Mặc hàng hiệu trị giá hàng triệu đồng hay quần áo có mấy chục nghìn trên Shopee thì cũng có người mặc mà!
“Làm ơn đi, cậu có thể có chút tiền đồ được hay không? Chỉ có mấy triệu mà đã khiến cho cậu sợ thành như vậy? Lần này tớ mua, tớ tặng cho cậu được không? Mỗi ngày đều mặc quần áo giống như trẻ em, cậu không sợ bị đồn ra ngoài, hiểu lầm người đàn ông của cậu có sở thích yêu trẻ nhỏ sao?”
Hứa Minh Tâm quen mặc áo khoác có mũ, sau đó mặc quần yếm cao bồi, đi một đôi giày trắng.
Thời tiết có hơi lạnh, thì mặc ở bên ngoài áo bông.
Khi người khác chỉ muốn xinh đẹp không cần độ ấm, mặc váy ngắn lộ đầu gối, thì Hứa Minh Tâm từ trước đến nay đều dán đầy miếng giữ nhiệt trước ngực và phía sau lưng.
Mỗi năm khi chuẩn bị tới mùa đông, luôn chuẩn bị hết tất cả quần mùa thu cho cô ấy trước!
Khi mẹ cô còn sống, cũng chưa từng quan tâm cô muốn mặc quần mùa thu như thế nào.
Nhưng mỗi năm Hứa Minh Tâm đều rất kiên trì, chuẩn bị sẵn quần mùa thu cho bạn cùng phòng!
“Không cần, tớ không mặc đến..”
Hứa Minh Tâm muốn từ chối, nhưng không thắng nổi Bạch Thư Hân kiên quyết, cứng rắn kéo tới khu sản phẩm mới nhất của mùa này.
Vừa rồi món hàng mấy triệu cô nhìn thấy chỉ là hàng giảm giá đã qua mùa, những bộ quần áo mùa đông vừa đi tới, mỗi một bộ đều mấy chục triệu, thậm chí mấy mấy trăm triệu, mấy tỉ cũng có.
Nhìn những con số không treo phía sau nhãn mác thực sự có thể dọa cô ngất xỉu đi.
“Đắt quá!”
Hứa Minh Tâm kéo Bạch Thư Hân lại, nhỏ giọng nói.
“Tớ có tiền.”
Bạch Thư Hân có rất nhiều tiền tiêu vặt, đều là của Lệ Nghiêm cho.