Chu Hằng hừ khẽ, phát động Vực, ầm, ngọn lửa tím bùng cháy, bao bọc đoàn khí kia.
Két….
Ngọn lửa thiêu đốt, quái vật hình thành từ âm khí phát ra tiếng gào thê thảm, không ngừng biến đổi hình dạng, gào khóc thảm thiết. Nhưng đó không phải tiếng kêu thật sự, mà là dao động thần thức, người ý chí kém chỉ sợ đã sợ tè ra quần.
Ứng Mộng Phạm mặt nhỏ trắng bệch, ôm lấy hông Chu Hằng, chôn mặt vào ngực hắn, thân thể không ngừng run run.
Chu Hằng lại hừ một tiếng, ngọn lửa tím càng cháy mạnh hơn, ầm, cuối cùng đoàn âm khí này bị đốt cháy sạch.
Tử hỏa dị biến đã hấp thu địa hỏa, chính là năng lượng chính trong thiên địa, có lực khắc chế vô thượng đối với tà vật, hiệu quả vượt trội.
– Không sao, đã qua rồi! Chu Hằng vuốt ve suối tóc của Ứng Mộng Phạm, nhẹ nhàng an ủi.
– Ừm! Ứng Mộng Phạm vẫn rút vào trong ngực hắn, nhưng đã dám quay đầu nhìn lại, sau khi tiêu diệt xong đoàn âm khí kia, cảm giác âm u lạnh lẽo lúc nãy cũng biến mất, làm nàng cũng bạo dạn thêm một chút.[CHARGE=3]Chu Hằng tập trung nhìn lại, chỉ thấy bên dưới tảng đá đè lên một cổ thi thể, hiện tại cũng chỉ còn mấy khúc xương đen, ở trong này ngay cả thi thể Linh Hải Cảnh cũng không thể bảo tồn được, sẽ bị môi trường đáng sợ ăn mòn nhanh chóng.
Không biết lúc còn sống có tu vi gì!
Trong mấy khúc xương còn sót lại, mọc lên một gốc thực vật kỳ dị cao nửa tấc, toàn màu đen nhánh, thân cây chính mọc bảy cái lá dài, mỏng như cánh ve. Lại nhìn kỹ, trên mỗi một lá đều có hoa văn như đầu lâu!
Cái này coi như là linh thảo hay sao?
Không có gì bất ngờ, vậy chính là thi thể cường giả lúc trước ấp ủ ra linh thảo này, chỉ là linh thảo mọc ra từ trên thân người chết, ngẫm sao cũng làm người ta sinh ra cảm giác rợn tóc gáy.
Không sạch sẽ, không may mắn, quỷ dị âm tà.
Xào xạc!
Tiếng cỏ cây lay động lại nổi lên, Chu Hằng nhướng mày, nhìn ra đằng sau.
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Bụi cỏ đằng sau có bảy người bước ra, hai người chính là nam nhân đã xuất hiện trước đó, năm người khác cũng là nam, một người trong đó rất trẻ, diện mạo anh tuấn, bốn người khác lại là lão già sáu mươi, áo bào chia ra tím, xanh, trắng, đen, mỗi người đều toát ra khí tức cực kỳ mạnh mẽ.
– Quả nhiên có Âm Minh Thảo!
– Là ngươi!
Mấy tiếng nói đồng thời vang lên.
Bốn lão già kia đều nhìn chằm chằm linh thảo màu đen trong hài cốt kia, còn người trẻ tuổi kia lại nhìn Chu Hằng, lửa giận trong mắt bùng cháy như thấy được.
Đây là Âm Minh Thảo? Nghe cái tên cũng không giống đôt tốt gì!
Ánh mắt Chu Hằng nhìn sang nam nhân trẻ tuổi, tuy rằng hắn không gặp qua khuôn mặt này mấy lần, nhưng võ giả bậc cao ai cũng có được trí nhớ cực tốt gặp qua là không quên, trong lòng hắn lập tức hiện ra một cái tên.
Nghiêm Ứng Long!
Chính là nam nhân lúc ở Thiên Hàng Thành, hạ độc An Ngọc Mị, mưu đồ xấu xa! Sau khi bị Chu Hằng dùng Cửu Huyền Thí Luyện Tháp cứu ra An Ngọc Mị, Nghiêm Ứng Long sợ hãi lửa giận của An Nhược Trần, đã sớm chạy khỏi Thiên Hàng Thành, không ngờ tới lại gặp hắn ở chỗ này!
