Con người.
Không phải Huyết tộc.
“Là người bộ giám thị Huyết tộc.”
Lúc Leon nói lời này thì nhìn Hạ Phù, chắc hẳn là nghi ngờ anh ta.
“Không liên quan tới tôi.”
Hạ Phù lạnh lùng phủ nhận.
Anh không nhận được tin tức gì cả… Có lẽ Hạ Dận đã khống chế người của anh.
Minh Thù đứng dậy đến bên cửa sổ nhìn xuống.
Phía dưới một mảnh hỗn loạn, tựa như đang sơ tán đoàn người, mà trong đám hỗn loạn kia, ký hiệu của người bộ giám thị Huyết tộc cực kỳ nổi bật.
Hừ…
Thực sự là chuyện này chưa xong, chuyện khác lại tới.
Trong đôi mắt đầy ý cười của Minh Thù lóe lên hưng phấn.
Thật sự náo nhiệt.
Minh Thù cũng không hốt hoảng, ngược lại bình tĩnh nhìn những người đó sơ tán đoàn người phía dưới.
“Nữ vương, lúc này chúng ta nên chạy thì tốt hơn?”
Phía dưới nhiều người như vậy, nếu xông lên đánh, bọn họ thế lực đơn độc chắc chắn sẽ đánh không lại.
Minh Thù không lên tiếng trả lời.
Chuông di động phá vỡ yên tĩnh, tên Tư Lạc cực kỳ rõ ràng, Minh Thù cảm thấy kỳ lạ vì sao Tư Lạc gọi điện thoại cho mình lúc này.
“Chuyện gì?”
Đối với tình địch, Minh Thù nhất định không cho nể nang gì cả.
“Nguyên Tịch ở cùng cô?”
Giọng nói Tư Lạc căng thẳng.
“Không có.”
Minh Thù nhíu mày: “Làm sao vậy?”
Khuya khoắt đột nhiên hỏi Nguyên Tịch, thức ăn nhỏ của trẫm sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
“Không thấy cô ấy.”
Giọng nói Tư Lạc vô cùng gấp gáp.
Minh Thù sửng sốt một chút, sau đó hỏi rõ ràng:
“Không thấy khi nào? Xuất hiện lần cuối ở đâu? Cô ấy đã gặp người nào?”
“Tôi là người cuối cùng nhận được điện thoại của cô ấy, chưa nói xong liền cúp máy. Gọi lại thì không ai nghe, lúc sau liền tắt điện thoại.”
Nguyên Tịch rất ngon miệng, tuy rằng Huyết tộc thông thường có thể không phân biệt được, nhưng chỉ cần Huyết tộc thuần chủng một chút là có thể biết Nguyên Tịch rất khác, chắc chắn sẽ bị cô hấp dẫn.
Cho nên Tư Lạc lo lắng có Huyết tộc thuần chủng bắt Nguyên Tịch.
“Tôi biết rồi.”
Minh Thù ấn một cái cúp điện thoại.
Sắc mặt Minh Thù vẫn như cũ, khóe miệng còn hơi cong lên.
Di động lần hai rung lên, một dãy số xa lạ gọi đến.
Một lúc sau Minh Thù mới nhấc máy.
“Các ngươi là ai, buông ra.”
Giọng nói của Nguyên Tịch đột ngột phát ra.
Sợ hãi và tức giận.
Tiếng động tiếp theo hoàn toàn biến mất, bên kia hoàn toàn yên tĩnh, một lát sau đổi thành một giọng nam trầm thấp:
“Nữ vương, dạo này khỏe không?”
“Không tệ.”
Minh Thù đi về phía Mễ Lạp.
Cô cứ như vậy nói hai chữ lạnh nhạt, làm người đối diện bên kia im lặng một lúc mới nói:
“Dường như nữ vương rất quan tâm cô gái này, không biết nữ vương muốn thấy người sống hay là thi thể lạnh băng?”
Minh Thù ngồi xổm, nhìn Mễ Lạp vẫn còn hôn mê:
“Ngươi muốn làm gì?”
“Chắc hẳn người của Hạ Dận đã đến rồi? Cho cô một giờ nếu cô có thể chạy đến nơi của ta chỉ định thì ta sẽ trả cô gái này cho cô, thế nào?”
Minh Thù hừ một tiếng.
Hạ Dận canh giữ phía dưới, muốn cô một giờ rời khỏi nơi này, nhất định phải đối đầu với Hạ Dận, đến lúc đó cô sẽ là nhân vật hiển hách trong sổ đen con người bị người đuổi theo đầy đường.
Không hổ là cáo già thủ đoạn mấy trăm năm.
Âm hiểm.
Minh Thù véo Mễ Lạp tỉnh: “Đề tài lựa chọn rất thú vị, không bằng ngươi cũng làm một cái, ngươi muốn chết hay sống?”
“Nữ vương có ý gì?”
“Đến đây chào hỏi ông chủ lớn của cô đi.”
Minh Thù bật loa ngoài, mỉm cười nhìn Mễ Lạp.
Đầu óc Mễ Lạp còn có chút choáng váng, nhìn nụ cười kia của Minh Thù, cô ta vô thức kêu một tiếng.
“Mễ Lạp?”
Nghe được giọng nói quen thuộc, Mễ Lạp kích động:
“Tiên sinh, tiên sinh, cứu em… Vi Hề điên rồi, cô ta điên rồi, tiên sinh cứu em.”
Minh Thù tắt loa ngoài: “Đối với ngươi Mễ Lạp có quan trọng hơn Nguyên Tịch không?”
Louis ở bên kia thở gấp.
“Đã như vậy thì hẹn địa điểm gặp mặt, thế nào?” Louis hạ giọng nói.
Mẹ nó, ngươi ở bên ngoài tìm người vây bắt trẫm, còn muốn gặp mặt?
Gặp cái con khỉ!
“Muốn gặp thì gặp sao?”
Minh Thù cười một tiếng, sau đó cúp máy.
Leon trợn mắt.
Không hổ danh là nữ vương của hắn.
Thật có khí phách!