Hắn vẫn luôn rất kính nể Thập Vạn Đại Sơn.
Đây là một chiến trường cổ đại, không biết là thời đại nào, chỉ biết trong này chôn vùi rất nhiều cao thủ vô song, trong đó có không ít tu sĩ cấp bậc Chuẩn Đế, họ đều là tiền bối của Chư Thiên Vạn Vực nhưng lại đều an nghỉ ở nơi này.
Hắn là Hoàng đế thứ mười của Đại Sở, có sức chiến đấu nghịch thiên, nhưng tới Thập Vạn Đại Sơn lần nữa vẫn cảm thấy ngột ngạt.
Không biết đến lúc nào, trong Thập Vạn Đại Sơn vang lên tiếng đàn du dương như có nữ tử nào đó đang gảy đàn, từng tiếng đàn như khúc nhạc Cửu Tiêu gột rửa linh hồn người, thanh lọc mọi ô uế của thế giới phàm trần.
Cửu U Tiên Khúc!
Diệp Thành lẩm bẩm, tiếng đàn đó rất quen thuộc với hắn, đã từng có một nữ tử si tình gảy đàn cho hắn nhưng rồi lại chết trong vòng tay của hắn, cô ấy tên là Liễu Như Yên, người đã từng dùng khúc nhạc này để giúp hắn thoát khỏi trạng thái đờ đẫn năm xưa.
Đàn Phượng Hoàng là đế khí của Đông Hoa Nữ Đế Nguyệt Thương, cô là Đại Đế có thần thoại rất đặc sắc, là vị Đại Đế duy nhất lên ngôi Hoàng đế trước năm nghìn tuổi trong một trăm ba mươi vị đế của Huyền Hoang.
Nhìn nó, Diệp Thành cũng cảm thấy rất thân thuộc, có lẽ vì huyết mạch của hắn, hồng nhan chí tôn của Đế Hoang có lẽ là một người có phong thái tài hoa.
Trong màn đêm yên tĩnh, Diệp Thành ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn, bước đi dưới ánh trăng sáng.
Hắn đã quyết định ra đi.
Có lẽ đây là lần cuối cùng hắn bước đi trên mảnh đất này.
Chuyến đi này có lẽ hắn sẽ không quay về được nữa.
Hắn nở nụ cười tang thương, nơi đây có rất nhiều kỷ niệm của hắn.
Hắn nhìn quanh suốt dọc đường như muốn in sâu núi sông hùng vĩ này vào lòng, để khi ngửa đầu nhìn lên bầu trời nơi khác có hồi ức để nhớ lại.