Chu Hằng cũng không phải anh hùng thay trời trừ ác, nhưng Nghiêm Ứng Long ý đồ xấu xa với nữ nhân của hắn, vậy đây là chuyện của hắn!
– Cái tên đáng chết! Nghiêm Ứng Long tức giận quát lên, hắn đúng là hận thấu xương Chu Hằng!
Nếu không có kẻ này, hắn đã sớm thành con rể của cường giả Khai Thiên Cảnh! Nào còn xám xịt chạy xa xứ, đáng giận hơn, là trốn trong một chỗ nhỏ thẳng đến không lâu trước mới gặp được quý nhân?
Hắn hận mà!
– Hai tên các ngươi có thể cút! Lão già áo tím quát Chu Hằng cùng Ứng Mộng Phạm.
Không phải bọn họ không muốn giết người diệt khẩu, cũng không phải bọn họ thanh tâm quả dục, không nhìn tuyệt sắc của Ứng Mộng Phạm, mà là bốn người bọn họ cũng chỉ là Sơn Hà Cảnh. Bốn đánh một, bọn họ tự nhiên thắng chắc, nhưng đại cảnh giới của mọi người ngang nhau, bọn họ cũng không có khả năng giết được hay bắt giữ Ứng Mộng Phạm.
Nếu là thế, không bằng mọi người lùi một bước.
Hơn nữa, Âm Minh Thảo cũng chỉ hữu hiệu với võ giả tu luyện tà công như Độc Huyết Tông bọn họ, người khác lấy được cũng vô dụng!
– Lão tổ, người kia có thù sâu như biển với Ứng Long, xin lão tổ giao hắn cho Ứng Long xử lý! Nghiêm Ứng Long lập tức nhảy dựng lên, hai năm qua hắn trốn ở trong góc, thẳng đến gần đây mới được Độc Huyết Tông thu làm môn hạ, cho nên không biết hôm nay Chu Hằng đã có thanh danh cỡ nào.
Theo hắn thấy, Chu Hằng vẫn chỉ là tiểu võ giả mới vào Tụ Linh ngày xưa, không chịu nổi một đòn!
Lão già áo xanh gật đầu, sau đó nói với Ứng Mộng Phạm: – Để tiểu tử kia lại!
Ứng Mộng Phạm sợ lạ, chỉ là co rút trong lòng Chu Hằng.
Bảy người nhìn cảnh này đều thấy kỳ quái, rõ ràng là cường giả Sơn Hà Cảnh, sao lại giống như đứa nhỏ, bây giờ là lúc ra dáng đáng yêu hay sao?
Ánh mắt Chu Hằng nghiêm lại, toát ra một tia sát khí, nói: – Các ngươi đều ở lại đi, trên đường suối vàng cũng không cần cô đơn!
– Ha ha, thật là to gan! Lão nhân áo đen giận quá hóa cười, oai của cường giả nào cho phép coi thường, hắn lập tức giơ một tay chụp về phía Chu Hằng, hóa thành bàn tay màu đen thật to, mơ hồ có mùi tanh tưởi.
Loại công pháp này, dường như đã gặp qua ở đâu rồi!
Chu Hằng tiện tay búng ra, tuy rằng cùng là Sơn Hà Cảnh, nhưng linh lực của hai người chênh lệch không biết bao nhiêu lần, lão già áo đen kia chấn động mạnh, mặt già liền trắng bệch, hộc một cái phun ra ngụm máu, bình bịch lui lại mấy chục bước liền.
Khè!
Thấy cảnh này, sáu người còn lại của đối phương đều toát ra vẻ kinh hãi.
Nhất là Nghiêm Ứng Long, hắn coi như biết Chu Hằng, rõ ràng tiểu tử kia chỉ mới Tụ Linh Cảnh, làm sao phất tay đẩy lui được lão tổ? Không có đạo lý, điều này tuyệt đối không thể làm được!
Trong nhất thời, hắn cảm thấy đầu óc còn chưa xoay chuyển lại được.
– Các ngươi là Độc Huyết Tông đúng không? Chu Hằng đột nhiên nhớ tới, công pháp của lão già này có cùng nguồn gốc với Thượng Quan Kỳ, Tả Hồng Trần ở Đấu Thú Trường Thiên Hàng Thành! Nhớ tới hai người kia, hắn không khỏi giận dữ tuôn trào.
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 269: Âm Minh Thảo