“…”
Thời điểm này là lúc tất cả mọi người đều đã vào giấc, chỉ ngoại trừ những binh lính đi tuần tra. Phía bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng ồn ào láo nháo, Vương Quân hãi hùng lẩm bẩm, đám thích khách này là do Hoàng đế phái tới sao? Hắn vừa định ra khỏi lều để quan sát tình hình thì bỗng có một tên mặc y phục dạ hành, mặt mũi bị bịt kín mít lao từ trên mái lều xuống, đối phương ra tay chặt đầu hắn cực kỳ nhanh gọn, chỉ trong giây lát máu tươi đã văng đầy đất.
Tên thủ hạ đứng sau Vương Quân bị máu tươi bắn đầy mặt, cảnh tượng bản thân vừa chứng kiến làm cả người hắn lạnh lẽo, song còn chưa kịp hồi thần lại thì đã bị chém luôn một đao.
Vị quân sư mệt mỏi nhấc mảnh vải ở lều lên rồi đi vào, bởi vì phải thức trắng cả đêm để thảo luận việc quân nên tinh thần quân sư không được tươi tỉnh lắm. Thái tử phía bên trong đứng dậy hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Quân sư vuốt chòm râu: “Bẩm điện hạ, tướng quân Vương Quân đã bị thích khách giết hại.”
“Thật đáng tiếc.” Ánh mắt Mộ Cẩm Ngọc vô cùng lạnh lẽo, hắn cười lạnh một tiếng: “Đưa thi thể về kinh thành đi, quân sư cũng đi nghỉ ngơi thôi, chuyện này để mai bàn tiếp.”Cả ngày nay hắn đều lao đầu vào thảo luận việc tác chiến, cơ thể cũng thấy mệt mỏi uể oải, A Hỉ lại gần giúp Mộ Cẩm Ngọc cởi bỏ áo giáp. Dạo gần đây tính tình Thái tử điện hạ bình thường hơn xưa rất nhiều, mà A Hỉ cũng dần hiểu được rằng thật ra Thái tử điện hạ vẫn biết đâu là đúng đâu là sai, nhưng bản chất ác độc tàn bạo trong người điện hạ vẫn luôn dẫn hắn bước vào con đường sai trái.
Mộ Cẩm Ngọc ngẩng đầu nhìn lại tấm bản đồ địa hình của Ngụy Môn Quan, trong lòng hắn cũng đã có quyết định.
Nửa tháng sau, viện binh từ Giang Châu cuối cùng cũng đã tới nơi, bọn họ mai phục ở phía sau đội quân thủ thành của Phong Đan.
Vương Quân chết thì dĩ nhiên Phong Đan sẽ không có được tin tức về viện binh của Đại Lạc, trận này vốn có thể đánh nhanh thắng nhanh, song mấu chốt ở chỗ Mộ Cẩm Ngọc đã đánh giá cao quân tiếp viện từ Giang Châu, hắn không ngờ Hoàng đế có thể làm ra trò kinh tởm đến thế, dù mảnh đất phía Bắc này có rơi vào tay Phong Đan đi chăng nữa thì lão cũng phải trừ khử Mộ Cẩm Ngọc cho bằng được.
Nhóm viện quân được cử đến đây hầu như toàn là những binh lính yếu kém gầy gò, độ tuổi ngoài bốn mươi năm mươi chiếm đa số, thanh niên trai tráng thì chẳng được mấy mống. Hơn nữa áo giáp mà Binh bộ phân chia cho họ cũng toàn là những bộ giáp cũ kĩ lâu đời, bởi nhiều năm bị cất trong kho nên đã ẩm mốc, nặng nề hơn rất nhiều, tác dụng giữ ấm cơ thể cũng không thấm vào đâu. Khoác trên người bộ y phục như thế trong cái thời tiết gió Bắc lạnh thấu xương, căn bản không thể nào tập trung tinh thần mà chiến đấu được.
Nếu đây là một nhánh quân tinh nhuệ, thì dưới sự chỉ huy của Mộ Cẩm Ngọc, bọn họ chắc chắn sẽ phục kích diệt được toàn bộ viện binh của Phong Đan. Vương thành của bọn chúng giờ đây không còn binh lính thủ thành nữa, sau khi giết chết Hạ Thuật Tất, Mộ Cẩm Ngọc có thể tiếp tục tấn công giết luôn Vương của Phong Đan.
Vậy mà kết quả cuối cùng lại là Phong Đan miễn cưỡng thắng trận, nhóm viện binh dũng mãnh của Phong Đan khoác trên người những mảnh da dê đã tập kích ngược lại nhóm quân mai phục của Mộ Cẩm Ngọc, phương Bắc lại đổ một trận tuyết lớn sau cuộc chiến hôm ấy.
Mộ Cẩm Ngọc khạc ra một ngụm máu, hắn dùng đao rạch chiếc áo giáp của một binh lính đã chết ra, mũi đao sắc bén xuyên qua lớp bông nhồi trong áo.
