Ngu Thế Cơ mày cau lại, “Thánh thượng đang không vui…”
“Ngươi nói lời này còn thể thống gì?” Bùi Uẩn bất mãn nói: “Ngu Thị lang, đây là đại sự quốc gia, phải do Thánh thượng làm chủ, ngươi một câu không vui sẽ không bẩm báo, vậy đem giang sơn của Thánh thượng đểở chỗ nào?”
Ngu Thế Cơ hừ lạnh một tiếng, “Bùi đại nhân trung trinh báo quốc, vì sao phải bảo ta ta đi bẩm báo việc này?”
Bùi Uẩn hồi lâu không nói, sắc mặt âm trầm. Bùi Minh Thúy rời đi, Tiêu Bố Y bị đuổi giết, Trần Tuyên Hoa chết, một loạt sự kiện này làm cho Bùi Uẩn Bùi phiệt trong lòng Dương Quảng phân lượng đã giảm rất nhiều, Bùi Uẩn vẫn hiểu rõ chuyện tự bảo vệ bản thân, lúc này mới bảo Ngu Thế Cơ đứng đầu gió. Hắn đương nhiên biết, hôm nay Thánh thượng không thích nghe chuyện đạo phỉ làm loạn, nên cũng không dám mở lời.
Ngu Thế Cơ nhìn thấy Bùi Uẩn âm trầm, mắt chợt xoay chuyển, thở dài nói, “Bùi đại nhân, thật ra ta cũng là bất đắc dĩ mà thôi, Thánh thượng hôm nay rời giường tâm tình rất không tốt, nói năng kích động, lão phu cũng không dám đem chuyện Ngõa Cương ra nói. Bất quá ta nghĩ mấy năm nay đã sớm thành tục lệ, Trương tướng quân đã chủ động bắc thượng diệt phỉ, lấy khả năng của Trương tướng quân, đánh đuổi Ngõa Cương quần đạo, đoạt lại Kim Đê quan cũng dễ dàng, đã như vậy, quần thần chúng ta cũng không nên làm cho Thánh thượng lo lắng, đợi Trương tướng quân đoạt lại Kim Đê quan, coi như tất cả chưa hề phát sinh qua là được”.
Bùi Uẩn trầm mặc một lúc, “Ngu đại nhân nói cũng có lý, như vậy y theo Ngu đại nhân nói đi”.
Khi Vương Thế Sung nhìn thấy Dương Quảng, cũng sợ hãi giật mình.
Dương Quảng hai mắt vô thần, thần sắc hoảng hốt, so với mấy ngày trước hoàn toàn khác nhau. Dương Quảng tới Dương Châu, Vương Thế Sung tuy âm thầm kêu khổ, nhưng xuất ra tuyệt chiêu vỗ mông ngựa toàn thân, Dương Quảng hiện tại nội thần tín nhiệm nhất là Ngu Thế Cơ, hai ngoại thần tín nhiệm nhất, một người là Trương Tu Đà, còn người kia chính là Vương Thế Sung.
Nhìn thấy Vương Thế Sung vừa tới đã ôm chân mình mà hôn không ngừng, Dương Quảng khẽ cười rộ lên, nhiều ít cũng một lần nữa khôi phục lại cảm giác cao cao tại thượng, “Thế Sung, ngươi nói muốn ra ngoài tiễu phỉ?”
Vương Thế Sung nghe Dương Quảng xưng hô, có chút được ưu ái mà sợ, trước đây nhiều nhất là được gọi một tiếng ái khanh, đã chứng tỏ Dương Quảng tâm tình không tệ, hôm nay lại gọi hai chữ Thế Sung, sự ưu ái gia tăng không cần phải nghĩ, “Thánh thượng, đạo phỉ giảo hoạt, Đỗ Phục Uy tới lui không ngớt, Dương đại nhân cùng thần liên thủ, chỉ có thể đánh đuổi, chứ không thể tiêu diệt, thật sự làm cho vi thần lo lắng. Hôm nay thế lực Cách Khiêm tới lui tại phụ cận Giang Đô, vi thần sợ kinh nhiễu đến Thánh thượng, lúc này mới chủ động xin dẫn binh tác chiến”.
