Ngôn Lạc Hi cười lạnh nói: “Đừng nói hai chữ kia, bởi vì bà không xứng, nói cho tôi biết Phó Du Nhiên có phải Lệ Du Nhiên hay không?”
“Phó Du Nhiên đúng là Lệ Du Nhiên, mẹ cái gì cũng không làm, nó cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh mẹ, về phần vì cái gì không chịu trở về Lệ gia thì mẹ thật sự không biết.”
Phó Tuyền thần sắc lãnh đạm, nhắc tới Phó Du Nhiên, tựa như nhắc tới một con kiến hôi vụng trộm.
“Lạc Hi, đừng ở cùng Lệ Dạ Kỳ, hắn không hề thật lòng với con”. Phó Tuyền thấm thía khuyên nhủ.
Ngôn Lạc Hi tâm phiền ý loạn, rõ biết hai người họ là cùng loại dạng người, vì sao còn không chịu từ bỏ ý định?
“Anh ấy đối với tôi thật lòng hay không trong lòng tôi biết rõ, không phiền tới người ngoài như bà khoa tay múa chân”
Phó Tuyền nhíu mày, chậm rãi nói ra chuyện cũ năm đó, “Năm xưa mẹ gặp sự cố mất trí nhớ quên đi hết tất cả về mình trước đó và được cha con mang về nhà, sau đó gả cho ông ấy sinh ra con. Đến năm con tám tuổi, mẹ khôi phục trí nhớ, nhớ lại thân thế của mình, vì phải thay ông ngoại báo thù mẹ đã nhẫn tâm vứt bỏ con lại. Nhưng, mẹ vẫn rất quan tâm con.
“Năm con mười lăm tuổi bỏ nhà đi, trên người không một xu dính túi gặp được người tốt bụng giúp đỡ, đều là mẹ an bài, những năm gần đây, mẹ âm thầm lặng lẽ quan sát mọi thứ về con. Chỉ là không thể xuất hiện ở cạnh cùng con trưởng thành”
Đáy lòng Ngôn Lạc Hi chấn động, sau khi cha cưới Lý Mạn Ny, hai mẹ con này như âm mưu mọi cách để đẩy cô ra khỏi Ngôn gia. Từ sau khi Lý Mạn Ny mang thai, cha đối với bà ta nói gì nghe nấy, bà ta sẩy thai liền đổ lên đầu cô, cha không nói hai lời đuổi cô khỏi nhà, khi đó cùng đường đúng là đã gặp được một người tốt bụng giúp đỡ.
Thì ra tất cả đều do Phó Tuyền sắp xếp.
“Rốt cuộc giữa bà và Lệ Dạ Kỳ có ân oán gì? “Ngôn Lạc Hi hỏi.
“Thù giết cha không đội trời chung, Lạc Hi, con làm sao có thể cùng kẻ thù nằm chung chăn gối?”. Phó Tuyền vô cùng đau đớn nhìn Ngôn Lạc Hi.
“Rời khỏi hắn ngay, hắn tiếp cận con chỉ là vì báo thù.”
Ngôn Lạc Hi bất ngờ như bị đẩy một chưởng suýt nữa đứng không vững, cô quả quyết phủ định, “Không có khả năng!”
“Lạc Hi, con hãy nhớ lại quá trình hai người quen biết, cùng với thái độ đối với con, con sẽ hiểu có phải hắn ta đang lợi dụng con hay không”
Phó Tuyền nhìn sắc mặt trắng bệch của Ngôn Lạc Hi
không đành lòng nói:”Con à, thừa dịp bây giờ tình cảm chưa sâu nặng hãy rời xa hắn, nếu không con sẽ bị tổn thương”
Thù giết cha không đội trời chung, vậy thì Lệ Du Nhiên năm đó vì sao cam tâm tình nguyện ở với Phó Tuyền?
Cô nghe được rõ ràng Lệ Du Nhiên chết thảm trong lòng Lệ Dạ Kỳ.
Điên mất! Đầu cô sắp nổ tung rồi.