“Đây là ngươi không muốn?”. Đế Nguyên Quân nhìn lão rồi nở một nụ cười nhẹ. “Vậy nếu như ta ra tay thì những thứ tốt đều thuộc về ta? Nói không chừng thì trong đó còn có một ít rượu?”.
“…”. Nghe đến đây, ánh mắt Thương lão nhìn hắn đột nhiên sáng lên, cùng với đó là một nụ cười nhẹ ở trên gương mặt. “Thôi được rồi, ta lần này sẽ ra tay? Ngươi hãy nhớ những lời mà ngươi vừa mới nói?”.
“Tất nhiên”. Đế Nguyên Quân gật đầu.
“Một lời đã định?”. Thương lão gật đầu rồi quay người, chỉ thấy lão giẫm nhẹ chân một cái rồi lao thẳng về phía sơn trại.
Đứng đợi thêm một lúc, Đế Nguyên Quân nghe thấy tiếng bước chân ở sau lưng truyền lại thì quay đầu. “Ta muốn nhanh chóng giải quyết mọi chuyện nên ngươi nói cho ta biết phương hướng của sơn trại ở gần đây và chỉ cần đứng đợi Thương lão rồi đến đó sau?”.
“Sơn trại tiếp theo là A Nhĩ Trại?”. Trương Thiếu Kiệt hơi thở hồng hộc cùng gương mặt lấm lem mồ hôi trông rất mệt mỏi, đáp. “Ngươi đi về phía Đông Nam khoảng chừng năm dặm là sẽ tới?”.
“…”. Đế Nguyên Quân gật đầu rồi sau đó quay người rời đi.
Một lúc sau, Đế Nguyên Quân đứng dưới chân núi nhìn lên thì trông thấy một hốc núi tương đối rộng lớn và cảm nhận được không ít khí tức ở trên đó. Khác với Thanh Phong Trại và Trúc Sơn Trại, A Nhĩ Trại không chỉ có quy mô rộng lớn hơn và thực lực so với hai sơn trại trước phải mạnh hơn không ít.
Tuy A Nhĩ Trại không có cường giả Thiên Địa cảnh tọa trấn và đa phần đều là Thức Nhân cảnh nhưng thực lực của họ lại tương đối đồng đều và không có quá nhiều cách biệt.
Theo như khí tức mà Đế Nguyên Quân cảm nhận được thì trong đám sơn tặc đó có khoảng chừng ba mươi tên có cảnh giới là Ngưng Hải cảnh và trong số đó có ba tên đạt cảnh giới đỉnh phong.
Không suy nghĩ nhiều hơn nữa, Đế Nguyên Quân trực tiếp đạp không xông về phía hỏm núi. Hắn cũng không hề giấu diếm mà đánh ra khí tức của bản thân giống như muốn để cho chúng biết được.
Đứng canh ở bên ngoài, có hai tên sơn tặc nhìn thấy Đế Nguyên Quân đang từng bước tiến lại gần thì đột nhiên giật mình một cái. Ánh mắt hai người nhìn về phía hắn thì khẽ run lên, cảm nhận khí tức trên người Đế Nguyên Quân cùng ánh mắt đáng sợ của hắn khiến hai người sợ hãi đến mức đứng chôn chân tại chỗ.
Cho đến khi Đế Nguyên Quân sắp sửa tiến lại gần thì cả hai người mới giật mình tỉnh dậy. Cả hai rút ra vũ khí rồi chỉ mũi kiếm về phía Đế Nguyên Quân rồi lớn tiếng, quát. “Người đến là ai? Nhanh khai báo tên tuổi, còn không thì đừng trách bọn ta?”.
“Chỉ là hai tên Thức Nhân cảnh mà dám hỏi tên của ta?”. Đế Nguyên Quân bất chợt nở một nụ cười nhẹ và nhìn cả hai người bằng một ánh mắt khi thường. Đế Nguyên Quân tiếp tục tiến lên đồng thời đưa tay phải lên cao rồi ngưng tụ một lượng chân nguyên, quát lớn. “Ta đã đến đây rồi mà các ngươi sao còn chưa ra?”.
Lời nói vừa dứt, Đế Nguyên Quân vung nhẹ tay đánh ra một đạo chưởng ấn đánh bay cả hai người và tạo ra một tiếng động lớn. Ngay lập tức, đám sơn tặc nghe thấy động tĩnh thì nhanh chóng chạy ra ngoài.
Nhìn hai người nằm bất động ở trên nền đất, đám sơn tặc lúc này mới biết có người đến gây chuyện rồi nhanh chóng rút ra vũ khí và từng bước áp sát về phía Đế Nguyên Quân.
Từ trong đám người, có ba tên trung niên nhân với thân hình to lớn đi ra. Có một tên trong số đó chỉ ta về phía Đế Nguyên Quân rồi lớn tiếng, quát. “Ngươi là người phương nào mà dám đến A Nhĩ Trại ta gây chuyện? Ngươi có biết hậu quả khi đánh chết người của ta là gì hay không?”.
Nhìn ba tên thủ lĩnh đứng chắn trước mặt đám người, Đế Nguyên Quân không hề quan tâm đến lời nói của chủng mà trực tiếp lên tiếng, hỏi. “Người của các ngươi đã tụ tập đông đủ?”.
Ba tên thủ lĩnh nghe thấy vậy thì liếc mắt nhìn nhau rồi sau đó nhìn về phía Đế Nguyên Quân lộ ra vẻ khó hiểu thốt ra. “Ngươi nói vậy là có ý gì? Chẳng nhẽ ngươi đến để kiểm tra thực lực của bọn ta?”.
“Ngươi là người của Thanh Phong Trại hay là Trúc Sơn Trại?”.
“Trả lời câu hỏi của ta?”. Đế Nguyên Quân ánh mắt gắt gỏng nhìn ba người, hỏi. “Người của các ngươi đã tụ tập đông đủ?”.
“Tên ngông cuồng này?”. Ba tên thủ lĩnh tức giận chỉ tay về phía Đế Nguyên Quân, quát lớn. “Tên tiểu tử này thật là lớn gan, dám đứng trước mặt ba người bọn ta mà làm ra vẻ như vậy? Ngươi không biết hậu quả sau khi làm chuyện ngu ngốc này?”.
“Không cần nhiều lời, trực tiếp xông lên giết chết hắn?”.
“Nhìn tên này khiến ta cảm thấy ngứa hết cả tay?”.
Ngay khi hai tên thủ lĩnh chuẩn bị xông lên thì đột nhiên, tên cầm đầu đưa tay ngăn trước mặt hai người rồi lên tiếng. “Chậm đã, trước khi giết chết tên này thì ta vẫn còn thứ cần phải hỏi?”.
Đợi hai tên thủ lĩnh khác thu lại sự tức giận, tên cầm đầu đưa mắt nhìn về phía Đế Nguyên Quân rồi lớn tiếng trả lời. “Người của ta đến đủ thì sao?”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân hai mắt hững hờ dần chuyển qua màu đỏ tươi cùng với một nụ cười lạnh ở trên gương mặt rồi lên tiếng trả lời. “Nếu đã đến đông đủ? Vậy thì…”.
“Chết đi?”.
Lời nói vừa dứt, thân ảnh Đế Nguyên Quân đột nhiên biến mất rồi thình lình xuất hiện trước mặt ba tên thủ lĩnh cùng với song trảo đánh về phía ba người.
– —