Dương Quảng cau mày nói: “Đạo phỉ này tới lui vô thường rốt cuộc là vì sao?”
Vương Thế Sung vốn phi thường xảo trá, vỗ mông ngựa không biết xấu hổ, nghe vừa hỏi cũng sửng sốt một hồi lâu, “Cái này, hồi Thánh thượng, trên đời này luôn luôn có kẻ vọng tưởng không làm mà hưởng, chỉ muốn làm giặc, hơn nữa ngu dân chịu sự cổ động, tin quỷ tin phật, cho nên đám phản loạn này luôn không ngừng hồi phục”.
“Lưu Nguyên Tiến là do ngươi giết sao?” Dương Quảng đột nhiên hỏi.
“Hồi Thánh thượng, đích xác là vi thần giết chết” Vương Thế Sung ở bên cạnh Dương Quảng càng lúc càng cảm thấy bất an, nhưng hắn vẫn bảo trì nụ cười, bảo trì sự tôn kính, hắn phát hiện mình càng ngày càng hông rõ tâm tư của Dương Quảng, suy nghĩ của Dương Quảng thay đổi rất nhiều, hắn tại sao lại nhắc tới Lưu Nguyên Tiến? xem tại TruyenFull.vn
“Giết rất tốt, giết cực kỳ tốt. Trẫm nghe nói ngươi lúc đầu ngoại trừ giết Lưu Nguyên Tiến ra, còn giết ba vạn binh tướng thủ hạ của hắn?” Dương Quảng lại hỏi.
Vương Thế Sung thoáng do dự nói: “Cũng hơn ba vạn…”
Dương Quảng nở nụ cười, trong mắt hiện lên vẻ sảng khoái tàn khốc, lẩm bẩm nói: “Giết rất tốt, giết cực kỳ tốt, Trẫm rất thích!” Hắn sau khi nói xong những lời này, lại lần nữa trầm mặc, lâm vào trạng thái suy tư, Vương Thế Sung không dám nhiều lời, nhưng tâm loạn như ma, suy nghĩ nhanh chóng xoay chuyển.
Lưu Nguyên Tiến cái tên này đối với Vương Thế Sung mà nói, nhiều ít cũng đã có chút xa xôi, nhưng cũng không xa lạ!
Đại nghiệp năm thứ chín, Dương Huyền Cảm phản loạn, binh động Đông Đô, thiên hạ người dựng cờ vô số. Phụ cận Giang Đô thì có Dư Hàng Lưu Nguyên Tiến, Côn Sơn Chu Tiếp, Thường Thục Quản Sùng là mạnh nhất. Lưu Nguyên Tiến tự phong làm thiên tử, chiếm lĩnh Ngô quận. Lúc đầu Đại tướng quân Thổ Vạn Tự, Ngư Câu La chinh thảo ba người này, trấn áp đến đại nghiệp năm thứ chín, cơ bản là nắm trong tay cục diện, nhưng hai tướng thấy binh sĩ uể oải, thỉnh cầu nghỉ ngơi một thời gian, thật không ngờ trong triều có người thấy hai tướng xuân phong đắc ý, xem không vừa mắt, đã góp lời thấy hai người không có lòng thần phục. Dương Quảng giận dữ đem hai người tước chức làm dân. lệnh cho Vương Thế Sung tiến công Lưu Nguyên Tiến ở Ngô quận, tại Hoài Nam chiêu mộ mấy vạn tinh binh do Vương Thế Sung chỉ huy. Vương Thế Sung ẩn nhẫn nhiều năm, biết cơ hội rốt cuộc đã tới, tuyệt đối không chịu dễ dàng bỏ qua thời cơ, huy quân nam hạ, nhanh chóng báo cáo thắng lợi.
Tướng lãnh binh không ít, mà tướng vỗ mông ngựa cũng rất nhiều, nhưng Đại Tùy thành công cũng chỉ có một mình Vương Thế Sung!
