“Diệp sư huynh, nhất định phải giết cái tên háo sắc kia đi, đừng để sư tỷ đau lòng vì loại người này, hắn vũ nhục sư tỷ như thế huynh phải chém hắn thành trăm mảnh mới được.”
Yến Kiều giận đùng đùng nói.
Diệp Vũ nghiêm túc nhìn Sư Tuệ Đế thần sắc lạnh lùng đeo khăn che mặt, nói: “Sư tỷ, tỷ yên tâm, ta sẽ giết chết hắn.”
“Tiểu Hỏa.” Diệp Vũ gọi một tiếng, một tia hào quang màu đỏ từ túi linh thú bay ra, sau đó tiếng chim hót vang lên, một con chim toàn thân đỏ rực như lửa kêu lên một tiếng thân mật với Diệp Vũ.
“Được rồi, tiểu Hỏa, chúng ta đuổi theo con chuột nhắt kia đi, cho hắn thấy phong thái thần thú của ngươi.” Diệp Vũ nhảy lên lưng tiểu Hỏa, đuổi theo hướng Ninh Thư bỏ chạy.
Ninh Thư chạy trốn ở phía trước cảm giác không đúng lắm, ý thức của Thiểm Phong điêu có vẻ sợ hãi, tốc độ bay cũng chậm lại.
Ninh Thư quay đầu nhìn, thấy Diệp Vũ đứng trên lưng con chim đỏ như lửa đuổi theo sau, hơn nữa khoảng cách còn đang ngắn dần.
Đây là… phượng hoàng à?
Tốc độ của đối phương càng lúc càng nhanh, nhanh hơn cả tốc độ của Thiểm Phong điêu, trong lòng Ninh Thư nóng nảy, nếu bị nam chính bắt được còn có thể sống sao?
“Bay về phía biển đi.” Ninh Thư ra lệnh cho Thiểm Phong điêu, Thiểm Phong điêu rất muốn thoát khỏi uy áp của thần thú, nghe thấy lời Ninh Thư nói, lập tức vỗ cánh bay về phía biển.
Diệp Vũ thấy tốc độ phía trước dần nhanh lên, lạnh giọng cười một tiếng: “Vùng vẫy giãy chết, tiểu Hỏa tăng thêm tốc độ, sư tỷ còn đang chờ chúng ta trở về đấy, không cần phải phí thời gian ở chỗ này nữa.”
Thần thú phượng hoàng kêu lên một tiếng, phất cánh đỏ rực xinh đẹp của nó đuổi theo con chim ngu ngốc phía trước.
Trong lòng Ninh Thư lo lắng, nhìn Diệp Vũ phía sau đuổi ngày càng gần, hơn nữa tốc độ còn rất nhanh.
“Đừng chạy nữa, ngươi muốn chạy cũng không thoát được đâu.” Diệp Vũ điều động nguyên khí trong người đánh về phía Ninh Thư trước mặt.
Ninh Thư lập tức cảm giác lục phủ ngũ tạng đều lệch khỏi vị trí, khóe miệng tràn ra máu tươi, nếu không có nhuyễn giáp của cha Ngụy cho chỉ sợ lúc này đã chết luôn rồi.
Ninh Thư không để ý đến đau đớn trên người, đem nguyên khí trong cơ thể mình truyền vào thân thể Thiểm Phong điêu, Thiểm Phong điêu có Ninh Thư giúp đỡ liều mạng tăng nhanh tốc độ, phất cánh bay ra biển.
Diệp Vũ thấy một chưởng của mình không làm đối phương bị thương, trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên, vừa rồi hắn đã dùng tám phần công lực của mình, vỗn cho rằng người này sẽ trực tiếp bị đánh thành thịt vụn, nhưng đối phương lại không bị gì cả, chỉ phun ra một ngụm máu tươi.
Mắt Diệp Vũ hiện lên một tia nóng bỏng, trên người tên kia chắc là có bảo bối hộ thân gì đó, thần sắc Diệp Vũ hơi nghiêm túc, nói với thần thú phượng hoàng: “Tiểu Hỏa, nhanh lên chút, trên người của hắn có bảo bối gì đó.”
Phượng hoàng kêu lên một tiếng thanh thúy, tăng nhanh tốc độ đuổi theo Thiểm Phong điêu.
Bị Diệp Vũ đuổi tới tận biển, Ninh Thư đứng trên lưng Thiểm Phong điêu, nhìn toàn thân phượng hoàng đỏ rực như lửa kia, còn Diệp Vũ uy phong đứng trên lưng nó, thần thái anh tuấn, sức mạnh to lớn, khiến người ta sùng bái.
Ninh Thư hừ một tiếng nôn ra một ngụm máu, sau đó trực tiếp cho Thiểm Phong điêu vào túi linh thú, chính mình thì tẳng tắp rơi vào trong biển, còn vận thêm khí trực tiếp nhảy xuống biển.
Diệp Vũ tức sầm mặt lại, nhìn chằm chằm bọt sóng biển bắn lên, trong lòng không ngờ được một phế vật vô dụng lại có dũng khí nhảy vào trong biển như thế, còn không chút do dự thà nhảy xuống cũng không để cho hắn bắt được.
Trong lòng Diệp Vũ bỗng nhiên hơi kiêng nể với cái tên nhà giàu này, biết rõ trong biển có các loài linh thú nhưng vẫn nhảy xuống. Hắn thử đặt mình vào tình huống như thế mà nghĩ, nếu là hắn thì hắn thà cùng đối phương đánh đến chết cũng sẽ không nhảy xuống như thế.
Nhưng Diệp Vũ lại quên Ninh Thư là một người không có thực lực, đến năng lực đánh một trận cũng không có nữa là.
Diệp Vũ hơi hối hận không giết tên kia từ sớm, lại luôn nghĩ đến bảo vật hộ thân của đối phương, nghĩ cách muốn giết đối phương mà không tổn hại đến bảo vật, muốn bắt sống đối phương rồi giết chết, không ngờ lại để cho hắn ta chạy thoát.