– Đại ca từ đâu tới, trông huynh bụi bặm đường đất, chắc là đi xa lắm, nghỉ thêm một lúc đi, mùa xuân nắng độc, đi muộn một chút cũng được.
Nhất Trận Phong nói:
– Mạng khổ thì có lúc nào mà nghỉ, định tới Vân gia trang xem có việc gì làm không, kiếm vài ba đồng nuôi cả nhà, nơi này còn cách Vân gia bao xa?
– Đại ca có con trâu tốt là nhà no đủ rồi, sao lại nói mạng khổ, từ kinh thành tính ra, nơi này vừa tròn ba mươi dặm, chỉ có mấy hộ chúng tôi, nên lấy tên là Ba Mươi Dặm, cách Vân gia trang chưa tới hai mươi dặm, một canh giờ là tới.
Nhất Trận Phong cười mà không đáp, tùy tiện ầm ừ vài tiếng cho qua, hắn ngồi ở phía trái cái lán, cách đám Lão Tiền, Lão Lưu không xa, nghe thấy phù nhân mù nói lão nãi nãi của Vân gia cứ ba ngày đi tuần thị trang tử một chuyến, ngày mai nói không chừng còn tới uống trà.
Nhìn hoàn cảnh xung quanh, cách quán trà mấy trăm bước mới có vài hộ, lòng nảy ra ý định khác, tới Vân gia trang tìm cơ hội, không bằng tìm cơ hội ở đây, Vân Diệp là võ hầu, trong nhà sao thiếu hộ viện võ nghệ cao cường. Đơn đả độc đầu thì chẳng sợ mãng phu trong quân, nhưng một khi bọn họ kết trận thì thứ du hiệp như mình có bao mạng cũng không đủ, giết lão tổ tông của Vân gia ở đây, đủ tiền tiêu nửa đời rồi. Chủ ý đã quyết, liền trở nên nhàn nhã, chỉ cần giết thiếu niên này bà bà tử mù thôi, với hắn mà nói không có áp lực nào, chỉ tiếc cho chàng trai tuấn tú này.
Cẩu Tử ân cần rót trà, cười càng rạng ngời, mỗi lần nhìn vị khách ngồi một mình lại càng cười vui vẻ, khi đi qua hắn, tay run lên, trà thừa không may đổ lên người Nhất Trận Phong.
Vội vàng xin lỗi, dùng vải lau cho Nhất Trận Phong, còn nói mình không cẩn thận, nói sẽ không tính tiền trà, Nhất Trận Phong luôn rộng lượng với người sắp chết, chỉ mắng vài câu là thôi.
Cẩu Tử thay trà mới cho hắn, lúc này đội xe của Vân gia cáo từ mẹ con Cẩu Tử, chậm rãi lên đường, hướng về phía Vân gia trang, mấy nha hoàn không ngừng ngoái đầu nhìn Cẩu Tử đứng ngoài lán vẫy tay với bọn họ.
Nhất Trận Phong nằm trên ghế thoải mái nhắm mắt dưỡng thần, phải nói trà đúng là ngon, mặc dù mới vào miệng có hơi đắng, nhưng dư vị lại ngọt, chẳng trách người Vân gia luôn tới đây uống trà, trà ngon như vậy mà sau này không có để uống nữa, Nhất Trận Phong hơi tiếc, cầm chén trà lên uống một ngụm lớn, lần này dư vị càng kéo dài, chắc chàng trai tuấn tú kia chuộc tội. Chàng trai đó đang nói chuyện với mẹ già, lời nói truyền vào tai hắn, cái ghế này dễ chịu qua, hắn lười biếng muốn nằm thêm một chút. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com
– Cẩu Nhi à, vừa rồi mẹ nghe thấy có mấy khuê nữ nói chuyện, nghe cách ăn nói thì biết đều là khuê nữ ngoan hiểu quy củ, con có nhìn trúng đứa nào không, mai mẹ nói với lão nãi nãi, lão nãi nãi tốt bụng, nói không chừng sẽ đồng ý. Chỉ là nhà ta nghèo quá, sợ khuê nữ đó không chịu tới.
Cẩu Tử nhìn Nhất Trận Phong nhắm mắt dưỡng thần, lại nhìn con trâu buộc dưới cây, lòng tràn ngập hạnh phúc:
– Mẹ à, yên tâm đi, ông trời phù hộ, nhà ta sắp không nghèo nữa rồi, con kiếm cho mẹ một cái xe, còn cả một con trâu, con trâu tốt giống hệt trâu của vị đại ca kia, đợi lúa mạch thu hoạch rồi, con lắp xe trâu đưa mẹ lên thành Trường An, nghe lão thúc nói, bánh thịt, váng sữa của nhà Tào bà bà ngon nhất, khi ấy con mua cho mẹ nếm thử.
Phụ nhân mù nghe nhi tử nói thế vui sướng gật đầu liên tục, còn nói mua nhiều một chút, mời đám lão thúc tới ăn cùng, mấy năm qua nếu không có cả nhà lão thúc chiếu cố, hai mẹ con đã chẳng sống được tới bây giờ.
– Đương nhiên ạ, lão thúc thời trẻ lên chiến trường bị thương, giờ vai chẳng còn sức nữa, tôn tiên sinh nói đó là bệnh cũ, phải chữa từ từ, chúng ta không những mời lão thúc ăn, còn bốc thuốc cho lão thúc, rượu không dám mua, Tôn tiên sinh nói bệnh đó không thể uống rượu.
Cẩu Tử thoải mái nhận lời, cứ như sắp phát tài rồi vậy:
Cẩu Tử quạt khe khẽ cho mẹ già, Tôn tiên sinh nói, cơ thể của mẹ không chịu được nhiệt.
Nhất Trận Phong cười thầm tới sắp đứt ruột, người chưa sống nổi một canh giờ còn mơ tới ăn bánh với váng sữa của Tào bà bà, giá có rẻ gì đâu, tiểu tử nghèo lừa mẹ già, thật buồn cười.
Mặt trời hơi ngả về phía tây, thấy mẹ ngủ gật, Cẩu Tử dìu mẹ về căn nhà nhỏ sau lán, để bà ngủ một lúc, thời trẻ chịu khổ, thân thể sắp suy sụp rồi.