Vũ Chấn Khôn vui vẻ
Huyền Thiên nói:
– Lúc đệ tử ở trong sơn mạch Âm Phong trúng Huyết Độc do Đặng Vạn Xuyên phóng ra chính là do Tử nhi giải!
Vũ Chấn Khôn vui vẻ nói:
– Vậy tốt, bọn hắn cuối cùng được cứu rồi, cứu sống bọn họ sẽ biết nơi hạ lạc của Bất Chí.
…
Huyền Thiên vịn Tôn Diệc Thu, Long Tử Nghiên vịn Cố Thiên Nhu, cùng Vũ Chấn Khôn đi ra khỏi sơn động, cưỡi hắc lân mã, tiếp tục đi về phía Bắc Mạc Huyện.
Lúc chạng vạng tối đã đến được Hoàng gia.
Biết được Huyền Thiên về nhà, trưởng lão thủ tọa Võ Kỹ Các Thiên Kiếm Tông cùng đi, Hoàng gia đã sớm chuẩn bị kỹ càng, an bài đến không chê vào đâu được, Vũ Chấn Khôn tuy rằng là cao thủ nhất lưu trong võ giả Tiên Thiên cảnh nhưng đối với cường giả Địa giai cảnh lại nhìn không ra nửa điểm hư thật, căn bản nhìn không ra người Hoàng gia đang bị thương thế trên người.
Giờ cách lần trước Huyền Thiên quay lại tông môn đã gần một tháng.
Hoàng gia chiếm cứ toàn bộ tài nguyên Bắc Mạc Huyện, tài sản phóng đại, cũng đã lấy được không ít linh thảo thần dược, thương thế chỉnh thể đều đã được trị liệu, có chuyển biến tốt đẹp, khiến tu vi cũng đề cao không ít.
Hoàng Nguyệt, Hoàng Viễn Thành, Hoàng Tông Nguyên tu vị đều tăng lên tới Tiên Thiên cảnh tam trọng
Hoàng Minh Sơn và Hoàng Tề Sơn, tu vị tăng lên tới Tiên Thiên cảnh thất trọng, Hoàng Côn Sơn cũng chỉ kém một chút.
Tu vị của Huyền Hồng vẫn chỉ là Tiên Thiên cảnh nhất trọng, thương thế của hắn nặng nhất, lục phủ ngũ tạng trong cơ thể bị nghiền nát, kinh mạch toàn thân đứt gãy từng khúc, linh thảo bình thường căn bản không cách nào trị liệu, nhất định phải có Đan Dược Sư luyện chế Linh thảo thành đan dược trị liệu kinh mạch đứt gãy mới có thể trị hết
Hoàng gia có được hai gã võ giả Tiên Thiên cảnh thất trọng, trong số gia tộc bát phẩm thực lực cũng tính là thượng đẳng được rồi, Vũ Chấn Khôn đã lấy được căn cứ chính xác một vài gia tộc cấu kết với Luyện Huyết Tà Giáo, thấy thực lực Hoàng gia không kém liền không lưu lại lâu, ngày kế tiếp, liền phản hồi Thiên Kiếm Tông.
Tôn Diệc Thu, Cố Thiên Nhu, bởi vì Long Tử Nghiên ở lại Hoàng gia nên cũng lưu tại Hoàng gia.
Vũ Chấn Khôn vừa đi, Huyền Thiên liền bảo mọi người Hoàng gia tu tập lại ở đại sảnh.
Hoàng Viễn Thành ngồi ghế thủ tọa ở giữa.
Hoàng Tông Nguyên đứng bên cạnh Hoàng Viễn Thành.
Hoàng Minh Sơn ở Bắc Mạc Trấn, không ở chỗ này, Hoàng Tề Sơn và Hoàng Côn sơn một trái một phải, ngồi ở bên dưới Hoàng Viễn Thành.
Thê tử hai người thì ngồi bên cạnh hai người.
Huyền Hồng và Hoàng Nguyệt ngồi ở dưới tay Hoàng Tề Sơn.
Còn có một vị lão nô Hoàng gia thì đứng ngoài canh gác.
Huyền Thiên và Long Tử Nghiên, đứng ở trung ương đại sảnh.
Sắc mặt Hoàng Viễn Thành so với một tháng trước đã chuyển biến tốt đẹp hơn rất nhiều, tuy rằng vẫn già nua như trước nhưng tinh thần lại toả sáng, khóe miệng lúc nào cũng vui vẻ, nhìn Huyền Thiên nói:
– Tiểu thiên, ra vẻ thần bí gọi chúng ta lại cùng một chỗ, có chuyện quan trọng gì nói mau.
Huyền Thiên chỉ Long Tử Nghiên, nói
– Ông ngoại, Tử nhi là bằng hữu của con, là một vị Đan Dược Sư Huyền cấp, về nhà lần này, cố ý mang nàng theo để trị liệu thương thế cho mọi người.
– Đan Dược Sư Huyền cấp?
Long Tử Nghiên vận chuyển Phong Huyền bí thuật, làn da thô ráp, cố ý cách ăn mặc, hiển nhiên hết sức bình thường, người Hoàng gia tuy rằng đều là cao thủ Địa giai nhưng tu vị giờ phút này đều mới chỉ Tiên Thiên cảnh, không thể nhìn ra dung mạo thật của Long Tử Nghiên. Đến lúc này đối với Long Tử Nghiên mới nhiều thêm vài phần kính trọng.
Long Tử Nghiên tuy rằng cải biến tướng mạo, nhưng thoạt nhìn niên kỷ vẫn chỉ 13 14
Hoàng Viễn Thành thần sắc hơi kinh, nói:
– Đan Dược Sư Huyền cấp trẻ tuổi như vậy mặc dù trong thế lực Ngũ phẩm, Tứ phẩm cũng thập phần rất thưa thớt.
Huyền Thiên mỉm cười, nói:
– Tử nhi có thể không phải là Huyền cấp hạ phẩm, mà là Đan Dược Sư Huyền cấp thượng phẩm.