Lê Hi đang muốn nói chuyện với cô, ánh mắt dừng một chút, nhìn chằm chằm bả vai Vân Phiếm Phiếm, dường như có một tảng băng đang kết lại ở nơi đó.
Thân thể thiếu nữ nhỏ xinh, trên má còn dính đầy mồ hôi, quần áo sạch sẽ cũng bẩn hết cả, thế nhưng ánh mắt vẫn trong suốt như cũ.
Mà tay phải của cô, đã biến mất.
Lê Hi cảm thấy mình giống như đã mất đi khả năng nói chuyện, hắn hơi hé môi, lại không thể nói ra một câu.
Vân Phiếm Phiếm thấy hắn như vậy, sợ hắn khổ sở liền nhanh chóng giải thích: “Ban nãy kéo mạnh quá, cho nên tay mới rớt ra.”
Cô nói vô cùng nhẹ nhàng, người xung quanh nghe được lại cảm thấy vô cùng kinh khủng.
Cô cầm cánh tay bị đứt, trên tay còn có máu, thế nhưng cũng không nhiều lắm, chỗ bị đứt cũng không có chảy máu.
Lúc này Lê Hi mới phản ứng lại rốt cuộc cô đã làm cái gì, thân ảnh hắn run lên nhè nhẹ, thanh âm mang theo hàn khí: “Lê Âm!”
Vân Phiếm Phiếm vứt tay mình đi, nhào qua một bên ôm lấy hắn, nhưng có vẻ là hơi quá sức.
Cô ngửa đầu nói: “Không phải anh nói muốn ôm em sao?”
Trong đầu hắn vang lên thanh âm của cô.
Không lâu phía trước, cô nói, vậy chờ tới khi anh nhìn thấy em thì nhất định phải ôm em một cái.
Lúc ấy hắn nghĩ, hắn sẽ không có cơ hội này.
Lại không nghĩ rằng, cô vẫn luôn cố gắng tạo ra nó.
Hắn nặng nề ôm lấy cô.
Cong người, mặt chôn vào bả vai trái của cô.
Vân Phiếm Phiếm cười khẽ, nhỏ giọng nói với hắn: “Kỳ thật, em không cảm thấy đau đâu.”
Chính là trong lòng có chút sợ hãi.
Cầm cái tay bị đứt lìa ra của mình, quả thật không quá dễ chịu.
Lời này cô không dám nói, sợ nói ra Lê Hi sẽ càng khó chịu.
Một lát sau, cô cảm nhận được bả vai mình hơi ướt.
Cô sửng sốt một lát, cúi đầu, mặt cọ cọ vào tóc hắn.
Chờ đến khi Lê Hi ngẩng đầu lên, khóe mắt đã có chút đỏ.
Chỉ là gương mặt kia vẫn soái khí như cũ, vẫn là bộ dáng mà cô thích.
Lê Hi nhặt cánh tay Vân Phiếm Phiếm lên, dắt lấy tay trái của cô, nói: “Chúng ta về nhà.”
Cô gật gật đầu, ngoan ngoãn đi theo bên người Lê Hi.
Sau khi đi ra ngoài không lâu, kiến trúc màu trắng đằng sau bỗng nhiên nổ mạnh, thanh âm vang dội, kinh động tới khu dân cư bên cạnh.
Lúc mọi người chạy tới xem, chỉ thấy được màn khói đen dày đặc bay lên giữa không trung.