“Không cảm nhận mạch tượng của cậu ấy. Anh giúp tôi xem xem cậu ấy bị làm sao với.”
Gia Khánh ngồi xuống bắt mạch Nhất Uy một hồi. Đúng như Trúc Chi nói, mạch không còn đập, trái tim cũng không còn đập, hơi thở cũng chẳng còn. Nhất Uy đã chết. Y không dám nói ra điều này, y sợ cô sẽ không chịu nổi.
Minh Nghĩa sốt ruột lôi Gia Khánh sang một bên, gã ngồi xuống, cố làm tất cả vẫn không thể giúp ích được gì. Nhất Uy đã chết là điều không thể bàn cải. Mặc dù không quen biết họ, Minh Nghĩa chỉ biết họ qua ký ức của Thanh Lâm, nhưng gã biết Nhất Uy đối với họ quan trọng thế nào. Gã, lần đầu tiên, có cảm giác muốn ôm trọn Trúc Chi vào lòng, muốn an ủi cô.
Trúc Chi hết nhìn người này sang nhìn người khác, trông chờ rồi lại bắt đầu lo lắng. Cô chầm chậm đưa ngón tay lên mũi Nhất Uy xem sao.
“Không còn thở.”, Trúc Chi chết lặng, ngồi đó thẩn thờ. Thân thể Nhất Uy lạnh tanh, ngay cả linh khí của thần kiếm cũng không còn.
Trúc Chi tự trách mình. Lúc nảy nếu cô không rời đi một chút, cô đã có thể cứu được Nhất Uy. Chấn động trước đó khiến cô lo lắng cho Huyết Yêu, vì vậy đã lặng lẽ rời đi.
“Huyết Yêu có thể cứu em. Chị sẽ không để em chết đâu. Huyết Yêu nhất định có cách.”, Trúc Chi ôm lấy đầu của Nhất Uy, cố truyền một chút hơi ấm từ người cô sang cho cậu.
Trúc Chi không thể chấp nhận sự thật, nước mắt lả chả rơi không ngừng. Nhất Uy không chỉ là bạn mà còn là người thân của cô, là nụ hôn đầu của cô. Cô coi cậu như sinh mạng của mình.
“Em đã hứa sẽ không rời xa chị. Em đã hứa… Hức…”, tiếng khóc của cô lấn át cả tiếng nói.
Không ai nghe được những lời thổn thức của cô. Bởi vì tiếng nấc nghẹn ngào khiến họ trở nên im lặng, không dám đưa mắt nhìn thẳng vào cô. Ngay cả Truy Nam, người lạnh lùng sắt đá cũng xúc động trước tình cảnh này. Y vùi mặt vào ngực Đông Bạch, tưởng tượng như chính mình đang ôm lấy xác Đông Bạch, mà đau đớn lòng.
Trúc Chi đau đớn gào lên. Vọng Âm bộc phát bất ngờ, kèm theo nỗi đau của cô vang xa. Những người nghe thấy không kịp trở tay đã lãnh trọn Vọng Âm của cô. Nhưng Vọng Âm mà Trúc Chi sử dụng không mang sát khí, chỉ có thương tâm, vì vậy không ai bị thương cả.
Huyết Yêu nghe được liền đoán có điều không hay. Nhưng hắn không thể rời đi. Hắn và Mạnh Quân chỉ cần có người buông tay trước, người đó ắt sẽ bị nội thương nặng.
“Con bé đó sử dụng được Vọng Âm.”, Mạnh Quân tức giận nói. Hải Phong đã không giết được con bé Trúc Chi đó. Xem ra, chính tay gã lại phải giết nó rồi. Gã không thể để con bé đó sống trên đời được. Dường như cô chính là khắc tinh của gã, bao nhiêu lần phá hỏng kế hoạch của gã, lại sở hữu Vọng Âm (thứ mà gã chỉ tưởng một mình gã có được)
Mạnh Quân phóng thanh Đệ nhị bay đến nơi phát ra Vọng Âm, nhưng Huyết Yêu đã nhanh chóng chặn lại được. Hai người lại lao vào chém giết lẫn nhau, không phân được thắng bại.
