“Đi thôi, chúng ta cùng về nhà nào.”
Cố Gia Huy nhắc túi lớn túi nhỏ lên, duỗi một bàn tay ra nắm lấy đôi tay nhỏ của cô.
Hứa Minh Tâm hài lòng đi theo phía sau anh.
Ở gara, cô cũng nhìn thấy hai người La Thanh Nhã Chị ta tức giận trừng mắt với mình, hận không thể trừng tới mức rớt luôn tròng mắt ra ngoài.
Khi Hứa Minh Tâm đi ngang qua bọn họ, không nhịn được lẩm bẩm nói: “Trừng tôi làm gì, trừng cũng không chết được tôi đau!”
Lời này truyền tới tai hai mẹ chồng nàng dâu kia, suýt chút nữa thì làm bọn họ tức chết.
Lên xe, Cố Gia Huy cười nói: “Nếu trong lòng em không thoải mái, lần sau anh sế tùy tiện tìm một lý do xử lý Cố Tử Vị, xả giận cho em.”
“Được đó, được đó, dù sao thì Cố Tử Vị cũng không phải người tốt lành gì! Quả nhiên, có người mẹ như nào thì người con như.
vậy, con trai thế nào lại tìm một người vợ như thế. Đều là người bắt nạt kẻ yếu, có anh ở đây, bọn họ cũng không dám làm gì em.”
“Anh sẽ bảo vệ ei ốGia Huy giúp cô đeo dây đai an toàn, động tác vô cùng dịu dàng.
Hứa Minh Tâm cảm thấy trong lòng mình giống như được ngâm trong suối nước nóng, sắp bị hòa tan ra rồi.
Sau khi về đến nhà, Hứa Minh Tâm ồn ào kêu đói bụng, muốn ăn đồ ăn ngon.
Vốn dĩ đã nói hai người cùng xuống bếp, cuối cùng lại biến thành Cố Gia Huy làm một mình.
Cô canh chừng Cố Gia Huy lên Google tra thực đơn, nhìn quả bầu mà vẽ ra chiếc gáo, nắm chắc tất cả số lương gia vị không thiếu bất cứ thứ nào.
Hình ảnh như thế nào, anh làm được như thế đó.
Hình ảnh chỉ cung cấp tham khảo gì chứ, rõ ràng chính là vật thật đồ nguyên mà! Rất nhanh trên bàn được bày ba món ăn và một món canh.
Canh này là canh xương sườn cẩu kỷ, bên trong bỏ thêm rất nhiều thuốc bổ, hầm khoảng hơn một tiếng đồng hồ, tới khi sắp xong thì cho thêm một chút cải thìa.
Mở nắp nồi ra, mùi hương xông vào mũi, khiến người ta phải thèm nhỏ dãi.