Thái Hư Long Cấm, mở!
Ma Đạo, mở!
Ngoại Đạo Pháp Tướng, mở!
Trong chốc lát Diệp Thành thi triển rất nhiều thần thông, hàng nghìn linh khí được gọi ra, lấy Hỗn Độn Thần Đỉnh, Huyết Linh Thần Đao và Cửu Châu Thần Đồ làm trung tâm lần lượt xếp thành hàng bảo vệ xung quanh hắn.
Đi lâu như vậy rồi, mang theo bao hi vọng của Đại Sở nên hắn đương nhiên không thể chịu khuất phục trước thi thể trước mặt.
Rầm!
Thi thể Thiên Ma vung ra một mâu với uy lực bá đạo, Cửu Châu Thần Đồ nứt ra, Huyết Linh Thần Đao vỡ tan, thần quang của Hỗn Độn Thần Đỉnh tắt ngúm, còn những binh khí khác thì cũng hoá thành tàn tro.
Tiên Thiên Canh Khí, Thái Hư Long Cấm, Ngoại Đạo Pháp Tướng đều bị huỷ hoại cùng lúc, một nửa thánh thể của hắn nát tan, suýt chút nữa bị một mâu của thi thể Thiên Ma kia đánh thành huyết vụ.
Cũng may ở khoảng cách xa, cũng may Diệp Thành không phải là tu sĩ ở cảnh giới Thiên bình thường, cũng may hắn có Hỗn Độn Thần Đỉnh bảo vệ và may là thi thể kia không phải là Thánh Nhân hoàn chỉnh nếu không thì Diệp Thành đã bị huỷ diệt rồi.
Thấy Diệp Thành vẫn chưa chết, khuôn mặt thi thể kia rõ vẻ bất ngờ.
Tên này tiếp tục vung chiến mâu.
Đôi mắt Diệp Thành đỏ ngầu, sao hắn có thể cho thi thể kia cơ hội thứ hai được, Tiên Luân Nhãn bên mắt trái mở ra và lập tức dùng thiên chiếu.
Đột nhiên trên cơ thể thi thể kia thiêu đốt hoả diệm đen kịt.
Trong chốc lát, chiến mâu mà tên này cầm trong tay khựng lại giữa hư không, hắn vặn cái cổ cứng ngắc nhìn hoả diệm màu đen đang bùng cháy trên người mình, đôi mắt trống rỗng chợt nheo lại và không giấu nổi vẻ sợ hãi.