Khương Tình nhớ đến con dao đâm xé nát da thịt ngày hôm đó, trái tim lại đau đớn. Vết thương ấy với một cô gái da thịt mỏng manh như Hạ Nhi thì làm sao chịu đựng nổi, chỉ nhìn bằng mắt thôi Khương Tình cũng đã đau đến tận tâm can.
Đau thấu trời.
Khương Tình cười yếu ớt, khi lên tiếng, giọng trầm khàn và run rẩy:
“Lam Tinh, hãy để tôi đi. Tôi xin cô..”
Lam Tinh sững người.
Khương Tình — một nữ nhân thong dong lãnh đạm, cao lãnh tựa như một đám mây trên cao lại đang cầu xin?
Lam Thất không nhìn nổi nữa, tay run lên, sau đó chầm chậm buông tay ra, nhìn về phía Lam Tinh rồi lên tiếng:
“Lam Tinh, cản được tiểu thư lúc này, không cản được cả đời. Tiểu thư đã muốn đi…”
Lam Thất vung tay ra hiệu cho vệ sĩ xung quanh buông Khương Tình ra, trầm giọng:
“Thì để cho tiểu thư đi đi.”
Lam Tinh hoảng hốt, thế nhưng nhìn ánh mắt của Lam Thất, phút chốc lại không thể phản bác được.
Đối với Khương Tình bây giờ mà nói, Hạ Nhi mới là quan trọng nhất.
Việc nhìn thấy nữ nhân mình yêu tự đâm mình một nhát dao để dứt tình, đã thành một nỗi đau không thể nào nguôi ngoai nổi với Khương Tình rồi.
Trong thời khắc ấy, Khương gia gì đó, chiếc ghế quyền lực, hay lợi ích, đều tan biến không còn chút gì.
Lam Tinh biết Khương Tình mà suy sụp thì Khương gia sẽ loạn, như lúc này vậy..
Loạn cả rồi…
Thế nhưng nếu có thể để Hạ Nhi hồi tâm chuyển ý…
Lam Tinh vốn không muốn mềm lòng nhưng nhìn tình cảnh này cũng khó mà ngăn cản được.
Một ngày một đêm, tay Khương Tình không biết đã nhuốm qua bao nhiêu là máu, như một đại ma đầu chỉ biết tàn sát mọi thứ để được vứt bỏ gông xiềng.
Khương Tình hiện giờ không còn muốn thuộc về Khương gia nữa.
Lam Tinh vẫn biết Khương Tình yêu Hạ Nhi, là một tình yêu điên cuồng không có cách nào dừng lại được. Nhưng cô không ngờ có một ngày, vì Hạ Nhi, Khương Tình lại có thể thật sự ngã quỵ, buông bỏ mọi thứ, thậm chí là khóc đến tê tâm liệt phế, cúi đầu cầu xin cô, bỏ hết cả kiêu ngạo của bản thân.
Lam Tinh thở dài, vung tay ra hiệu hai lớp vệ sĩ phía sau, để họ tản ra, chừa cho Khương Tình một con đường.
Khương Tình không nói không rằng, như một kẻ điên lao ra khỏi Khương gia.
Lam Tinh cúi đầu, có chút khổ sở trong đáy mắt.
Bản thân Lam Thất lúc này không cầu mong gì khác, chỉ mong ông trời cho Khương Tình một con đường để cứu vãn mối tình kia.
Nữ nhân ấy đã buông bỏ thân phận, buông bỏ cả tôn nghiêm, chỉ cầu một lối thoát để Hạ Nhi quay trở về bên cạnh mình.
Khương Tình vừa lao ra tới cổng, đã trông thấy Lam Yên bước tới, một thân váy áo đơn thuần yếu ớt tựa như sương mai mỏng manh, cô ta quỳ dưới đất, hai tay níu chặt vạt áo của Khương Tình, nước mắt tèm lem, nức nở không nói thành câu:
“Tình! Xin chị.. xin chị đừng đi mà. Xin chị… Hạ Nhi đã bỏ chị rồi.. xin chị..”
Khương Tình nghiến chặt răng, câu nói này của Lam Yên như một lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim Khương Tình, đau đớn vô cùng.
Ánh mắt Khương Tình giá lạnh, hệt như bị phủ một lớp sương tuyết, dằn mạnh từng chữ:
“Buông ra.”
Nói tới đây, cũng mặc kệ Lam Yên đang nắm lấy vạt áo mình không buông, bờ môi mím vào sắc lẹm, đẩy Lam Yên ngã xuống đất, sau đó dứt khoát lao thẳng ra xe.
_________
Hạ gia.
Vốn dĩ là căn biệt thự vô cùng quen thuộc, ngay cả ban công hình cầu đối diện phòng ngủ của Hạ Nhi, cùng khung cửa sổ sát sàn, rèm cửa che hờ cũng vô cùng quen thuộc.
Thế nhưng căn biệt thự lúc này lại yên ắng đến lạ thường.
Thi thoảng có tiếng gió lạnh thổi qua, khuấy động bầu không khí, nghe xong lại càng thấy nơi này im ắng.
Khương Tình đóng cửa xe, lảo đảo một thân máu tươi đi đến cổng chính Hạ gia.
