Hứa Trúc Linh chạy một lúc thì thở không ra hỏi, cô thật sự không thể chạy được nữa rồi.
Người cô còn chưa khỏe lại, chạy được một lúc thì chỗ nào cũng đau.
Cô quay đầu lại nhìn, thấy Cố Thành Trung chưa đuổi theo thì cũng chẳng biết tả cảm xúc của mình là thỏa mãn hay đau khổ nữa.
Hứa Trúc Linh thở phì phò, đá đám cây ven đường.
Cô vừa tỉnh lại thì thấy một ông già râu ria xồm xoàm đang làu bàu gì đó.
Sau khi hỏi một lúc thì đối phương mới nói rõ ra đầu đuôi câu chuyện.
Cổ Thành Trung sợ phần ký ức đó sẽ khiến cô cảm thấy đau khổ nên mới chọn cách thôi miên cô.
Đúng là phần ký ức đó rất đáng sợ, nhưng cô không thể xóa nó đi được.
Phải vấp ngã thì mới khôn ra được, chẳng lẽ anh không hiểu bài học này à?
Chẳng lẽ nếu yêu anh thì lúc nào cũng phải xóa hết mọi đau khổ, chỉ để lại những câu chuyện vui vẻ à?
Cô không chỉ muốn sống yên ổn với anh, mà còn muốn vượt qua những hoạn nạn cùng anh.
Càng nghĩ đến những việc này thì Hứa Trúc Linh lại càng tức.
Cô đang đi bộ thì nghe thấy đằng sau có tiếng bước chân, quay lại thì thấy Cố Thành Trung đã đuổi kịp cô rồi. Cô hoảng sợ, vội vàng bỏ trốn.
“Hứa Trúc Linh, em mà dám chạy thêm bước nữa là anh đánh gãy chân em đấy!”
Hứa Trúc Linh nghe vậy thì hoảng hốt, cả người run lên.
Câu nói này có lực sát thương rất mạnh.
Hứa Trúc Linh phẫn nộ quay người lại nhìn anh: “Anh là gì của em chứ? Tại sao em phải nghe lời anh! Anh nói em đứng lại là em phải đứng chắc. Có giỏi thì anh đánh gãy chân em rồi lại xóa sạch trí nhớ của em đi! Anh có bản lĩnh, anh lợi hại!”
Cô tức giận nói.
Đánh gãy chân thì đánh gãy chân, giỏi thì đánh chết cô luôn đi!
Cô quay người rời đi, nhưng đôi chân ngắn cũn của cô sao có thể sánh bằng được tốc độ của Cố Thành Trung.
Cố Thành Trung đi đến, ôm cô vào lòng, hai tay giữ chặt lấy cô giống như xiềng xích xung quanh người cô vậy.
Hứa Trúc Linh ra sức giãy dụa, nhưng cố đến mấy thì vẫn chẳng có kết quả gì.
“Thả em ra!”
Cô nổi giận, giọng nói cao vút.
“Không thả. Em vừa hỏi anh là gì của em phải không? Anh là người đàn ông của em, em hiểu chưa hả?”
Nói xong câu đó, anh đặt cô xuống rồi bá đạo hôn cô một cái.
“Á…” Hứa Trúc Linh bị đau, hít sâu một hơi.
Cố Thành Trung cũng nhận ra có chuyện gì đó sai sai.
Đầu lưỡi của cô..
“Đã có chuyện gì?”
Anh giữ chặt miệng cô lại, không cho cô ngậm miệng vào, nhìn vào trong thì thấy đầu lưỡi của cô bị rách một vết rất sâu.
Chẳng lẽ Anh hiểu rồi.
Hứa Trúc Linh quay đầu sang chỗ khác, cố tránh khỏi bàn tay anh rồi nói: “Chuyện này không liên quan đến anh.”
“Có chuyện gì vậy? Nói cho anh nghe đi.”
Mặc dù Cố Thành Trung cũng đã thầm đoán được rồi, nhưng anh vẫn muốn nghe đích thân Hứa Trúc Linh nói cho mình nghe.
“Không liên quan đến anh.”
“Không liên quan đến anh thì liên quan đến ai? Ông đây là người đàn ông của em!”
“Anh là người đàn ông của em hả? Vậy anh đã làm gì với em? Cứ gặp chuyện không vui là xóa trí nhớ của em hả? Anh đã hỏi ý kiến em chưa? Anh chẳng nói chẳng rằng gì với em, tự tiện quyết định mọi chuyện. Chúng ta đã đính hôn rồi, là chồng chưa cưới, vợ chưa cưới của nhau, nhưng em vẫn là em là một cơ thể độc lập có suy nghĩ và hành động của riêng mình. Sao anh lại tự ý đưa ra quyết thay em? Anh có quyền gì chứ!”
Hứa Trúc Linh vừa nghĩ đến những uất ức mà mình đã gặp lúc này thì hốc mắt lại cay xè.
Cô vẫn luôn đau khổ chịu đựng, cố đợi anh về.
Anh đến chậm cũng được, ít ra thì cô vẫn còn sống, vẫn còn sống yên ổn là đủ rồi.
Đúng là ký ức đó rất đau khổ, nhưng cô không muốn quên đi.
Ác mộng rồi cũng sẽ qua đi, cô không sợ chút nào.
Nhưng sao anh lại tự tiện đưa ra quyết định, muốn cô phải quên đi mọi chuyện?
Cố Thành Trung nghe vậy thì chỉ thấy tim mình nhói lên, anh ôm cô vào lòng.
“Anh xin lỗi, tại anh tính toán không cẩn thận. Anh biết là Cố Trường An… nó ép em, anh sợ em…”
“Anh sợ em làm sao?”
“Anh sợ rằng em sẽ sợ, không chịu đựng được.”
“Nếu không phải vậy thì sao em biết được em thích anh đến mức thà chết chứ cũng không muốn ngủ với người khác chứ! Đúng là nên nhân nhượng vì lợi ích chung, nhưng có một số chuyện không thể nhân nhượng…”
“Anh thà rằng em tình nguyện nhân nhượng vì lợi ích chung còn hơn.”
Anh khẽ hôn lên môi cô, không hôn sâu, chỉ đủ để chặn miệng cô lại mà thôi.
Cả người cô run lên, hơi thở cũng trở nên hỗn loạn.
Thà cô nhân nhượng lời ích chung là vì sao cơ?