Vương Thế Sung phá được Ngô quận, tự tay giết chết Lưu Nguyên Tiến, đem đầu của hắn phong kín dâng lên cho Dương Quảng, nhưng lại lo lắng phỉ đạo còn thừa không trừ, bản thân khó tránh dẫm vào vết xe đổ của hai tướng, cho nên tại Thông Huyền tự trước kim phật dâng hương lập lời thề, ước định người nào hàng sẽ không giết, như vậy càng làm cho quần đạo tụ tập đến hơn ba vạn, nhưng sau đó Vương Thế Sung trở mặt vô tình, đem tất cả những người đầu hàng giết sạch, nghe nói từ đó chỗ này u linh trải rộng, không người nào dám đi ngang qua, đạo phỉ cũng sợ hãi mà tản đi. Vương Thế Sung cũng bằng một trận đánh này mà được Dương Quảng coi trọng, từ đó lên như diều gặp gió. Mà Thổ Vạn Tự lại vì nguyên nhân bình tặc bất lợi mà bị bãi miễn, u buồn mà chết. Ngư Câu La cũng bởi vì chuyện này mà bị Dương Quảng lòng nghi ngờ, mắt lại sinh trọng đồng (hai con ngươi), cái này cũng là dị tượng khác người, cho nên cuối cùng bị Dương Quảng nghi ngờ, tìm cớ trảm tại Đông Đô. Ba tướng đều tận tâm bình định đạo phỉ, nhưng kết cuộc cuối cùng lại khác nhau, mấu chốt chính là ở chỗ Vương ThếSung lòng dạ độc ác, mặt dày vô sỉ, không biết hai chữ liêm sỉ, giỏi về lĩnh hội tâm tư của Dương Quảng, mới vừa nói giết hơn ba vạn, là bởi vì Vương Thế Sung biết Dương Quảng đối với bạo dân thống hận, không sợ nói giết nhiều.
Nhưng tính toán là như thế, Vương Thế Sung cũng không hiểu được Dương Quảng tại sao lại nhắc lại chuyện xưa, khó tránh khỏi trong lòng lo sợ.
“Ngươi tin phật sao?” Dương Quảng đột nhiên hỏi.
Vương Thế Sung nghiền ngẫm không ra, lưng chảy mồ hôi lạnh, chỉ có thể hàm hồ nói: “Chuyện thần linh này, tín thì có, không tin thì không…”
“Trẫm thì tin…” Dương Quảng một khắc này vẻ mặt có chút cổ quái, thậm chí có thể nói là quỷ dị, cho dù Vương Thế Sung nhìn thấy cũng không nhịn được mà lạnh người.
Nội điện tĩnh lặng, giống như có u linh tràn ngập bên trong, Dương Quảng sau khi nói xong, thần sắc như lạc vào mê võng.
Vương Thế Sung cân nhắc không ra dụng ý của Dương Quảng, chỉ có thể trầm mặc, hắn rõ ràng nhiều lời tất sai sót, nhất là trước mặt người như Dương Quảng, nói sai một câu hắn cũng ghi tạc trong lòng, cũng có thể làm cho vạn kiếp bất phục.
“Nếu không có thần linh, thì sao có thể làm cho Tuyên Hoa lần nữa hoàn dương?” Dương Quảng lẩm bẩm nói: “Thế Sung, ngươi gặp qua Vô Thượng vương chưa?”
Vương Thế Sung sắc mặt khẽ biến, lắc đầu nói: “Hồi Thánh thượng, lúc đầu Vô Thượng vương bị Tiêu… bị Trương tướng quân cùng Dương đại nhân kích bại, mãi cho đến Hoài Nam, khi đó thần từng hiệp trợ xuất binh tiêu diệt Vô Thượng vương, bất quá hắn phi thường giảo hoạt, lại sử dụng kế Kim thiền thoát xác…”
“Nghe nói Vô Thượng vương có một tấm gương đồng, chung quy hành quân vẫn thích mang theo?” Dương Quảng đột nhiên nói một câu, nhưng không có nhìn về phía Vương Thế Sung.
