dao đâm vào tim, chỉ cần rút ra, cô sẽ bị mất máu mà chết, nhưng không rút ra, từng giây từng phút cô đều cảm thấy đau đến nghẹt thở, từ từ cảm nhận cơ thể bị trút cạn sinh khí.