“Chu Tước Tinh”, tên gác cổng phản ứng lại.
“Vậy Chu Tước Tinh có thuộc về Chư Thiên Vạn Vực không?”, Diệp Thành vội hỏi lại, hi vọng người này có thể cho mình một câu trả lời chính xác.
“Đúng vậy”, giọng điệu tên gác cổng vẫn lãnh đạm như vậy.
“Là Chư Thiên Vạn Vực, là Chư Thiên Vạn Vực”, câu trả lời của hắn khiến cho Diệp Thành vô cùng kích động, tin tức này khiến hắn hưng phấn hơn bất cứ tin tức nào khác, cuộc hành trình trong bóng tối cả một trăm năm của hắn cuối cùng cũng thành công rồi.
Ở bên, tên gác cổng kia thấy Diệp Thành kích động như vậy thì liếc nhìn Diệp Thành từ đầu tới chân, vẻ mặt tỏ ra khó hiểu, tên đối diện ăn mặc tả tơi trông không hề bình thường chút nào, rõ ràng là có bệnh.
“Vậy đạo hữu có biết Côn Luân Hư không?”, Diệp Thành quá kích động nên không để ý tới ánh mắt khó hiểu của tên này mà lên tiếng hỏi tiếp.
“Côn Luân Hư?”, tên gác cổng kia lại sững người gãi đầu.
“Đạo hữu không biết sao?”, Diệp Thành cũng sững người, trong đầu nhớ về lời nói của Đông Hoàng Thái Tâm, nếu theo lời bà ta nói thì cái tên Côn Luân Hư ở Chư Thiên Vạn Vực rất nổi tiếng, sao nói ra mà lại khiến người ta thắc mắc như vậy.
“Vậy Đại La Chư Thiên thì sao?”
“Không biết”.
“Đại Hạ Thần Triều?”
“Không biết”.
“Thần Điện và Cửu Hoang Thiên?”
“Không biết”.
“Hay là đạo hữu có cần nhớ lại không?”