“Không được, những người này là Cuồng diễm tu sĩ, bọn họ muốn phóng Thanh dương ma hỏa, mau ngăn cản bọn họ lại!”
Những Hồng y nhân của Lữ Thiên Môn nnghe vậy không hề có bộ dáng kinh hoảng, trong lòng không khỏi có một tia dự cảm không tốt. Nhìn bọn họ tạo thành một trận thế kỳ lạ mà rút ra đại kỳ thì liền nhớ đến ngày đó tham gia trận chiến với ma đạo lục tông thì không khỏi sắc mặt đại biến mà hô lên.
Vị Linh thú sơn tu sĩ này tiếp theo không hề suy tư, lập tức chạy ra ngoài đại trận, vội vàng lấy một cái áo da bên hông ném ra. Lập tức liền xuất hiện hai con phi thiên ngô công bên trong bay ra.
Hai con rết này cả thân mang một những đường sọc vàng đen thật dữ tợn, trên lưng có một đôi cánh trong suốt màu xanh biếc. Tại trên không huýt lên mấy tiếng, nhãn thần hung hăng hướng về các hồng y nhân vọt tới.
Tuy không biết “Cuồng diễm chiến sĩ” và “Thanh dương ma hỏa” là cái gì nhưng có thể làm cho một vị Trúc cơ hậu kỳ tu sĩ biến sắc như vậy thì khẳng định không phải là chuyện nhỏ, tất cả đều không do dự mà xuất thủ theo sát sau.
Đặt biệt vài vị tu sĩ Trúc cơ kỳ của Lữ Thiên Mông theo sát sau tiến lên, pháp khí của bọn hõ cũng theo sau hai con ngô công mà hướng trước mấy người hồng y nhân vọt tới.
Lúc này, hơn mười người của ma diễm môn này vẫn đứng bất động, tay vẫn cầm đại kỳ tiếp tục niệm chú, đối với thế công trước mắt tựa như là vô hình vậy, điều này làm cho các tu sĩ của Lữ Thiên Mông mừng rỡ.
Một trong hai con rết đã đến trước người của các tu sĩ này hung hăng mở cái miệng rộng phun ra một khối độc khí màu xanh biếc hướng tới.
Nhưng ngay trong lúc này, sự tình xảy ra làm cho mọi người trong đương trường sợ hãi.
Độc vụ của con rết này vừa được phun ra khỏi miệng lập tức có mấy đạo ngân sắc bao quanh thân thể của nó, tiếp theo dấu vết của mấy đạo ngân sắc này thân thể ngô công bị tứ phân ngũ liệt, biến thành từng khối từng khối rơi xuống.
Các tu sĩ của thất đại phái chỉ biết trợn mắt há mồn nhìn những diễn biến này xảy ra, đồng dạng xảy ra với con ngô công còn lại, cũng phải chịu số phận chung với đồng bạn của nó. Những tu sĩ của Lữ Thiên Mông sắc mặt đại biến, lập tức dừng lại phát ra một một tiểu thuẩn ngăn trước người
Các tu sĩ phía sau cũng hoảng sợ, lập tức các loại phòng ngự pháp khí cùng phù lục đồng thời xuất hiện, cái chết của những con ngô công kia thật là khủng bố.
Nhưng mà sự tình đáng sợ đã xảy ra.
Một ít pháp khí công kích theo sát phía sau con rết đang tiến lên thì bổng nhiên trong không gian phía trước xuất hiện một chùm ngân ti, liền đem tất cả các pháp khí này bao lại thật chặt, rốt cuộc cũng không thể nhúc nhích được phân nào.
Những tu sĩ chạy ra từ đại trận đều kinh ngạc nhìn thấy những điều này, trong nhất thời cũng không biết phải làm như thế nào cho phải.
“Mau, sử dụng Linh quang thuật, phía trước những hồng y nhân này còn có những tu sĩ khác nữa, bọn họ đã dùng bí pháp ẩn thân nào đó” Một gã tu sĩ Trúc cơ kỳ trong mắt chợt lóe lên linh quang, kinh hãi kêu lên.
