Giải thoát được thì tốt!
Cô không để Ngôn Minh Phúc lên tiếng, lạnh lùng nói: “Ông muốn tự công khai ra với giới truyền thông những chuyện ông đã từng làm mấy năm qua hả? Tôi khác Hứa Đan Thu, người nào có mắt đều có thể nhìn ra điều đó. Ông không sợ bị vạch mặt thì cũng đừng có trách tôi vô tình.”
“Trúc Linh, dù thế nào thì bố cũng là bố của con, dù trước kia bố hơi bất công nhưng con cũng không thể cắt đứt quan hệ với bố được! Bố đồng ý với con, sau này bố sẽ sửa tính đó lại, vậy được không?”
Hứa Đức Thắng túm chặt lấy tay Hứa Trúc Linh, nhưng cô chỉ cảm thấy buồn nôn.
Cô chưa bao giờ gặp người nào tráo trở như thế này, bây giờ thấy cô có giá trị lợi dụng thì dở bài ca tình nghĩa bố con. Vậy nghĩa là ngày xưa cô không có giá trị lợi dụng nên ông ta cũng không coi cô là con gái luôn.
Nhiều năm như vậy, cô đã nhìn ra bản chất của ông ta rồi.
Hứa Trúc Linh rút tay ra, nói: “Bố nuôi, mẹ nuôi, nếu như ông ta không chịu cắt đứt quan hệ thì cứ công khai đi.”
“Cũng được, dù không xóa bỏ được quan hệ thì nhà họ Hứa đứng giữa J&C và nhà họ Ngôn cũng khó mà sống nổi. Tiếc thật đấy, vốn dĩ ông định dựa vào Cố Triệt, nhưng bây giờ bản thân Cố Triệt cũng đang loạn hết lên rồi, ốc còn không mang nổi mình ốc. Nếu cậu ta giận lây sang nhà họ Hứa vì chuyện của Hứa Đan Thu thì cũng chẳng có gì đáng trách cả. Có khi cậu ta sẽ bàng quang, mặc kệ chuyện sống chết của nhà họ Hứa cũng nên.”
Ngôn Minh Phúc cười lạnh rồi nói. Nghe xong câu nói đó, vẻ mặt Hứa Đức Thắng lập tức thay đổi, trở nên rất khó coi.
Hứa Đức Thắng thấy mọi chuyện đã đến mức không thể cứu vớt nổi nữa rồi bây giờ giả có vờ tiếp thì cũng chẳng thể khiến Hứa Trúc Linh mềm lòng.
Nhìn vẻ mặt đứa con gái bất hiếu kia có vẻ như đã quyết tâm lắm rồi, đúng là phí công ông ta nuôi nấng bao năm qua, không ngờ bây giờ nó lại bạc tình phụ nghĩa như vậy.
Hứa Đức Thắng thầm hối hận, đáng ra trước kia ông ta nên vứt Hứa Trúc Linh đi mới phải.
“Được lắm, muốn cắt bỏ quan hệ thì cũng được, vậy thì nhà họ Ngôn cũng phải cam đoan là từ nay về sau sẽ không làm khó nhà họ Hứa, trước mắt nhà họ Hứa đang có một hạng mục cần đầu tư, anh Phúc phải giúp tôi.”
Ngôn Minh Phúc nghe vậy thì bật cười, vỗ vỗ mấy cái vào mặt Hứa Đức Thắng: “Tôi từng gặp rất nhiều người mặt dày, nhưng chưa thấy ai mặt dày như ông đấy, đến tận giờ phút này rồi mà ông vẫn muốn lợi dụng Hứa Trúc Linh à?”
“Mấy người cũng không muốn thấy cảnh Hứa Trúc Linh trở mặt với nhà họ Hứa rồi bẽ mặt trước mặt người ngoài chứ? Dù sao thì bây giờ tôi là vỏ mè đã sứt, nuôi con nhỏ bất hiếu này nhiều năm như vậy rồi, chẳng lẽ lại không thể đòi hỏi nó báo đáp lại à?”
Hứa Đức Thắng lộ bản mặt thật của mình ra.
Hứa Trúc Linh nghe ông ta nói vậy thì rất muốn cười lớn.
Ông bố này của cô có còn là người không vậy?
“Được rồi, con gái tôi đáng giá như vậy, coi như tôi bố thí cho ông đi. Chuyện tiếp theo chắc không cần tôi phải dạy đâu nhỉ? Mau công khai đi, sự kiên nhẫn của tôi có hạn.”
Sau đó Ngôn Minh Phúc quay lại nhìn Thẩm Thanh, vừa cười vừa nói: “Vợ, em có hài lòng với kết quả này không?”
“Cũng tạm được. Trúc Linh, chúng ta về nhà thôi, chuyện còn lại để cho bố nuôi con giải quyết đi. Gần đây mẹ thấy hơi nhạt mồm, con về làm cho mẹ mấy cái bánh ngọt để ăn đi.”
“Vâng.”
Hứa Trúc Linh đỡ Thẩm Thanh rồi quay người rời đi.
Hai người cứ vậy đi thẳng ra ngoài, không buồn quay lại lấy một lần.
Cô đã giúp đỡ cái nhà này hết lòng hết dạ rồi, từ nay về sau cô sẽ không bao giờ mềm lòng nữa.
Một tiếng sau, Hứa Đức Thắng đăng bài công khai, nói là chấm dứt mối quan hệ cha con với Hàn Trúc Linh.
Lý do không được nêu rõ, nhưng có rất nhiều tin bên lề.
Tin tốt có, mà tin xấu cũng không thiếu. Có người đứng về phía Hứa Trúc Linh, nói Hứa Đức Thắng là quỷ hút máu, con gái vừa tròn mười tám là đã bán cho một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi.
Lại có người nói là Hứa Trúc Linh bị ngược đãi từ nhỏ, cuối cùng không chịu nổi nữa, phải để nhà họ Ngôn ra mặt, cứu người khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.
Cũng có người mắng chửi Hứa Trúc Linh, nói rằng bây giờ cô leo được lên cành cao rồi nên khỏi vòng cong đuôi, vong ơn phụ nghĩa.
Hứa Trúc Linh thấy những tin đó thì cũng chẳng để ý lắm, bây giờ năng lực chịu đựng của cô cũng khá tốt, mấy lời đồn nhảm nhí này chẳng thấm vào đâu cả.
Nhưng Thẩm Thanh thì lại không nhịn được.
Bà gõ bàn, mắng Ngôn Minh Phúc, chất vấn ông đã làm ăn kiểu gì.
“Đống nick ảo mà anh mua đâu rồi?
Sao em không thấy đám người đó? Anh mua phải tài khoản chết à?”
“Còn nữa, đám người này dám cấu kết với nhau tung tin nhảm, anh cho người đi quật ngược lại đi! Phải tăng độ nổi tiếng của Trúc Linh lên, phải để mọi người đứng về phía Trúc Linh, bây giờ Trúc Linh có nhà họ Ngôn chúng ta chống lưng! Ai dám bịa đặt mấy chuyện quá đáng thì kiện hết đi! Đừng có nói nhảm với đám người đó nữa!”