Sau khi hai người rời khỏi nhà hàng, đợi tới lúc Diệp Trần nói mình có một chiếc xe Ferrari, lập tức lại để cho Tô Mạn rung động một lần nữa, cả người đều cứng đờ trợn tròn mắt mà nhìn.
Diệp Trần nói là mượn xe của bạn, Tô Mạn mới miễn cưỡng tiếp nhận sự thật này, nhưng vẫn có vẻ mặt hoài nghi, “Bạn nào mà tốt như vậy? Vậy mà có thể cho em mượn một cái xe đắt tiền như vậy!”
“À là một người bạn học cùng lớp…”
Diệp Trần ăn nói lung tung, sau đó đẩy Đường Thanh Nhã đi ra.
Tô Mạn nghe được là công chúa của Đường gia, lúc này mới tin, chẳng qua trên mặt lại hiện ra vẻ mặt chua xót, “Chị nói với em trai a, vì sao bây giờ với trước kia lại không giống! Hóa ra là em tán đổ được tiểu công chúa Đường gia, chị nghe bạn học của chị nói, Đường gia bây giờ đang phát triển rất mạnh, gần như đã trở thành đại gia tộc đệ nhất tỉnh Thiên Nam, tiểu tử em sau này cần phải cố gắng hơn rất nhiều mới được, nếu không như vậy người khác sẽ nói em là ăn bám a!”
Diệp Trần lập tức không còn gì để nói, “Em và cô ấy chỉ có quan hệ bạn bè, không phải như chị nghĩ a!”
Tô Mạn nghe nói như thế, trong đôi mắt lập tức lộ ra vẻ vui mừng, chẳng qua sau đó lại xì một tiếng, nói:
“Chỉ có quan hệ bạn bè, thế mà cũng cho em mượn chiếc xe đắt tiền như vậy? Em bớt chém gió với chị đi!”
Diệp Trần hoàn toàn câm lặng.
…
Chỉ chốc lát, dưới sự hướng dẫn của Tô Mạn, xe đã đi tới trước một quán Karaoke (KTV) sang trọng thì ngừng lại.
“Không phải bảo đi ăn cơm sao? Làm sao lại chạy tới chỗ này?”
Diệp Trần chợt phát hiện, Tô Mạn họp lớp lần này, và nơi họp lớp ở kiếp trước hình như không giống nhau lắm.
Tuy nhiên, hắn cũng không có quá để ở trong lòng, dù sao có hắn ở bên cạnh, chắc chắn có thể bảo đảm không có chuyện gì xảy ra với Tô Mạn.
Tô Mạn giải thích nói:
“Lúc đầu nói là tùy tiện tìm một quán ăn ăn một bữa cơm là được rồi, về sau ở trong lớp bọn chị không biết là ai đưa ra đề nghị muốn đi hát thế mà lại có rất nhiều người đều đồng ý, thế là liền đổi địa phương thành nơi này!”
“Chẳng qua như vầy cũng tốt, mọi năm đều là ăn cơm như thế thì cũng rất vô vị!”
Hai người vừa nói, Diệp Trần đã đưa xe đi vào bãi đỗ xe dừng lại, đi tới cửa chính quán KTV.
“Mạn Mạn!”
Đang muốn đi vào trong, đằng sau đột nhiên có giọng gọi vang lên, hai người lập tức xoay người nhìn lại, chỉ thấy, một cô gái có dung mạo tú lệ, cô gái này ước chừng hai mươi tuổi, bước nhanh đi về phía hai người.
Diệp Trần nhìn qua cô gái trước mắt này thấy có chút quen quen, sau khi ở lục soát ở trong trí nhớ một lúc, ngay lập tức nhớ tới tên của cô gái này:
Tưởng Tiểu Cầm, bạn thân tốt nhất của Tô Mạn, kiếp trước có quan hệ với Diệp Trần cũng không tệ.
“Tiểu Cầm!”
Tô Mạn nhìn thấy Tưởng Tiểu Cầm cũng lập tức chạy tới, hai người ôm nhau sau đó nói chuyện một lúc, Tưởng Tiểu Cầm cũng để ý tới Diệp Trần đứng ở bên cạnh, Diệp Trần thì mỉm cười, kêu một tiếng:
“Chị Tiểu Cầm!”
Tưởng Tiểu Cầm sửng sốt một lúc lâu, mới nhận ra Diệp Trần, “Ồ! Em là… Diệp Trần? Bây giờ rất đẹp trai a! So với anh chàng Cao Ly kia của chị còn muốn đẹp trai hơn a!”
Sau khi nghe Tưởng Tiểu Cầm nói như vậy, Diệp Trần cũng nhớ tới một số quan hệ ở kiếp trước, Tưởng Tiểu Cầm này, hình như là đi học ở Kinh Đô, ở đại học quen biết một người bạn trai là người Cao Ly sang Hoa Hạ để du học, thường xuyên khoe khoang ở trước mặt Tô Mạn, cho nên hắn cũng có chút ấn tượng.
Tưởng Tiểu Cầm đích xác là bị sự thay đổi kinh người của Diệp Trần làm cho chấn động, chăm chú nhìn lên một lúc lâu, hai mắt giống như muốn bắn ra ánh sáng, chẳng qua rất nhanh đã bị Tô Mạn đẩy đi, “Đi đi đi! Cái đồ nữ lưu manh này, bà đã có anh chàng người Cao Ly rồi, đừng có mà đi trêu chọc em trai của tôi!”
Tưởng Tiểu Cầm không chịu yếu thế, lập tức trêu ghẹo nói:
“Tôi nói bà làm sao đến bây giờ cũng không đi tìm bạn trai, có phải là bởi vì tiểu Trần không? Chẳng lẽ là tình yêu chị em như trong truyền thuyết sao?”
P/S: Ta thích nào =)), hai chị em nhà nài hài quá đê (Chương thứ 6)