Giang Nam cất bước tiến tới, Đại La Thiên chụp xuống.
– Ôn Đế, thời đại bây giờ đã không là thời đại của ngươi!
Giang Nam nói:
– Thời đại thuộc về ngươi sớm kết thúc từ khi ngươi vùi thân trong tiên thiên Ôn Đế quan.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Cơ thể Hỗn Độn Ôn Đế nổ tung rồi lại ngưng tụ, gã cười gằn:
– Huyền Thiên, nếu không phải ta bị Bất Không ám toán, trấn áp trong quan tài nhiều ức năm, tiêu hao tu vi thực lực hơn một nửa thì sao ngươi thắng ta được?
Giang Nam lắc người, vô số tiên thiên bất diệt linh quang bay ra biến thành các tầng cung khuyết, dãy núi, trăng sáng, mặt trời, ngôi sao, biển cả, Đại La Thiên lồng lộng to lớn ức vạn dặm.
Giang Nam cười khẩy nói:
– Ta dùng cảnh giới sơ kỳ Thiên Quân chém ngươi cảnh giới tiên thiên viên mãn mà ngươi còn không phục? Nếu ta là Đạo Quân, dù ngươi phục hồi đến trạng thái cao nhất cũng dễ dàng bóp chết ngươi. Ôn Đế, lên đường đi!
Ầm!
Cung khuyết, dãy núi, trăng sáng, mặt trời, ngôi sao, biển cả, các dị tượng tiên thiên pháp bảo trong Đại La Thiên bỗng chốc bộc phát uy lực, nhấn chìm Hỗn Độn Ôn Đế.
– Ha ha ha ha ha ha! Muốn giết ta? Dù ta là hổ lạc bình dương cũng không thể khinh thường!
Bạo động siêu khủng bố đột nhiên truyền ra từ người Hỗn Độn Ôn Đế, đó là đại đạo đốt cháy, bùng nổ, vỡ tan. Hỗn Độn Ôn Đế vùng lên, vô số đại đạo ôn dịch khủng bố bao bọc người gã xông ra ngoài Đại La Thiên.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Từng đợt đại đạo ôn dịch tan vỡ trong đòn công kích của vô số tiên thiên bất diệt linh quang. Thân xác Hỗn Độn Ôn Đế liên tục tan rã, cơ thể thành khói sương bị Đại La Thiên luyện ngày càng nhạt nhòa. Mơ hồ thấy đại đạo ôn dịch bảo vệ đạo quả của Hỗn Độn Ôn Đế cố gắng bay ra ngoài Đại La Thiên.
Chờ khi Hỗn Độn Ôn Đế bay đến biên giới Đại La Thiên, máu thịt trên người gã đã bị luyện sạch, xương cốt nátvụn. Đại đạo ôn dịch quay quanh đạo quả bị chấn vỡ.
– Dù ta chết cũng phải di họa ức vạn năm, khiến tất cả sinh linh trong Tiên giới không sống yên!
Đạo quả Hỗn Độn Ôn Đế không chạy ra Đại La Thiên được, đột nhiên đạo quả nổ tung. Đại La Thiên bị nổ hở một đường, khí ôn dịch cuồn cuộn tràn ra ngoài.
Giang Nam vươn tay chộp, định thu về khí ôn dịch thì đột nhiên thiên địa xao động dữ dội. Tuyệt sát của Ma Kha Thiên Quân, Thiên Cơ Đạo Quân, Đạo Tạng Thiên Tôn bộc phát đánh bật bàn tay Giang Nam lên cao.
Vù vù vù vù vù!
khí ôn dịch bay đi bốn phương tám hướng, biến thành từng cầu vồng sặc sỡ nhiều màu bắc ngang không gian. Đó là đạo hạnh của Hỗn Độn Ôn Đế biến thành khí ôn dịch, dính một chút đủ lấy mạng Tiên Quân. Nếu những khí ôn dịch này thoát ra ngoài sẽ là tận thế với sinh linh Tiên giới.
Giang Nam biến sắc mặt, lắc người một cái, từng đợt tiên thiên bất diệt linh quang bay ra khỏi người hắn truy tìm khí ôn dịch.
Từng đợt linh quang bất diệt biến thành chuông to, đỉnh to, thanh đồng tôn, bình ngọc hấp thu khí ôn dịch. Các tiên thiên bất diệt linh quang phải hút hết khí ôn dịch, tránh cho tai họa thế gian.
Phương xa, Ma Kha Thiên Quân biến sắc mặt, vuội phất tay áo bắt lấy đạo quả Ôn Đế.
Ma Kha Thiên Quân quát to:
– Hai vị đạo hữu, mau trốn đi!
Thiên Cơ Đạo Quân, Đạo Tạng Thiên Tôn vụt ngoái đầu, thấy Giang Nam đạp gió bay tới gần. Mặt hai người tái xanh, vội vàng bay lên cao cùng Ma Kha Thiên Quân cắm đầu chạy.
Trong vội vàng Đạo Tạng Thiên Tôn không quên hỏi:
– Ma Kha đạo hữu, ngươi mới thu thần hồn của Ôn Đế sao?
– Không phải, thần hồn Ôn Đế đã nát, bị Huyền Thiên tru sát. Ta chỉ cướp được một mảnh đạo quả Ôn Đế.