– Làm sao ngươi biết được.
Đối với câu hỏi của Nhiếp Vân, Tinh Liên có chút kinh ngạc.
Bây giờ nàng mặc y phục hoàn toàn giống như đệ tử bình thường, lại lấy vải thưa che mặt. Dựa theo đạo lý bình thường mà nói, đối phương có lẽ không nhận ra được a. Tại sao lại nói như vậy chứ?
Trong lòng có chút kỳ quái, thế nhưng Tinh Liên cũng là người thông minh. Hai mắt xoay chuyển, cũng không có trả lời câu hỏi của hắn mà nhẹ nhàng cười một tiếng.
– Thiếu hiệp nghe ngóng thân phận của ta như vậy, chẳng lẽ đã nắm chắc phần thắng? Chờ sau khi trở thành Khách Khanh trưởng lão sẽ cưới ta đi hay sao?
Câu này vừa không có trả lời câu hỏi của Nhiếp Vân, lại lần nữa dẫn tai họa tới. Quả nhiên, nghe thấy nàng nói như vậy, những người khác lại lần nữa nhìn lại, lửa giận trong mắt không thể kiềm chế được.
– Câm miệng! Cưới ngươi? Ngươi là thứ gì chứ?
Nhiếp Vân hừ lạnh một tiếng, lông mày nhướng lên, trong ánh mắt mang theo hàn ý nồng đậm, tựa như đang ở trong trời đông giá rét, lạnh thấu tới tận xương tủy.
– Ngươi…
Tinh Liên thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu.
Bởi vì tức giận cho nên mặt nàng đỏ lên, hai ngọn núi cao vút trước ngực nhất thời phập phồng. Lửa giận giống như thủy triều, liên miên không dứt lan tràn trong người.
Nói ra lời này quả thật quá khinh người!
Nàng tự phụ mình xinh đẹp, vô luận đi tới nơi nào cũng đều là trọng điểm chú ý của tất cả mọi người. Cho bây giờ đang che mặt, thế nhưng từ thái độ của những người khác vẫn có thể nhìn ra được. Bọn họ cực kỳ say mê thanh âm của nàng.
Chỉ cần là nam nhân, nàng tự tin, tuyệt đối không có ai có thể ngăn cản được mị lực của nàng. Mà bây giờ người này lại trực tiếp quát lớn… Bảo nàng câm miệng, hắn là thứ gì chứ?
Nàng lớn như vậy rồi mà còn chưa từng chịu nhục như vậy.
Mặc dù tức giận, thế nhưng nàng vẫn cẩn thận nhìn về phía đối phương. Vốn nàng tưởng rằng đối phương cố ý nói như vậy, bất quá chỉ là thủ đoạn hấp dẫn nàng mà thôi. Kỳ thực bản chất lại giống như nam nhân khác vậy. Muốn được nàng coi trọng! Kết quả vừa nhìn một cái, trong lòng nhất thời cực kỳ thất vọng.
Trong mắt đối phương không ngờ lại mang theo vẻ chán ghét, loại chán ghét này đến từ chỗ sâu trong linh hồn, không có một tia che giấu nào. Trần trụi giống như lưỡi đao vậy.
Có thể đoán ra được, nếu như không phải đang ở đây. Nếu như nàng không phải là đệ tử của Vô Lượng cung, rất có thể đối phương sẽ dùng một cái tát đập chết nàng.
Nói cách khác, đối phương không quan tâm tới nàng là chân thật, phát ra từ tận đáy lòng.
– Ta không tin sau khi ngươi nhìn thấy dung mạo của ta còn có thể có bộ dáng này!
Nhìn thấy thái độ chân chính của đối phương, Tinh Liên tức giận tới mức thân thể mềm mại run rẩy. Trong mắt có một đạo hàn mang lóe lên, nàng đi tới trước mặt Nhiếp Vân, bàn tay vạch một cái. Cái khăn che trên mặt rớt xuống dưới đất.
– Tinh Liên, ngươi…
Không nghĩ tới nàng lại làm ra hành động như vậy, nữ đệ tử dẫn Vân Phi tới đây lập tức kinh hãi.
Nữ tử của Vô Lượng cung trên cơ bản sẽ không đem dung mạo cho người ta xem. Làm như vậy là không tuân theo quy định của tông môn. Tinh Liên làm như vậy, bất kể đối phương như thế nào, ít nhất một lát nữa nàng sẽ không tránh được việc bị xử phạt.
– A…
Nương theo tiếng thét chói tai của những đệ tử này, những người khác cũng đồng thời nhìn thấy rõ dung mạo của nàng, mỗi một người đều ngừng thở, không ngừng nuốt nước miếng.
Nhất là Vân Phi, người này đứng tại chỗ, có chút ngây ngốc.