Cảnh quay của Ngôn Lạc Hi và Bạch Kiêu không nhiều lắm, thời gian quay chỉ có hai ngày, bây giờ phải qua một lần, hai người nhịn không được liếc nhau, Ngôn Lạc Hi khiêu khích nói: “Anh có dám hôm nay qua một lần không?”
Bạch Kiêu mím môi, không tiếp chiêu của cô, nói với đạo diễn Trịnh: “Đạo diễn Trịnh, tối qua tôi không nghỉ ngơi tốt, lúc này đầu hơi đau, chỉ sợ không có cách nào tiến vào trạng thái tốt, cảnh quay của tôi vẫn để đến ngày mai quay.
“……”
“Trạng thái vừa rồi của anh rõ ràng rất tốt mà. “Ngôn Lạc Hi kêu lên.
Bạch Kiêu liếc cô một cái, cô ngốc này, chẳng lẽ không nhìn ra anh muốn ở lại đoàn làm phim với cô thêm hai ngày?
“Vừa rồi anh không muốn làm em mất hứng không thấy anh đã rất miễn cưỡng sao?”
Ngôn Lạc Hi: “……”
Người nào đó muốn bãi công, Ngôn Lạc Hi không có khả năng mạnh mẽ kéo người ta đối diễn.
Vừa đang định đi nghỉ ngơi, khóe mắt thoáng nhìn qua đoàn người đang đi tới hướng này, dẫn đầu là một phụ nữ, theo bản năng xoay người tránh đi.
“Phó tổng, sao hôm nay lại rảnh rỗi đến thăm đoàn?”
Phía sau truyền đến giọng nói thân thiện của Trịnh Học Thành.
Bước chân Ngôn Lạc Hi cứng đờ,lấy cảnh ở đại học Đế Đô, Phó Tuyền xuất hiện ở đây chắc chắn không phải trùng hợp, ngoài ý muốn chính là thái độ của Trịnh Học Thành đối với bà ấy.
Ánh mắt Phó Tuyền rơi vào bóng lưng cứng ngắc của Ngôn Lạc Hi, bà thản nhiên nói: “Tiện đường tới xem, quay phim có thuận lợi không?
“Vô cùng thuận lợi, các diễn viên đều chuyên nghiệp, dự tính đầu tháng 12 sẽ đóng máy toàn bộ, kịp công chiếu vào dịp tết âm lịch. “Trịnh Học Thành vội vàng nói.
“Có thể đóng máy trong dự tính là tốt nhất, không cần quá vội, cũng phải chiếu cố tình trạng sức khỏe diễn viên, cùng với chất lượng video, sản phẩm của Hoàn Á chắc chắn là tinh phẩm, không nên đập bể chiêu bài của chúng ta. “Phó Tuyền nói.
Ngôn Lạc Hi sửng sốt,là Hoàn Á đầu tư, sao lúc trước cô một chút tin tức cũng không nghe được?
Buổi chiều, trạng thái Ngôn Lạc Hi rất không tốt, liên tiếp thất thần cùng Khanh Tuấn Hi quay cảnh nháo cả lên, khiến Khanh Tuấn Hi nổi giận, nhưng nhìn khuôn mặt buồn bã của cô một bụng tức tối lại không có chỗ phát hỏa.
Trịnh Học Thành hết cách, đành phải để cô về nghỉ ngơi trước.
Ngôn Lạc Hi và Bạch Kiêu rời khỏi trường quay, ra khỏi đại học Đế Đô, có một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi bước nhanh về phía bọn họ.
“Cô Ngôn , Phó tổng đang chờ cô trong xe”
Ngôn Lạc Hi nhíu mày, theo hướng ngón tay anh nhìn lại, ven đường có một chiếc Mercedes-Benz đỗ ở đó, xuyên qua cửa sổ xe đang hạ xuống, cô nhìn thấy Phó Tuyền ngồi bên trong .
Mười sáu năm qua không quan tâm, hôm nay trưởng thành bà tìm đến cô còn không phải có ý đồ gì sao?”
“Tôi không rảnh” .Ngôn Lạc Hi lạnh giọng cự tuyệt.
Người đàn ông trung niên vẻ mặt khó xử:”Cô Ngôn, Phó tổng mấy năm nay vẫn luôn nhớ cô, sở dĩ không thể trở về tìm cô là có nỗi khổ tâm, mặc kệ thế nào, bà ấy vẫn là…”
“Câm miệng! “Ngôn Lạc Hi phản ứng kịch liệt, Bạch Kiêu đứng bên cạnh sửng sốt nhìn cô.
Tính tình cô trước nay dịu dàng, rất ít khi mất khống chế trước mặt người khác, cô và tổng giám đốc Hoàn Á có quan hệ gì?
Lúc này cẩn thận cân nhắc, khuôn mặt hai người bọn họ đúng thật có chút giống nhau.
Bầu không khí giằng co, bên kia Phó Tuyền đẩy cửa xe xuống xe, chậm rãi đi tới, cô nhìn Ngôn Lạc Hi, nói: “Lạc Hi, tôi nghĩ trong lòng cô cũng có rất nhiều nghi vấn muốn hỏi tôi, cần gì phải cố chấp như vậy?”
Cánh môi Ngôn Lạc Hi mím thành một đường thẳng tắp, trong lòng quả thật có rất nhiều nghi vấn cần giải đáp, suy nghĩ nhiều lần vẫn quyết định đi cùng Phó Tuyền một chuyến:”Bạch Kiêu, em đi trước đây”
“Được”
Đưa mắt nhìn Ngôn Lạc Hi lên chiếc Mercedes màu đen, Bạch Kiêu thu hồi ánh mắt, nếu đoán không sai, Ngôn Lạc Hi và Phó tổng Hoàn Á hẳn là mẹ con.
Chỉ là trong nghề bình luận không tốt lắm về tập đoàn Hoàn Á.