Ngay sau khi được Lạc Thanh Ngạc giao cho nhiệm vụ đến tìm hiểu thì cả ba người đã rất là hào hứng. Tuy bản thân không có ý định cầu đan nhưng họ vẫn rất vui vẻ đến đây vì chỉ muốn được gặp mặt vị tiền bối mà khiến nhiều thế lực ở trong thành mời chào đến như vậy.
Ngay khi họ định đặt chân lên đỉnh núi thì đột nhiên, họ bị ánh mắt của hai mươi người đứng đợi ở bên ngoài hang động đang nhìn họ với ánh mắt đầy sự tức giận. Tuy họ không đánh ra uy áp và khí tức của bản thân ra ngoài nhưng cả ba người vẫn có thể đoán được thực lực của những người này ít nhất cũng phải Thiên Địa cảnh.
Và đối với thực lực của ba người hiện tại thì việc đối đầu với những người đó là một chuyện vô cùng ngu ngốc nên cả ba người đến với tâm thái vui vẻ và không tỏ ra sự gấp gáp.
“Các vị tiền bối”. Cả ba người cúi đầu thi lễ rồi lên tiếng. “Tiểu nữ sau khi xuất quan thì nghe thấy danh tiếng của vị tiền bối ở trong kia nên tò mò mà tới đây. Ta đế không phải để cầu đan hay gây chuyện nên mong các vị có thể giải đáp thắc mắc của tiểu nữ được không?”.
“Ngươi là Lạc Tuyết Dung?”. Đứng ở trong đám người, bỗng có một vị trung niên nhân nhìn về phía Lạc Tuyết Dung, hỏi. “Hai người đứng bên cạnh đây chắc là hai thiên kiêu vừa mới nổi?”.
“Đúng là vậy?”. Lạc Tuyết Dung vui vẻ gật đầu đáp.
“Đúng là trăm nghe không bằng một thấy?”. Đám người âm thầm gật đầu lên tiếng. “Nhìn tuổi tác còn rất trẻ nhưng đã đạt đến thực lực như thế này rồi? Thật khiến bọn ta cảm thấy kinh ngạc?”.
“Đa tạ các vị tiền bối đã xem trọng?”. Cả ba người cúi đầu đáp.
“Ta đã đoán được phần nào về việc các ngươi đến đây tìm tiền bối là gì rồi?”. Một vị trung niên nhân nhìn Lạc Tuyết Dung rồi gật đầu. “Ngươi thân là thiên kiêu của Lạc gia nên việc ở đây xuất hiện một vị Huyền cấp luyện đan sư nên sẽ đến đây tìm gặp là chuyện đương nhiên?”.
Đáp lại, Lạc Tuyết Dung nhìn về phía trung niên nhân rồi lên tiếng. “Tiểu nữ rất tò mò, không biết vị tiền bối đó là người như thế nào?”.
“Chẳng có gì phải tò mò cả?”. Đáp lại, một người khác lên tiếng trả lời. “Chắc ngươi cũng đã nghe được những tiếng vang của tiền bối ở trong thành rồi? Bọn ta ban đầu cũng có chút nghi hoặc nhưng càng ngày càng cảm thấy vị tiền bối này rất tinh và ta cũng bị cuốn hút nên mới đến đây?”.
“Ta cũng nghe thấy mấy ngày này có một cái tin thất thiệt nói về tiền bối? Tuy không biết thế lực nào vì ganh đua với tiền bối mà có thể tung ra những cái tin đồn đáng khinh đó”.
“Chắc các ngươi cũng đã nghe thấy những tin đồn thất thiệt này rồi. Nhưng các ngươi cũng đừng vì thế mà bị lái theo dư luận đó, chỉ cần các ngươi được tiền bối ra tay giúp đỡ thì không cần nghĩ cũng tự biết được sự thật?”.
“Nói không ngoa chứ đan dược do chính tay tiền bối luyện chế còn hoàn mỹ và tốt gấp nhiều lần những nơi luyện đan khác? Tuy chỉ mới tiếp xúc trong thời gian ngắn nhưng ta dám chắc một điều là vị tiền bối này mà ở trong thành thì chắc chắn sẽ trở thành đệ nhất luyện đan sư?”.