Vương Thế Sung mồ hôi lạnh túa ra, kinh hãi lo sợ nói: “Hồi Thánh thượng, lúc Vô Thượng vương hành quân, đích xác thích mang theo một bình phong gương đồng lớn đặt ở trong trướng, lần đó vi thần tiễu phỉ, trong lúc vô ý nhặt được, vốn nghĩ có nên hiến cho Thánh thượng hay không, nhưng lại lo là vật của đạo phỉ, không dám lỗ mãng, nên lâu nay vẫn đặt ở nhà thần”.
Dương Quảng không có chú ý tới sự khác thường của Vương Thế Sung, lại hứng thú nói, “Bình phong gương đồng, thật có vật ấy?”
Vương Thế Sung sắc mặt khó coi, nhưng lại vẫn cố gượng cười nói: “Đích xác là có loại đồ vật này, nhưng vi thần cũng không rõ, tại sao Vô Thượng vương hành quân lại muốn mang theo vật này”.
“Nhanh mang tới cho trẫm” Dương Quảng hưng phấn nói.
Vương Thế Sung đứng dậy nói: “Thần tuân chỉ, lập tức đi lấy”.
Hắn luôn tất cung tất kính, chuyện mà Dương Quảng phân phó tuyệt đối sẽ tự thân mà làm, thoạt nhìn là trung thành tận tâm, nhưng cái chính là làm cho Dương Quảng hài lòng.
Đợi khi Vương Thế Sung quay về đầu đầy mồ hôi xin gặp, Dương Quảng vẫn còn đang chờ, tràn đầy chờ mong. Vương Thế Sung lộ vẻ trung tâm, tự mình cùng cung nhân khiêng gương, cẩn thận nâng đỡ.
Dương Quảng đi tới trước tấm bình phong gương đồng, phát hiện gương đồng xếp đặt hết sức xảo diệu, vừa nhìn bất quá chỉ là một tấm gương đồng lớn mà thôi, nhưng bình phong lại có thể xếp lại, gương cũng như thế.
Bình phong sau khi xếp lại, hai người có thể nâng lên, nhưng khi mở ra, các chỗ nối tiếp xúc với nhau không một kẽ hở, trên gương đồng cũng nhìn không ra nếp xếp. Như vậy bình phong gương đồng bung ra thoạt nhìn tuy rất lớn, nhưng mang theo cũng không tính là quá kềnh càng.
Dương Quảng chậm rãi đến gần, nhẹ nhàng gõ gõ gương đồng, cảm thấy bình phong hết sức cứng rắn, giống như đồng mà không phải đồng, cũng không để ý tới chất liệu, mà rời xa hai bước, nhìn Dương Quảng trong gương đồng kia, thần sắc có chút mê ly.
Gương đồng sáng ngời không thua gì gương đồng được đánh bóng trong cung, nhưng độ rõ ràng thì lại có chút không bằng gương đồng trong cung.
Chuyện này vốn có chút làm cho người ta kinh ngạc, bất quá Dương Quảng cũng không có để ý, hắn thậm chí còn rất hài lòng!
Một khắc nhìn vào bình phong gương đồng nọ, hắn đã thích gương đồng này, thậm chí có chút như say như dại, bởi vì gương đồng chiếu người mặc dù không tính là rõ ràng, nhưng Dương Quảng trong gương đồng đã quên hết những nếp nhăn của mình, quên hết tóc bạc vì nhiều năm lo âu, cũng quên đi ánh mắt bàng hoàng của mình. Hắn chứng kiến chỉ có bản thân hăng hái những năm nam hạ bình trần, ngọc thụ lâm phong!
Hắn từ trong gương lại tìm về những cảm giác mà đã lâu không có tìm được, hắn chỉ si ngốc đứng ở đó, không xúc động nữa, khóe miệng lộ ra nụ cười ấm áp.
Loại tươi cười này, hắn đã mấy chục năm không có!
Vương Thế Sung vào một khắc khi Dương Quảng đứng thẳng ở trước gương đồng, cũng không dám đứng ở sau lưng Dương Quảng, chỉ đứng ở xa xa cúi đầu, khóe miệng cùng cơ thể co quắp, biểu hiện nhiều ít có chút bất an.