Lời này vừa nói ra làm các tu sĩ khác giật mình tĩnh ngộ, nhưng có thể sử dụng Linh quang thuật cũng chỉ có tu sĩ Trúc cơ kỳ! Tu sĩ Luyện khí kỳ cũng chỉ có thể trợn mắt nhìn mà thôi.
Hàn Lập cũng dùng Linh quang thuật hướng nơi này mà nhìn đến.
Gặp phải một màn vừa rồi, Hàn Lập cũng giật mình không nhỏ. Hiệc tại được người khác nhắc nhở, hắn cũng dùng Linh quang thuật nhìn kỹ, quả nhiên trước những tu sĩ của Ma Diễm môn xuất hiện một vài bóng người màu trắng yếu nhược, trong tay của những người này đều thả ra một ít ngân ti, những ngân ti này khống chế pháp khí khiến chúng không thể nhúc nhích.
Giờ phút này, những tu sĩ của Lữ Thiên Mông phát hiện những bóng trắng này lập tức phát ra pháp khí hướng bọn họ tấn công đến, nhưng những bóng trắng này lại vẫn như vậy, vô luận là pháp khí gì công kích đến đều không thể gây thương tổn lớn đến bọn họ, tựa như là bất tử chi thân vậy.
Nhưng cũng may, mấy bóng trắng này chỉ biết binh khí trong tay chém qua lại, cùng với dùng tay thả ra ngân ti hai loại thủ đoạn này mà thôi, chỉ không tiến tới gần thì không có gì đáng ngại, nói cách khác ai tiến công ai cũng chưa biết được!
“Cái quỷ gì vậy?”
Hàn Lập sợ hãi than, những người này không phải là nhân loại bình thường, chẳng lẽ lại là quỷ linh nào đó đã qua tế luyện?
Một bên đăm chiêu suy nghĩ, một bên vẫn chỉ huy kim nhận phía trước. Loại thái độ không quan tâm này rốt cuộc đem trung niên tu sĩ của Thiên Sát tông ở đối diện nổi giận!
Vị tu sĩ này một bên nghiêm mặt chỉ huy Thanh qua cùng với Kim nhận của Hàn Lập giao đấu, một bên im lặng vỗ vào túi trữ vật, nhất thời trrong đó bay ra một viên châu màu trắng không ngừng luân chuyển.
Viên châu này xuất hiện lập tức đón gió lớn lên một cách nhanh chóng, giống như một căn phòng nhỏ hung hăng hướng đỉnh đầu Hàn Lạp phóng tới
Hàn Lập tuy có chút phân thần nhưng đối phướng có hành động lớn như vậy thì hắn làm sao mà không phát hiện ra.
Hắn cũng không hoảng, một tay chém ra phía trước, một kiếm quang màu xanh lập tức rời tay mà bay ra, cùng với hạt chau va chạm vài lần, nhất thời cũng không thể tiến lên.
Sau đó, Hàn Lập mới từ trong trong túi trữ vật lấy ra một đôi “Ô long đoạt”, liền thay thế kiếm quang sắp tản đi kia, tiếp tục tạo thành tình thế giằng co. Điều này làm cho tu sĩ Thiên Sát Tông ở đối diện cực kỳ tức giận, nhưng trong nhất thời cũng không làm được gì
“Không hay!”
Một tiếng kêu lo lắng của tu sĩ Lữ Thiên Mông vang lên làm trong lòng Hàn Lập run lên, vội vàng hướng nơi đó nhìn lại. Chỉ thấy các hồng y nhân này đã đình chỉ niệm quyết mà những ngọn lửa màu xanh trong đại kỳ tu sĩ đã hướng về Lữ Thiên Mông.
“Đây là Thanh dương ma hỏa?” Hàn Lập mở to mắt, nhìn chằm chằm vào ngọn lữa màu xanh kia, trong lòng đã xuất hiện một chút cảm giác bất an.
Mà Lữ Thiên Mông thấy đối phương đã thi pháp thành công trong tâm không khỏi có chút trầm xuống, nhưng mấy bóng trắng kia không thể nào trong nhất thời có thể phá được!