Ngoại trừ một chút bông được phủ ở bên trên, lớp dưới cùng của áo được nhét đầy cỏ lau. Hắn hoàn toàn không lường trước được cái gọi là quân viện binh từ Giang Châu lại là như thế này.
Đôi con ngươi của Mộ Cẩm Ngọc hiện lên sát ý: “Phụ hoàng…”
Trận tuyết lớn đã vùi lấp hết xác chết và mùi máu tươi nồng nặc nơi chiến trường, trên ngực Mộ Cẩm Ngọc còn đang cắm một mũi tên, hắn lảo đảo trèo lên lưng ngựa.Suốt mấy ngày đêm màn trời chiếu đất, không ngừng ra roi thúc ngựa khiến Ninh Hoàn vô cùng mệt mỏi, nhưng chung quy y vẫn tới chậm mất rồi. Y và thủ hạ phải đi hỏi thăm hồi lâu mới biết Mộ Cẩm Ngọc cho quân mai phục ở một hang động cạnh sông Hoài.
A Hỉ hoàn toàn không nghĩ tới việc quân mình sẽ thua trận, rõ ràng bọn họ đã biết trước được hướng đi của binh lính Phong Đan, quân mai phục còn nhiều hơn bên Phong Đan năm nghìn người.
“Có khả năng Thái tử đang bị thương, đã tìm chỗ nào đó để ẩn nấp rồi.” Ninh Hoàn nói, “Tất cả chia nhau ra tìm đi, hai canh giờ sau sẽ tập hợp ở đây, nếu đến chạng vạng vẫn có người chưa quay lại thì các ngươi cũng phải về trước, trận tuyết này sẽ rơi đến tối, chúng ta không thể chết ở đây vì tìm người được.”
Trong lòng A Hỉ rất áy náy, hắn nói: “Thái tử phi nương nương, nô tài đi theo bảo vệ ngài.”
Ninh Hoàn không biết Mộ Cẩm Ngọc có thể trốn ở nơi nào, hiện giờ số lượng người cùng tìm kiếm cũng không nhiều, y dặn dò: “Ngươi ở lại đây kiểm tra xác chết đi, nói không chừng một trong số đó là Thái tử điện hạ.”Sắc trời đã tối đen như mực, Mộ Cẩm Ngọc đang do dự xem có nên rút thẳng mũi tên này khỏi ngực hay không, tên cắm vào không sâu lắm, chỉ động vào thịt chứ không ảnh hưởng đến xương cốt, nhưng thời tiết hiện giờ rét lạnh căm căm, chỉ sợ nếu lôi tên ra hắn sẽ chết vì mất máu.
Mộ Cẩm Ngọc chẳng sợ chết, lúc lên đường tới phương Bắc hắn cũng đã xác định bản thân rất có thể sẽ một đi không quay lại. Nhưng hắn cũng không muốn bỏ mạng trong hang núi này, không ai tìm được hắn thì làm sao Ninh Hoàn ôm xác hắn mà khóc được đây.
Chỗ bị mũi tên cắm vào vẫn đang chảy máu, Mộ Cẩm Ngọc đã hao tổn gần hết sức lực, thân nhiệt bắt đầu nóng lên, giờ đây hắn chỉ muốn nhắm mắt lại.
Muốn rời khỏi hang động này ngay bây giờ là chuyện bất khả thi, hơn nữa lúc hắn tiến vào cái hang này thì ngựa cũng đã chạy mất, khi ấy hắn thật sự không có sức mà suy nghĩ cần phải buộc ngựa lại.
Mộ Cẩm Ngọc dùng ngón tay quệt máu ở ngực rồi vẽ một cành hoa đào lên vách đá, máu trên người hắn vẫn cứ chảy không ngừng, mà những bông hoa đào nở trên mặt đá cũng càng ngày càng nhiều, vài giây trước khi mất ý thức, thứ duy nhất Mộ Cẩm Ngọc thấy là một bóng người cao gầy với y phục trắng thuần.
Người tới cau chặt mày, nhưng biểu cảm vẫn lạnh nhạt không khác gì bình thường, chắc đây là ảo giác của hắn nhỉ.
Ninh Hoàn nhìn cành huyết đào được vẽ trên vách đá, những bông hoa mới nhất còn đang tỏa ra mùi máu tươi gay mũi, thoạt nhìn rất xinh đẹp, cánh hoa vẫn mang sắc màu tươi tắn chứ chưa chuyển sang đỏ sậm.
Vừa mới nãy, Ninh Hoàn nhìn thấy một con ngựa chạy xuống từ trên núi, lưng nó còn buộc dây cương chứng tỏ không phải ngựa hoang, y thấy kì quặc nên đã chạy tới kéo ngựa lại, sau đó một người hai ngựa bắt đầu đi vào núi tìm kiếm.