Dương Quảng đứng bao lâu, hắn cũng đứng theo bấy lâu, nói không nói nhiều một câu.
Dương Quảng là người có thể nhẫn nại, vì ngôi vị hoàng đế, hắn đã nhẫn nại hai mươi năm. Vương Thế Sung cũng là người có thể nhẫn nại. Hắn tự nhận bản thân là một tạp chủng, tuy cười nói với Tiêu Bố Y thân phận của mình, nhưng nội tâm lại chảy máu, hắn có thể tự giễu, nhưng người khác thì không được. Lưu Nguyên Tiến mắng hắn là tạp chủng, hắn đã tự tay cắt chết Lưu Nguyên Tiến, Lưu Nguyên Tiến đến khi chết, trừ đầu là còn nguyên, toàn thân trên dưới đã không còn một miếng da!
“Gương thật là tốt” Dương Quảng đột nhiên thở dài.
Vương Thế Sung nổi cả da gà, chỉ cảm thấy sau lưng có gió lạnh, không nhịn được ngẩng đầu nhìn qua gương, trong mắt chợt hoa lên, chỉ cảm thấy Dương Quảng trong gương hóa thân thành ngàn vạn lần, không khỏi ngạc nhiên. Dương Quảng cũng không quay đầu lại, thấp giọng nói: “Thế Sung, ngươi hiến gương này rất tốt, có muốn thưởng gì không? Ừm, để Trẫm ngẫm lại, ngươi hiện tại là Quận thủ Giang Đô, Trẫm sẽ phong ngươi làm Thông Thủ Giang Đô, ngươi dẫn binh đi giết Cách Khiêm, không nên mềm lòng, giết càng nhiều càng tốt!”
Vương Thế Sung cười khổ cũng không nổi, không nghĩ tới hắn chinh chiến nhiều năm, không bởi vì quân công mà thăng lên, bất quá lại bởi vì một tấm gương lại được thăng quan, nhưng cũng khom người thi lễ, “Tạ ơn Thánh thượng, vi thần cáo lui”.
Dương Quảng chỉ là ừm một tiếng, phất tay, cũng không quay đầu lại, Vương Thế Sung cung kính thụt lùi ra khỏi cung, không nhịn được lại ngẩng đầu nhìn Dương Quảng, phát hiện hắn vẫn đang nhìn gương, si ngốc ngơ ngác, giống như u linh vậy.
Vương Thế Sung ra khỏi cung, cả người mồ hôi đầm đìa, cuộc nói chuyện này thật sự so với chém giết còn làm cho hắn cố hết sức hơn, trực tiếp quay về Quận thủ phủ, Vương Thế Sung cau mày không nói, Vương Biện cũng bước tới gần nói, “Nghĩa phụ, là Thánh thượng trách cứ người sao?”
Vương Thế Sung lắc đầu, “Không có, ngược lại, Thánh thượng thăng chức quan cho ta, ta hiện tại đã là Giang Đô Thông Thủ”.
Vương Biện mừng rỡ nói: “Vậy chúc mừng nghĩa phụ, bất quá, nghĩa phụ hiện tại Giang Đô cũng đã sớm một tay che trời, Quận thủ Thông thủ này thật ra cũng không có gì khác nhau lớn”.
Vương Thế Sung gật đầu cười khổ nói: “Mặc kệ nói như thế nào, thăng quan chung quy so với hạ chức vẫn tốt hơn, đúng rồi, Thánh thượng sao lại biết bình phong gương đồng của Vô Thượng?”
Hắn thì lẩm bẩm, Vương Biện lại oán hận nói: “Hài nhi thiên tân vạn khổđi đánh Vô Thượng vương, lấy được bình phong, thật không ngờ lại bị cẩu hoàng đế lấy mất”.
Vương Thế Sung sắc mặt khẽ biến, thấp giọng quát nói: “Biện nhi, không được vô lễ, phải biết rằng nói nhiều tất sơ hở. Ngươi nếu vào ngày khác nói bậy một lời trước mặt người khác, đối với Thánh thượng bất kính, chết cũng không chỉ một mình ngươi”.
