Vừa rồi để chị nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, tự nhận hậu quả xấu đi!
“Mẹ, mẹ không sao chứ?”
HứaAn Kỳ vội vàng an ủi La Thanh Nhã, cuối cùng trợn mắt nhìn về phía Hứa Minh Tâm: “Cô…. cô dám nói như vậy với mẹ chồng tôi, tôi thấy cô phát điên rồi!”
“Cho cô ta một cái tát, còn nhỏ tuổi mà đã nhanh mồm dẻo miệng, quả thực không tưởng tượng nổi! Đánh cho cô ta tỉnh táo lại, dạy dỗ cô ta phải làm người như thế nào!”
“Vâng, mẹ!”
Lời này của La Thanh Nhã rất hợp ý cô ta, HứaAn Kỳ không nói hai lời, vén tay áo lên, đi đến chỗ Hứa Minh Tâm. Trong lòng Hứa Minh Tâm gấp như như lửa đốt, chờ cô ta tới gần, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ.
“Chị dám!”
Vào lúc HứaAn Kỳ giơ cánh tay lên, giây tiếp theo muốn dùng một lực thật mạnh đánh xuống, thân thể nhỏ xinh của Hứa Minh Tâm đột nhiên phát ra khí thế mạnh mẽ.
Cô lạnh lùng quát một tiếng, HứaAn Kỳ sợ tới mức khẽ run lên, cứng đờ tại chỗ.
Cô ta nhíu chặt mày, không vui nói: “Có gì tôi không dám, cũng không phải lần đầu tiên dạy dỗ cô!”
“Trước kia chị dạy dỗ tôi, là bởi vì chị là chị gái của tôi, nhưng bây giờ chị đã là cháu dâu nhà họ Cố, tôi là con dâu nhà họ Cố, chị dám đánh tôi thử một cái xem!”
“Cô.”
Dưới tình thế cấp bách, HứaAn Kỳ cũng không chú ý tới mối quan hệ này, bây giờ bị cô nhắc nhở, mới đột nhiên nhớ tới lời cảnh cáo của Cố Gia Huy.
Cô ta cũng không thể ra tay được, chỉ có thể vô tội nhìn về phía La Thanh Nhã.
La Thanh Nhã cũng đã quên mất, nhưng cơn giận trong lòng này lại không nuốt trôi được.
Bà ta đứng thẳng người, nói: “Con lùi ra cho mẹ, con không thể đánh, chẳng lẽ mẹ cũng không thể đánh sao? Tôi là con dâu trưởng, phải dạy dỗ cô cách làm con dâu nhà họ Cố như thế nào!”
Tim Hứa Minh Tâm đập thình thịch, nhìn La Thanh Nhã tới gần.