Hoắc Ngạo mở miệng, không biết nên trả lời như thế nào.
“Không ai gọi cảnh sát sao? Vậy thì tôi sẽ tự mình lên phòng và lấy điện thoại là được rồi.”
Lâm Dương thờ ơ nói, liền đi về phía cổng.
Cục diện đột nhiên đảo ngược.
Hoắc Ngạo rõ ràng đã bỏ qua điểm này!
Vào lúc này, Tịch Lưu Hương trêи giường đột nhiên hét lên một tiếng, trực tiếp lao về phía Lâm Dương.
Nhìn dáng vẻ của cô ta, chính là muốn Lâm Dương để vài dấu tay lên người cô ta.
Tuy nhiên, ngay sau khi hành động này của cô ta vừa xuất hiện, đã đồng nghĩa với việc cô ta ngầm thừa nhận tuyên bố của Lâm Dương chính là sự thật!
Không đánh mà tự khai rồi!
Chuyện này từ đầu đến cuối đều là một cái bẫy!
Một cái bẫy của Hoắc Ngạo để khiến cho Lâm Dương thân bại danh liệt!
Động tác của Lâm Dương cũng coi là nhanh, ngay lập tức nghiêng người, né qua một bên.
Tịch Lưu Hương nhảy bổ lên không trung, ngã xuống đất, hiển nhiên là trông vô cùng nhéch nhác.
Tịch Lưu Hương đã thua rôi.
Hoắc Ngạo cũng thua rồi!
Lúc này e rằng đến cả một kẻ ngốc cũng biết được chuyện gì đang xảy ra.
“Thành cái thể thống gì nữa! Thành cái thể thống gì nữa!”
Hoắc Kiến Quốc tức giận đến toàn thân đỏ bừng bừng lên.
“Hoắc sư phụ, đây chính là Thượng Võ quán của các ông sao?” Lâm Dương thờ ơ hỏi.
“Lâm Dương, yên tâm, chuyện này tôi sẽ điều tra rõ ràng!
Thượng Võ Quán của tôi sẽ cho anh một lời giải thích!”
Hoắc Kiến Quốc nghiên răng nói, sau đó hét vào mặt Hoắc.
Ngạo và Tịch Lưu Hương: “Hai người, lập tức theo tôi đến tổ đường quỳ xuống! Những người còn lại giải tán đi! “
“Vâng, thưa bit”
Hoắc Ngạo và Tịch Lưu Hương cúi đầu, vẻ mặt bất lực và không cam lòng rời đi.
Một trò hề đã kết thúc như vậy.
Lâm Dương cảm thấy nhàm chán nên cũng không thèm nói gì nữa, thu dọn quần áo rồi trở về phòng đi ngủ.
Hoắc Kiến Quốc vẻ mặt ảm đạm.
“Truyền lệnh xuống, chuyện này không được phép truyền ra ngoài, càng không được nói cho quán chủ biết, hiểu không? Không nên vạch áo cho người xem lưng! Ông cụ là người có tính tình cương liệt, nếu biết chuyện này, nói không chừng sẽ chọc một lỗ thủng lớn hơn.”
“Vâng, sư phụ.”