Trương Mạn nghe vậy thì liếc Lý Duy một cái.
Quả nhiên là thế, Trương Tuệ Phương cũng nói dối với Từ Thượng rồi.
Lấy cái tính tình kia của bà, sau khi biết Từ Thượng quả quyết muốn sinh con thì bà thà rằng tìm một cái lý do để vứt bỏ ông, cũng sẽ không để ông vứt bỏ bà.
“Chú ơi, lần này cháu đến đây mẹ cháu không biết, cháu muốn nói cho chú một chuyện, muốn hỏi xem chú nghĩ như thế nào ạ.”
Từ Thượng nuốt một ngụm nước bọt, không biết tại sao sau khi nghe giọng điệu nghiêm túc của cô ông bỗng cảm thấy căng thẳng.
Trương Mạn bắt đầu nói rõ mục đích đến: “Mẹ cháu đã gạt chú rồi, thật ra mẹ cháu rất thích chú, chỉ là bà biết nếu bà kết hôn thì bà phải sinh em bé í, song mẹ lại vì cháu mà không muốn sinh con, cho nên…”
Từ Thượng nghe cô nói thì kinh ngạc trợn lớn hai mắt, căng thẳng đến nỗi hai tay run rẩy, thật sự ông chưa từng nghĩ tới lí do Trương Tuệ Phương không cần ông, vậy mà là cái này.
Ông không muốn mất mặt trước hai đứa nhỏ nên dùng tay phải của mình nắm chặt lấy tay trái.
Ông nhớ lại, hình như Trương Tuệ Phương từng đề cập đến chuyện này, lúc đó gia đình ông giục rất dữ, song cũng phải nói lời tự đáy lòng, ông đã sắp sửa bốn mươi rồi, vì thế nhân tuổi còn chưa quá già muốn có một đứa con của chính mình. Thế là lúc đó ông nói mà không suy nghĩ: “Sinh chứ, nhất định phải sinh rồi, tốt nhất là ba năm hai đứa, một đứa giống em, một đứa giống anh.”
Thật sự, lúc nói những lời này ông không hề nghĩ tới Trương Mạn, nhưng ông có thể đưa tay lên ngực thề, coi như ông có đứa con của chính mình ông cũng sẽ không thờ ơ với Trương Mạn. Dù sao cũng là con của bà.
Dường như sau cuộc nói chuyện đó, không lâu sau Trương Tuệ Phương nói chia tay với ông.
“Mạn Mạn, vậy chú…”
Có sự giằng co trong mắt Từ Thượng.
Khoảnh khắc ông biết được lí do này, trái tim ông đã thật sự nhảy nhót, thì ra không phải bà không thích ông. Ông rất muốn tuyên bố ngay rằng ông có thể không cần con, song nghĩ tới mẹ già tuổi đã một bó nhưng vẫn ngóng trông ôm cháu nội, thì lại không thốt thành lời.
Trương Mạn nhìn dáng vẻ nghiêm túc suy nghĩ của ông, thật sự rất hài lòng.
Ông không lập tức nói rằng ông không muốn có con, cũng bởi vì ông là người trung thực dè dặt, là một người biết chịu trách nhiệm với lời nói của mình, thế là cô khẽ cười: “Chú Từ ơi, ý cháu không phải như vậy ạ, cái cháu muốn nói chính là, chú hãy theo đuổi mẹ cháu một lần nữa đi. Nếu sau này hai người có thể sinh cho cháu một cậu em trai hay một cô em gái đáng yêu, cháu sẽ rất vui vẻ đấy.”
Cô nhìn thấy đôi mắt người đàn ông nhướng lên, lấp lánh kinh ngạc, lại cô nói thêm một câu: “Chú Từ ơi, cháu biết chú luôn đối tốt với mẹ cháu, cháu cũng muốn sau này bà được sống hạnh phúc, còn về phần công tác tư tưởng với bà, cứ để cháu.”
Từ Thượng nghe cô nói thì không thôi ngạc nhiên.
Song chỉ một lát sau, trái tim ông không kìm được mừng như điên, cô bé trước mặt này thật sự chính là thiên thần được gởi từ thiên đường, làm sao có thể đáng yêu như thế?
Ông muốn giả bộ thâm trầm một chút, nhưng lại không cầm được mà bật cười, toe toét tới nỗi khóe mắt hằn lên mấy cái nếp nhăn: “Mạn Mạn, cháu thật sự là đứa trẻ tốt, nhất định chú Từ của cháu sẽ không khiến cháu thất vọng.”
Từng tuổi này rồi, ông sẽ không bị vui vẻ làm cho choáng váng đầu óc như mấy thằng oắt vắt mũi chưa sạch, nhưng Từ Thượng vẫn cảm thấy, hôm nay là ngày tâm trạng ông tốt nhất trong khoảng thời gian gần đây.
Sau khi kính cẩn tiễn người ra về, Từ Thượng xoa xoa tay đi tới đi lui quanh phòng mấy vòng, lúc này mới đặng cười vỗ trán.
Được rồi, đúng là phải nhìn với con mắt khác.
Ra khỏi Từ gia, tuyết rơi mỗi lúc một dày. Trận tuyết này bắt đầu rơi từ sáng hôm qua cho đến giờ, chưa từng ngừng qua, ban ngày khu phố đã kêu gọi rất nhiều người tới dọn đường, nhưng trời vừa tối thì lại bị một lớp tuyết dày khác phủ lên.