Trần quản gia đã đứng ngay cổng đợi từ lúc nào, dường như biết rõ Khương Tình chắc chắn sẽ đến.
Khương Tình vừa trông thấy Trần quản gia, tay run run lấy ra một bao thuốc, châm lên một điếu, rít một hơi thật mạnh. Sau đó ngước mắt lên nhìn cửa phòng không một ánh đèn trong căn biệt thự trước mặt, đám khói trắng che kín tầm mắt, làm mông lung cả bầu trời đêm.
Ánh trăng bàng bạc hắt xuống giương mặt tuyệt sắc của Khương Tình, trong không khí nhuốm đẫm một mùi máu tanh, Trần quản gia nhất thời không dám tiến lên.
“Tôi chỉ muốn gặp cô ấy..” Giọng Khương Tình rất trầm, hơi khàn khàn và có chút run rẩy.
Trái tim đang bí bách đau đớn, Khương Tình nhẹ nhàng tiến lên.
Khuôn mặt nữ nhân chìm trong bóng tối, bi thương đến không nói nên lời.
“Khương tổng. Trở về đi.” Trần quản gia nhẹ giọng nói.
Khương Tình bật cười, lại đưa điếu thuốc lên môi rít một hơi, cơn gió lạnh thổi tới cắt mảng khói thành từng sợi nhỏ, bay lờn vờn.
Trái tim đau tưởng chết, chỉ biết dùng khói thuốc để bình ổn lại, muốn gặp cô, muốn giải toả mọi nhung nhớ…
“Trần quản gia. Tôi sẽ ở đây đợi cô ấy.” Khương Tình khàn giọng nói.
Trần quản gia thở dài, chỉ từ tốn nói một câu:
“Khương tổng. Tiểu thư đi rồi.”
Khương Tình nghe xong, ngón tay khẽ run lên, tàn thuốc rơi xuống chân, hơi thở có phần dồn dập, trái tim đau như dao cắt.
Run giọng lẩm bẩm:
“Cái gì?”
Khi nói câu này, làn gió lạnh thổi tới khiến ngoài cổng rơi vài chiếc lá xác xơ tiêu điều, trong đáy mắt Khương Tình cũng chỉ còn là một màu xám xịt.
“Sau này Khương tổng đừng đến nữa.”
Trần quản gia nói một câu, sau đó lại bổ sung thêm:
“Tiểu thư đã rời khỏi nước S từ hôm qua rồi.”
Khương Tình không thể tin vào tai mình, câu nói của Trần quản gia giống một cây đao, đâm thẳng vào lòng, máu tươi chảy đầm đìa, dường như có lệ nóng chậm rãi chảy ra từ hốc mắt trống rỗng mà khô cạn.
Khương Tình lập tức tiến tới, cảm thấy lúc này trái tim mình cũng đang run rẩy, càng giữ chặt tay Trần quản gia hơn, nín thở hỏi:
“Nói cho tôi biết. Cô ấy đi đâu? Đi đâu?”
Sắc mặt Khương Tình nhợt nhạt trong suốt, dung nhan vốn dĩ thanh lệ thoát tục trở nên vô hạn thê thương.
Trần quản gia thở dài, có chút đau lòng cùng không nỡ, nhưng vẫn dứt khoát trả lời:
“Hạ tiểu thư không muốn gặp lại Khương tổng nữa. Nhờ tôi chuyển lời. Mong Khương tổng sống tốt.”
Đáy lòng Khương Tình như bị cái gì đó sắc bén cứng nhọn đâm sâu từng chút một, ban đầu từ một lỗ nhỏ chậm rãi tích tụ lại thành vực sâu, cho đến khi trái tim dường như đã bị đâm nát.
Cả thân thể Khương Tình giống như một tảng băng trôi sắp vỡ vụn.
Sống tốt?
Sống tốt ư?
Kể từ lúc Hạ Nhi tự đâm mình bị thương, từng giây từng phút trôi qua đối với Khương Tình chả khác nào sống không bằng chết, ngày cô xuất hiện trong buổi họp báo, trông cô mỏng manh đến kinh người, giống như chỉ cần một cơn gió là có thể cuốn bay đi vậy, không chút trọng lượng nào.
Chỉ một cái nhìn thôi đã khiến bản thân như rơi xuống vực sâu vạn trượng, nói chi tới việc cô tự mình dứt đi tình nghĩa bấy lâu mà làm tổn thương bản thân?
Vết thương của cô có ổn không?
Sống tốt?
Làm sao có thể sống tốt nếu thiếu cô được?
Khương Tình nhớ cô đến muốn phát điên lên rồi, nhớ tiếng cười của cô, nhớ giọng nói của cô, nhớ mùi hương trên người cô, nhớ tất cả mọi thứ thuộc về cô.
Trái tim đau nhức không chịu nổi.
Muốn ôm cô…
Ánh mắt Khương Tình ẩn chứa sự đau đớn vô hạn, hồn phách trống rỗng, giống như một linh hồn hoàn chỉnh đã vứt bỏ thân xác mà bay về phía bầu trời xa xa kia rồi.
Trần quản gia nhìn trạng thái điên cuồng của Khương Tình, nhất thời cũng không biết phải nói gì.