Kỷ Tiểu Tư ở vị trí cuối cùng phòng thứ ba, nuốt xuống viên đan dược màu đen.
Thi giữa kì cô ta không dùng nên thành tích tuột dốc không phanh. Cô ta cứ cho là mình đã rất cố gắng, chẳng qua là chuyện bên ngoài ảnh hưởng quá lớn đến cô ta.
Nhất là chuyện Ngụy Việt với Đường Quả yêu yêu đương đương cả ngày, đến nỗi giáo viên cũng không quản.
Nghĩ đến chuyện mình còn phải trọc đầu bốn tháng nữa, cả người cô ta đều cảm thấy khó chịu. Mùa hè nóng nực, cô ta phải đội một mớ tóc giả nặng nề, ngột ngạt vô cùng.
Thi giữa kì có thể kém, nhưng thi cuối kì tuyệt đối không thể mất mặt như thế.
Chờ đến khi nghỉ rồi, cô ta nhất định phải ở nhà ôn tập, bổ sung kiến thức các phần chưa nắm vững mới được.
…
Cầm phiếu điểm, Kỷ Tiểu Tư nhìn thấy mình leo lên top 12, giáo viên còn cổ vũ cô ta mấy câu.
Nhưng sờ mớ tóc giả trên đầu, nụ cười của cô ta cứng lại. Phải trọc đầu đến bốn tháng nữa.
“Kỷ Tiểu Tư, chúc mừng cậu, thành tích tốt hơn rồi nè.” Cô bạn cùng bàn thân thiện khen cô ta một câu. Kỷ Tiểu Tư nhìn ánh mắt của cô bạn, cảm thấy ghê tởm.
Cô ta mặt không cảm xúc nói, “Hồi giữa kì xảy ra quá nhiều chuyện, không bình tĩnh được. Cuối kì học nhiều hơn, sao có thể thi kém được chứ.”
“Chúc mừng bạn Đường Quả và bạn Ngụy Việt, cùng đứng thứ nhất, chỉ một điểm nữa là đạt tối đa.” Thầy chủ nhiệm tươi cười. Trước giờ thầy cực kì ghét học sinh yêu đương, lần đầu tiên cảm thấy hai cô cậu học sinh yêu nhau cũng có thể đẹp đến thế.
Ha ha… nếu có đôi nào trong lớp giống hai cô cậu này, thầy cũng không ngại buộc chỉ đỏ, đánh yểm trợ cho.
“Lợi hại quá đi, yêu đương mà vẫn học tốt như vậy.” Cô bạn cùng bàn của Kỷ Tiểu Tư cảm thán, khiến Kỷ Tiểu Tư cực kì không thoải mái.
Đường Quả, Đường Quả, lại là Đường Quả, từ lúc khai giảng đến giờ, cuộc đời của cô ta lúc nào cũng có Đường Quả. Người ta thì được tôn lên, còn cô ta không khác gì chúa hề.
“Bạn trai, anh muốn lật trời hả, thế mà dám cướp vị trí thứ nhất của em.” Đường Quả mỉm cười nói.
Ngụy Việt tranh thủ nắm lấy tay bạn gái, nhỏ giọng an ủi, “Quả Quả, anh chỉ muốn gần em thêm chút nữa thôi mà.”
Các học sinh trước sau trái phải: “…” Ngày éo gì chó thế này, cho tụi tui một con đường sống đi!
______
Editor: Tự dưng thấy thương thương đồng chí Phó Trác Thư =))) Nhưng mà mị vẫn phải cười đã =))))