Hai người một trước một sau đi trên đường, Lý Duy đi phía trước, lớp tuyết dày bị anh đạp xuống tạo thành từng cái hố chân. Đế giày Trương Mạn mỏng, bởi vì không muốn giày bị ướt nên cô giẫm lên vết chân của anh mà đi.
Trải qua mấy tháng ở bên nhau khiến cho sự yên tĩnh giữa hai người càng trở nên tự nhiên.
Thật ra lúc tuyết rơi khí trời không tính là lạnh, Trương Mạn nhìn anh đi ở phía trước, trong lòng càng ấm áp dễ chịu, cô nhớ lại chuyện ngày hôm nay, có cảm giác bản thân nhất định phải thay đổi quỹ đạo cuộc sống của Trương Tuệ Phương, không thể để bà lại sống cô độc đến cuối đời như kiếp trước được.
Sau khi nghe thấy cuộc trò chuyện qua điện thoại của Trương Tuệ Phương, biết bà thật sự thích ông thì cô lập tức hỏi thăm số nhà của chú Từ.
Trên thực tế, cô làm như vậy cũng là bất đắc dĩ, lấy cái tính đến chết cũng phải sĩ diện của Trương Tuệ Phương mà nói, nếu không phải Từ Thượng chủ động thì chắc chắn bà sẽ không quay đầu lại đâu.
Trương Mạn có ấn tượng rất tốt với Từ Thượng, nhưng để cho chắc, cô vẫn phải đi đến của hàng 4S hỏi thăm nhân phẩm của ông.
Điều khiến cô càng hài lòng hơn, là cô đã nhận được câu trả lời tích cực từ tất cả mọi người, bọn họ đều nói tính cách ông thẳng thắn, là người có năng lực, có trách nhiệm và đáng tin.
Trương Mạn lại hỏi thăm về người vợ trước của ông, nghe nói là hai người kết hôn qua xem mặt, chưa tới hai năm thì vợ qua đời trong một vụ tai nạn xe, bởi vì công việc bận rộn nên ông không có thời gian yêu đương, vẫn luôn một mình, vì vậy cuộc sống riêng tư cũng rất sạch sẽ.
Khoảng thời gian này, không chỉ bận rộn với việc giải đề thi mà cô còn phải đi khắp nơi hỏi han, cho nên vẫn chưa nói cho Trương Tuệ Phương biết. Đến cả Trần Phi Nhi cũng nói chắc chắn hai mẹ con cô đã đầu thai sai, cô đã biến thành bà mẹ già với trái tim tan lo được lo mất mất rồi.
Dọc đường hai người không nói chuyện với nhau cho đến khi đi tới dưới lầu nhà Trương Mạn, cậu thiếu niên phía trước đột nhiên dừng lại, Trương Mạn đang mải nghĩ nên không chú ý, thế là đâm vào lưng anh.
Lần này đụng tới là mạnh, cô che mũi ai ôi một tiếng, nước mắt đảo quanh viền mắt.
Cậu thiếu niên quay lại, nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của cô, sau đó tầm mắt dừng lại trên đôi tai đỏ chót vì lạnh của cô.
Bình thường lúc đi học cô hay buộc hết tóc ra đằng sau, gương mặt chỉ to bằng lòng bàn tay bị tóc mái che đi một nửa, để lộ ra đôi tai xinh xẻo, trái tai lại dày nên nhìn sao cũng thấy đặc biệt đáng yêu.
Nhưng bây giờ đôi tai ấy bị lạnh mà đỏ, bởi vì da cô rất trắng nên rất dễ nhìn thấy cái màu đỏ kia, xem ra thật khiến người ta đau lòng mà.
Tầm mắt cậu thiếu niên hơi dừng lại, sau đó nhìn vào mắt cô: “Bị đụng đau? Lúc đi nhớ nhìn đường.”
Cơn đau ở sống mũi vừa mới dịu, lời thốt ra không tính là lưu loát, có chút không vui lầm bầm: “… Ai bảo cậu không nói một tiếng đã dừng lại.”
“Ừm, là lỗi của tôi.”
Khóe miệng cậu thiếu niên vậy mà ngậm lấy ý cười, anh không bác bỏ mà chỉ nhìn cô, dưới ánh đèn đường, bóng của cô nhỏ hơn rất nhiều so với anh, cũng mỏng manh rất nhiều.
Đột nhiên anh nhớ tới cái ôm lần trước ở quán bar, xúc cảm kia mềm như thể được mây ôm lấy.
Cảm giác tê dại lại ập đến.
Trước khi gặp được cô, anh luôn nghĩ rằng mình là người lí trí, suy nghĩ của anh có thể kiểm soát hành vi của anh.
Nhưng bây giờ thì không. Cơ thể đã tự hành động trước khi đại não có phản ứng.
Mắt anh tối sầm, bước về phía trước, đặt tay lên vai cô gái, chuẩn bị dùng sức mạnh hơn…
“Trương Mạn nha đầu chết tiệt này, về muộn cũng không chịu gọi cho mẹ một cú điện thoại? Đây là… bạn học của con?”
Xen kẽ với giọng điệu đầy nguy hiểm của bà chính tiếng giày cao gót giẫm lên nền đất phát ra âm thanh “lộc cộc”, vang vọng trong hành lang.