Vương Biện xấu hổ nói: “Đa tạ nghĩa phụ nhắc nhở, hài nhi không dám nữa. Nghĩa phụ, đều nói phía sau bình phong gương đồng của Vô Thượng vương ẩn chứa thiên cơ, có thể theo đó mà tìm ra chân mệnh thiên tử, nhưng chúng ta những ngày qua cũng không có phát hiện ra huyền bí gì. Hôm nay gương đã tới tay Thánh thượng, muốn lấy lại cũng không phải là chuyện dễ dàng”.
Vương Thế Sung khổ não nói: “Biện nhi, ngươi đối với ta trung thành, nhưng chúng ta đều là kém một chút, lúc đầu bảo tàng ngay tại Dương Châu, lại bị Tiêu Bố Y vô thanh vô tức lấy đi, hôm nay gương có thể dò ra chân mệnh thiên tử lại lọt vào tay Thánh thượng, mắt thấy ta ở tại Giang Đô thế lớn, Thánh thượng lại tới nơi này, chẳng lẽ ta thật sự cả đời là thần tử của người khác, không thể xoay người?”
“Nghĩa phụ lời ấy sai rồi, cổ ngữ có câu, thiên hàng đại nhâm vu tư nhân dã, tất tiên khổ kỳ tâm chí, lao kỳ cân cốt (trời giao sứ mạng trọng đại cho người nào, nhất định trước hết phải làm cho ý chí của họ được tôi rèn, làm cho gân cốt họ bị nhọc mệt), nghĩa phụ kinh qua nhiều đau khổ, nói không chừng cũng là lão Thiên khảo nghiệm đối với người”.
Vương Thế Sung tinh thần rung lên, “Biện nhi lời tuy là thật, chỉ là Thánh thượng hôm nay tới Dương Châu, khó tránh khỏi làm cho ta bó tay bó chân, sau này làm việc phải bình tĩnh cẩn thận, ngàn vạn lần không thể để cho người ta bắt được chỗ sai. Hôm nay bình loạn là hàng đầu, các chuyện khác chỉ có thể từ từ, Biện nhi, ngươi gọi Huyền Ứng, huyền Thứ đến đây, cùng bàn kế bình phỉ!”
Trong khi Vương Thế Sung khổ não, thì Tiêu Bố Y cũng vậy. Bên người hắn ngồi là những người thân tín, cũng xem như cùng hắn vào sinh ra tử, trừ Từ Thế Tích dẫn binh ở bên ngoài giám thị nhất cử nhất động Tương Dương ra, những người còn lại đều ở bên cạnh hắn.
Lấy Tương Dương thuận lợi ngoài dự liệu của Tiêu Bố Y, lấy Tương Dương cũng có thể nói là làm cho Tiêu Bố Y lên một tầng cao mới, nhưng Tiêu Bố Y vẫn không dám có chút buông lỏng, lúc này mà kiêu ngạo tự mãn, rất có thể trận tiếp theo sẽ thua sạch sẽ.
Trước đây coi như là Hữu kiêu vệ Đại tướng quân, nhưng ở trên dù sao cũng có một thiên vương lão tử, thời khắc nào cũng căng thẳng, chỉ sợ lời có gì sơ sót, thời khắc này hắn là lớn nhất, bỗng nhiên tiếp nhận Tương Dương, cũng không biết nên làm cái gì.
Rốt cuộc cũng cảm nhận được sự khó xử của Dương Quảng, hắn quản lý bất quá chỉ là một Tương Dương, Dương Quảng đối mặt với cả thiên hạ, khó khăn không thể so sánh. Trước mắt các bằng hữu thân tín cũng nhìn nhau, cùng một bệnh với Tiêu Bố Y, muốn đánh thì có thể, còn muốn cho ý kiến thì xin mời người khác cao minh hơn!
Thân vệở ngoài cửa vội vã chạy vào bẩm báo: “Tiêu tướng quân, Ngụy Chinh cầu kiến”.
Tiêu Bố Y nghe vậy mừng rỡ, vội đứng lên nói: “Mau mời vào!”