Vô Ảnh vừa hay nghe được tiếng hét của cô. Anh đã xuất hiện muộn hơn dự định, trên tay vẫn cầm thanh kiếm lưỡi hái đang nhuốm máu. Anh nhanh chóng bay về chổ Trúc Chi.
“Chuyện gì..”, Vô Ảnh chưa kịp nói hết câu, Trúc Chi đã nhào vào lòng anh khóc nức nở.
Vô Ảnh liếc mắt thấy xác của Nhất Uy. Anh vội vàng lôi Trúc Chi ra khỏi người mình. Anh sờ lên mi tâm của Nhất Uy, cái xác lạnh ngắt, cứng đơ và đã chết. Anh không nghĩ ngời nhiều, đưa tay vào túi áo lấy ra một thứ chất lỏng màu xám. Anh rắc nó lên xác Nhất Uy và châm lửa đốt.
Trúc Chi bàng hoàng, không kịp ngăn hành động của Vô Ảnh. Cô cào cấu vào tay anh, muốn ngăn anh lại. Huyết Yêu chắc chắn có cách cứu Nhất Uy, nếu ngay cả xác của cậu ấy cũng bị hủy, chẳng phải hy vọng cuối cùng của cô cũng tan thành mây khố hay sao.
“Tin anh.”, Vô Ảnh ôm lấy Trúc Chi. Anh xoa xoa tấm lưng lạnh lẽo của cô, an ủi tiếp, “Tin Huyết Yêu. Anh ấy đoán được sẽ có ngày này, nên đã nhờ anh giúp đỡ, nếu anh ấy quá bận rộn.”
“Em vẫn không hiểu.”, Trúc Chi ngước mắt lên hỏi.
“Nhất Uy là phượng hoàng. Mà phượng hoàng có khả năng hồi sinh từ đống tro tàn.”
Trúc Chi lau vội nước mắt, đứng bên cạnh Vô Ảnh chờ đợi. Không chỉ hai người hy vọng Nhất Uy sẽ được cứu, cả Minh Nghĩa và Gia Khánh cũng muốn nhìn thấy điều kỳ diệu.
Xác của Nhất Uy hóa thành tro. Vô Ảnh ngồi xuống hốt lấy tro của cậu đặt vào một hộp hình vuông, mùi hương của trầm hương vẫn còn thoang thoảng khắp sóng mũi của cô.
Vô Ảnh nói vội:
“Anh phải đem tro Nhất Uy về nơi an toàn, chờ đến khi Huyết Yêu trở lại. Nơi này giao lại cho em vậy.”
Vô Ảnh cõng Tiểu Bạch, một tay xách Xích Tây lên, nhanh chóng rời đi. Trúc Chi thở phào nhẹ nhõm. Nhất Uy nhất định không sao. Cô từng nhìn thấy Huyết Yêu hồi sinh phượng hoàng Tuyết Vân khi có được tro của chị ấy. Tiểu Bạch cũng được an toàn, giờ đây cô không còn vướng bận nào cả, trừ tên Mạnh Quân đáng chết kia.
Trúc Chi lướt nhẹ đến cạnh Đông Bạch, nắm lấy cổ áo của gã bay về nơi diễn ra trận chiến ác liệt của Huyết Yêu và Mạnh Quân. Gia Khánh và Minh Nghĩa lập tức rượt theo sao. Truy Nam la hét thất thanh và thảm thiết mới khiến Minh Nghĩa quay lại kéo y theo mình.
Trúc Chi ném mạnh Đông Bạch xuống đất, âm thanh dội thẳng vào tai Mạnh Quân và Huyết Yêu. Cô tiếp đất một cách nhẹ nhàng.
Truy Nam đau lòng rơi xuống cạnh người mình yêu. Thật lòng không hiểu nổi Trúc Chi lấy đâu ra sức mạnh kéo Đông Bạch đến đây. Trừ phi chàng nguyện ý đi theo cô. Không lẽ Đông Bạch thật sự muốn đến đây hỏi thẳng Mạnh Quân.
Mạnh Quân và Huyết Yêu thấy nhiều người đến chung vui, liền mỗi người thống nhất thu hồi thần lực.