“Thật sự?”. Lạc Tuyết Dung nghe thấy vậy thì kinh ngạc vô cùng, cô tuy chỉ mới nghe qua lời nói của một phía mà chưa được chứng kiến khả năng thực sự của Đế Nguyên Quân nhưng khi nhìn vào biểu cảm của những người này thì họ không còn cách nào khác ngoài việc tin tưởng.
Quá bất ngờ với những gì vừa nghe được, Lạc Tuyết Dung vẻ mặt vui mừng thốt ra. “Tiểu nữ bây giờ cảm thấy rất hứng thú nên rất muốn được tiền bối chỉ giáo một chút?”.
Ánh mắt cô nhìn qua đám người rồi lên tiếng hỏi họ. “Tiểu nữ phải làm gì mới có thể được gặp mặt tiền bối?”.
“…”. Đáp lại, đám người đưa mắt nhìn nhau một cái, sau đó quay qua nhìn Lạc Tuyết Dung rồi thở dài một hơi, đáp. “Chuyện này thì đành phải dựa vào tâm tính của tiền bối chứ thực chất bọn ta không hề hay biết?”.
“Trong thời gian này đã có không ít thế lực vừa và lớn ở trong thành bị tiền bối từ chối thẳng thừng và trực tiếp đuổi đi nên việc nhìn vào thế lực để được xem trọng thì bỏ qua”.
“Bên cạnh đó, ta còn thấy tiền bối chọn người không lệ thuộc vào thiên phú, thực lực mà chỉ là cách ngẫu nhiên, giống như cảm thấy có người nào đó có duyên thì mới được chọn?”.
“Nói như vậy thì tiểu nữ muốn gặp mặt sẽ rất khó sao?”. Lạc Tuyết Dung vẻ mặt xìu xuống, ánh mắt có chút tiếc nuối nhìn họ.
“Ta thấy tiền bối đối với những người tu luyện như bọn ta mà thôi còn về luyện đan sư trẻ tuổi có thiên phú như Lạc tiểu thư thì ta cũng không dám chắc”. Đám người nhìn cô rồi nở một nụ cười nhẹ, đáp. “Với thiên phú luyện đan của ngươi thì ta nghĩ tiền bối cũng sẽ chú ý nhưng ngươi cũng đừng quá hy vọng vào điều đó?”.
“…”.
Ngay khi đám người đang trò chuyện vui vẻ thì đột nhiên. Ở trong hang động truyền ra một hương thơm ngào ngạt và từng cổ khí tức đan dược đan xen lẫn nhau phát ra bên ngoài liền thu hút hết toàn bộ ánh mắt của đám người.
Ánh mắt họ đầy mong đợi nhìn về phía hang động mà không giấu được sự vui mừng. “Tiền bối luyện đan xong rồi?”.
“Có thể cùng lúc luyện chế được nhiều loại đan dược khác nhau như thế thì cấp bậc luyện đan sư của tiền bối phải cao như thế nào mới có thể làm được điều này?”.
“Cho dù có nói là Địa cấp luyện đan sư thì ta cũng tin?”.
“…”.
Ngay khi đám người còn đang vui mừng trong sự hân hoan của đan dược thì bỗng nhiên. Ở sau lưng họ truyền đến từng tiếng bước chân nghe có vẻ nặng nề cùng một giọng nói âm trầm và có phần ghen ghét vang lên. “Cái gì mà Địa cấp luyện đan sư? Tất cả chỉ là lừa đảo mới đúng?”.
Đám người sau khi nghe thấy vậy thì tức giận ngoái đầu nhìn lại, ngay khi họ chuẩn bị lên tiếng phản bác lại thì Lạc Tuyết Dung đứng ở bên cạnh đột nhiên cắt ngang qua. “Tam trưởng lão, sao người lại tới đây?”.
– —
Son Doan
hay qua