Không phải đó là chuyện mà một người hầu nên làm sao?”
Hứa Minh Tâm nghe vậy, không khỏi nhíu chặt mày, quay mặt nhìn lại, thì nhìn thấy hai người HứaAn Kỳ và La Thanh Nhã.
Đây là lâu một siêu thị, trên lầu đều nơi bán những món đồ xa xỉ.
Tuy rằng HứaAn Kỳ còn chưa cử hành hôn lễ, nhưng đã đăng ký kết hôn với Cố Tử Vị, đã thành con dâu chính thức của nhà họ Gố rồi.
Thấy bọn họ xách theo túi lớn túi nhỏ, những tấm thẻ lấp lánh phát sáng, nhìn dáng vẻ rất sang trọng cao quý.
Nhìn nhìn lại cô, ăn mặc đơn giản, bên cạnh còn có hai túi rau lớn.
Một tay cô cầm hành tây, một cái tay khác còn cầm kem cây.
Đúng là oan gia ngõ hẹp, sao lại đụng phải bọn họ chứ?
“Người hầu nhà tôi mệt mỏi, cho họ nghỉ một ngày, không được sao?”
Hứa Minh Tâm không có tâm trạng, hai người kia đều không có ý tốt với mình, La Thanh Nhã cũng phải nể mặt Cố Gia Huy, vậy thì cô cũng không cần khách sáo với bọn họ.
Thông qua chuyện Trịnh Hoa lần trước, cô cũng hiểu ra, ngựa hiền thì sẽ bị người cưỡi ngựa bắt nạt.
Cô mua đồ ăn, làm việc đoan chính, còn chưa tới lượt bọn họ khoa tay múa chân.
Người đàn ông của cô đã lên tiếng chưa?
“Thật đúng là bản chất đê tiện không thay đổi, nói ra lại khiến người ta chê cười mất thôi.
Cậu Ba không cho cô tiền tiêu vặt sao? Để cô phải keo kiệt trong sinh hoạt như vậy?”
“Keo kiệt? Chẳng lẽ nhà chị không cần mua đồ ăn sao?”
“Chị vừa nhìn thấy rau trong siêu thị giảm giá 30%. Em gái, em đến mức này sao? Ở nhà mình thì thôi đi, làm mất mặt nhà họ Hứa chúng ta, bây giờ em và cậu ba nhà họ Cố ở bên nhau, em làm mất mặt cậu ba, còn làm mất mặt toàn bộ nhà họ Cố chúng ta nữa đấy!”