Thắt nút Lễ Khanh xong, hắn lại cầm một đầu khác quấn vào eo mình.
“Ngươi không trả lại tú cầu cho người ta, người ta thành thân kiểu gì?” “Trả cái mông…dùng tốt hơn cả dây thừng, đi đi đi.”
Kỳ Ngọc đi đằng trước, Lễ Khanh vừa xấu hổ vừa buồn cười, nhưng cũng chỉ có thể đi theo phía sau, thật là mất mặt mà.
Kỳ Ngọc lầm bà lầm bầm: “Thảo nào người ta toàn dùng dây thừng để dắt trâu bò, thì ra là sợ lạc mất.”
“…”
Lễ Khanh đen mặt.
Ngươi qua kẻ lại trên đường, nhìn thấy hai đứa trẻ, buộc dây lụa tú cầu đi lang thang khắp nơi, vừa tò mò vừa buồn cười, chỉ chỉ trỏ trỏ cực kỳ hài hước.
“Này! Cháu bé! Cháu như này là đang thành thân lấy vợ à?”
“Lấy vợ?”
Kỳ Ngọc mờ mịt, nhìn Lễ Khanh một cái, da mặt Lễ Khanh mỏng hơn hắn, cúi đầu đỏ mặt không dám nhìn người.
Kỳ Ngọc cho là cậu ngầm thừa nhận: “Đúng vậy đúng vậy!”
Này! Chuyện vốn không phải như vậy…
“Ha ha ha! Tuổi còn nhỏ mà đã muốn làm tân lang! Chú chim nhỏ của cháu đã lớn chưa?”
“Dù sao cũng lớn hơn của ông! Tránh ra tránh ra.”
“Ơ, cái tên nhóc này..”
Kỳ Ngọc chạy ngang chạy dọc, không sợ một ai, ngẩng đầu ưỡn ngực, còn nâng dây lụa lên vai, để cho tú cầu rơi xuống trước ngực mình.
Càng oai hơn đó!
“Tiểu mít ướt, ngươi nghe thấy không? Bọn họ đều nói ta là tân lang! Ha ha!”
“Nghe thấy rồi…”
Có gì hay mà đắc ý chứ?
“Ta là tân lang, ngươi chính là tân nương đó! Ha ha!”
“Ta không cần…”
Kỳ Ngọc rêu rao một đường, mãi đến khi đưa Lễ Khanh vào phủ tướng quân, mới cởi dây lụa ra, vội vàng chạy đi mất.
Lễ Khanh xấu hổ cả một đường, mới thờ phào nhẹ nhõm, phát hiện trong tay có thêm một chút đồ, thì ra là do quá xấu hổ, cậu nắm chặt dây lụa, không cẩn thận kéo rớt tua rua vàng đỏ ở phía trên xuống.
“Này! Tua rua của ngươi rơi rồi!”
Người đã chạy xa.
Thẩm Ngọc ở trong cung nghe người kể lại tỉ mỉ mấy chuyện hỗn trướng Kỳ Ngọc làm bên ngoài, đang vừa bực vừa buồn cười, thì thấy Kỳ Ngọc ung dung lẻn trở về.
“Quân Kỳ Ngọc!” Kỳ Ngọc lắc mông chạy qua ôm y: “Cha nhỏ!”
“Tú cầu này con còn chưa vứt đi hả?”
Kỳ Ngọc cúi đầu nhìn nhìn tú cầu trước ngực.
“Con vất vả lắm mới cướp được…”
“Vậy con giữ lại đến lúc lớn cưới vợ lấy mà dùng đi.”
Thẩm Ngọc không thèm nói hắn nữa.
Kỳ Ngọc nghiêng nghiêng đầu: “Ý? Cha nhỏ, sao cha biết tú cầu này của con.”
“Hầy, bây giờ gần như toàn kinh thành đều biết ngươi đội tú cầu, rêu rao khắp phố còn ồn ào hô hào muốn làm tân lang, không còn chút mặt mũi nào.”
Tiểu ma đầu này làm nhiều chuyện hỗn trướng, Thẩm Ngọc cũng lười tức giận, chỉ là muốn bắt hắn tới đây, kiểm tra trên dưới một lượt, lục ra được rất nhiều ngân phiếu.
“Cái này lại ở đâu ra?”
“Con… con thu phí bảo hộ.”
“Con không thiếu ăn lại không lo mặc, cướp nhiều tiền của người khác như vậy làm gì?”
Kỳ Ngọc đảo mắt một vòng, ôm lấy Thẩm Ngọc làm nũng nói: “Giữ tiền cho cha nhỏ lấy con dâu đó.”
“Con còn nói dối nữa, ta giao con cho phụ hoàng, lần này ta sẽ không ngăn hắn nữa.”
“Đừng đừng!” Kỳ Ngọc hoảng sợ, không tình nguyện nói, “Hôm nay con phạm lỗi rồi.”
“Phạm lỗi rồi con còn lừa tiền của người ta?”
Kỳ Ngọc lầm bầm: “Con sợ hắn không để ý đến con.”
“Lý lẽ lệch lạc gì thế này?”
“Tiền của hắn để ở chỗ con cất giữ, hắn sẽ không phớt lờ con nữa.”
“…”
“Cũng đâu phải con không trả, hắn đưa cho con, con đưa cho hắn, đưa qua đưa lại, đây là mối quan hệ giữa người với người mà cha nhỏ ngài nói đó.”
“…Ta không nói như vậy.”
“Aiya, con sẽ không nợ hắn đâu, thật đó.”
Thẩm Ngọc hết lời: “Tốt nhất là thế.”
Kỳ Ngọc dậy thật sớm, đã tự mình rửa mặt mặc y phục xong xuôi, đòi cung nhân đánh xe ngựa đưa hắn đến học đường.
“Con ăn điểm tâm sáng xong đã rồi hẵng đi, sữa bò uống chưa?”
“Con mang đến học đường uống.”
Kỳ Ngọc huơ huơ hũ nước trong tay, đã chạy ra ngoài leo lên xe ngựa rồi.
Thẩm Ngọc không biết hắn bị bệnh gì, trở về tẩm điện chui vào trong chăn, bị hai bàn tay lớn kéo vào trong ngực, ấm áp thoải mái.
“Ngươi xem hôm nay con trai ngươi lại làm ra cái trò gì.”
“Đừng để ý đến nó, chúng ta thân mật một lúc…”
Quân Huyền Kiêu đã bắt đầu kề tai cọ má.
Thẩm Ngọc đập đùi hắn: “Ngươi còn không đi thượng triều?”
“Vội cái gì… nhanh thôi.”
“Một lớn một nhỏ, không người nào làm chuyện đứng đắn cả, thật là làm người ta lo… ưm…”
Miệng Thẩm Ngọc bị ấm áp bao phủ, bị quấn lấy một lúc lâu.
“Ngươi chính là chuyện chính đáng…”
Ngày hôm đó, các đại thần ở đại điện đợi thêm một canh giờ.
Hơn nữa cũng đã đợi thành quen.
Ngự thiện phòng đã đưa đủ điểm tâm sáng, thức uống nóng, thậm chí còn có thể ngủ thêm một giấc nữa.