Không ngờ thật sự tìm được một cái hang động, nhưng người trong động thì đã hôn mê bất tỉnh.
Gương mặt tuấn tú của Mộ Cẩm Ngọc không có chút màu máu nào, đôi môi cũng vì mất máu quá nhiều mà tái nhợt. Ninh Hoàn áp tay lên vầng trán nóng bỏng của hắn, ở trên ngực người nọ còn đang cắm một mũi tên, phần thân tên lộ ra bên ngoài đã gãy gập làm đôi, Ninh Hoàn không rõ đầu tên đã cắm sâu tới mức nào.
Từ khi y nhìn thấy con ngựa kia cho tới lúc này đã hơn hai canh giờ, sắc trời ngoài kia cũng đã tối đen mịt mù, tuyết thì có xu thế càng rơi càng lớn, muốn xuống núi bây giờ là rất khó, hơn nữa còn có khả năng đụng phải dã thú đói khát.
Ninh Hoàn đi ra ngoài cửa hang nhặt nhạnh vài nhánh cây, tuy đã bị tuyết phủ lên song chúng cũng không bị ẩm ướt, y vẩy vẩy cho tuyết rớt hết xuống rồi vào hang đốt một đống lửa.
Dù có thú dữ ngửi được mùi máu mà lại gần đây thì cũng sẽ e dè ánh lửa này.
Bên trong hang động được chiếu sáng, cành hoa đào trên vách đá cũng theo đó mà hiện ra rõ ràng. Ninh Hoàn vốc một nắm tuyết mịn rồi hơ tay trước đống lửa, đợi tuyết tan xong y mới chấm chút nước lên khóe môi Mộ Cẩm Ngọc.
Đôi môi nứt nẻ thô ráp bị nước tuyết làm cho ướt nhẹp.
Nhưng làm vậy căn bản chẳng có tác dụng gì, nước vẫn không thể chảy vào trong miệng hắn được.
Tuyết trong núi rất sạch sẽ, vả lại bây giờ cũng không phải lúc để thể hiện tính tình thiếu gia ghét dơ ghét bẩn, Ninh Hoàn ngậm một ngụm nước tuyết rồi ghé vào truyền miệng cho Mộ Cẩm Ngọc.
Sau khi đút nước cho Mộ Cẩm Ngọc hơn mười lần, bấy giờ Ninh Hoàn mới lấy ra mấy viên đan dược rồi nhét vào miệng hắn.
Mũi tên trên người Mộ Cẩm Ngọc cần phải rút ra, Ninh Hoàn suy xét thời gian một chút, chắc là đối phương đã nhịn đói gần hai ngày rồi, mà hiện giờ y cũng không mang theo thứ gì có thể để Mộ Cẩm Ngọc ăn được.
Y chợt nhớ tới hai con ngựa còn đang buộc ngoài hang, Mộ Cẩm Ngọc bị thương như vậy cũng không thể cưỡi ngựa được.
Ninh Hoàn giết chết một con ngựa, vốn y còn định cắn răng mà đút máu ngựa cho Mộ Cẩm Ngọc, nhưng thực sự y không vượt qua nổi thử thách này, rất sợ bản thân sẽ nôn ra, nên cuối cùng y đành xé một mảnh vải bông của áo trong, dùng nước tuyết vò sạch rồi mới lấy miếng vải đó để thấm máu ngựa, y đặt Mộ Cẩm Ngọc nằm ngửa xuống đất, nhỏ từng giọt máu từ vải bông xuống miệng hắn.
Những năm qua y vẫn luôn sống trong nhung lụa, chẳng bao giờ phải tự tay làm bất cứ việc gì, bây giờ đột nhiên phải xuống tay với một con vật còn sống, mùi máu tươi nồng nặc lúc giết ngựa khiến y phải váng đầu buồn nôn mất một lúc
Trên tay Ninh Hoàn toàn là máu tươi, sau khi y cho Mộ Cẩm Ngọc uống máu ba lần thì đối phương đã hồi lại chút sức lực, hắn chậm chạp mở mắt.
Ninh Hoàn thở dài nhẹ nhõm: “Cuối cùng điện hạ cũng tỉnh rồi.”
Mộ Cẩm Ngọc nằm mơ thấy Ninh Hoàn dùng miệng đút nước cho mình, cánh môi y dán sát vào khóe miệng hắn, song lúc tỉnh lại mới thấy là Ninh Hoàn đang dùng vải thấm máu cho hắn uống.
Mộ Cẩm Ngọc không biết đây là mơ hay là thực, phần ngực bị trúng tên vẫn đang truyền đến cơn đau tê tâm liệt phế, hắn vươn tay ra cầm lấy cổ tay Ninh Hoàn.
Thứ hắn cảm nhận được là làn da mịn màng còn có chút mát lạnh, thật sự là Ninh Hoàn rồi.