– E rằng không thể, cho dù không có việc này xảy ra, cũng chưa chắc có thể tìm được.
Nàng vẫn còn giấu một câu nói trong lòng, ngươi đối xử với người muội muội này tốt đến thái quá, tốt đến mức không suy nghĩ gì hết.
Ai ngờ những lời nói của nàng đã để cho Miêu Nghị dâng trào lên một quyết tâm, hắn đột nhiên xoay người, hít một hơi thật sâu, ánh mắt dứt khoát đầy vẻ kiên quyết:
– Thu Tả Nhi, ta quyết định rồi, ta sẽ lấy lão tam!
– Hả…
Vân Tri Thủ trợn tròn mắt ngay tại chỗ, đôi môi tràn ngập mũi đàn hương khẽ nhếch, nàng sửng sốt một hồi lâu, nuốt xuống nước miếng, hỏi:
– Ngươi không có đùa với ta chứ?
Miêu Nghị lắc đầu:
– Không có nói đùa đâu, ta nói thật, lúc trước lão tam cũng có ý này, không biết sau khi trải qua chuyện của Giang Nhất Nhất sẽ đồng ý hay không nữa.
Thần tình Vân Tri Thu co quắt, lâu sau mới đưa một ngón tay chỉ ngay trái tim Miều Nghị liên tục cười lạnh nói:
– Ngưu Nhị, ý ngươi là yêu cầu ta nhường vị trí chính thất cho lão tam của người phải không? Miêu Nghị nghiêm mặt nói:
– Không! Ta không có ý này đâu, ta muốn cưới lão tam làm thiếp.
Vẻ mặt Vân Tri Thu vẫn không thể tin, nói:
– Mới vừa rồi có ai nói rằng tuyệt đối sẽ không để lão tam làm thiếp?
Miêu Nghị lắc đầu:
– Đầu tiên, ta sẽ không để ý đến lão tam là chiếc giày cũ, giày rách gì đó, nếu làm thiếp của người khác sẽ bị khi dễ xem thường, nhưng nếu nàng gả cho ta sẽ không có vấn đề này, ta tin tưởng ngươi sẽ đắn đo suy nghĩ đúng mực, không làm khó ta việc này. Trải qua sự việc của Giang Nhất Nhất, ta thực sự lo lắng nàng sẽ chịu thiệt trên tay tên đàn ông khác, chỉ còn cách ở nhà mình là tốt nhất.
– Nói nhảm quá nhiều như thế thì ra chính ngươi muốn đề cử chính mình!
Vân Tri Thu nhéo chặt phần thịt mềm bên hông hắn, vẻ mặt dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói tiếp:
– Sao ngươi không đi chết đi?
Miêu Nghị đau đến nhe răng nhếch miệng:
– Thu Tả Nhi, ngươi cũng biết rõ mà, ta không có ý kia.
– Khôn kiếp! Giết chết Giang Nhất Nhất cũng vì muốn giúp đỡ ngươi, vậy mà ngươi lại đối xử với lão nương như vậy, lão nương liều mạng với ngươi!
Mặt mày Vân Tri Thu biến, sắc, tức khắc nổi điên, túm lấy búi tóc Miêu Nghị đẩy hắn ngã xuống đất, không chỉ tay đấm chân đá, nàng còn phóng thẳng lên người hắn mà cười, đánh đập loạn xạ.
Miêu Nghị co người ôm đầu, cứng rắn chịu đựng, mắng không nói lại, đánh không đánh trả, tùy ý để Vân Tri Thu xả hết tức giận.
Thiên Nhi, Tuyết Nhi nghe thấy động tĩnh bên trong, nhìn thấy cảnh đó, âm thầm líu lưỡi, phu nhân lại nổi trận lôi đình, đánh đại nhân đến mức không thể làm gì.
Hai người, tức thì đi ra ngoài, xem như không phát hiện gì hết, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên xảy ra cảnh này, thời điểm phu nhân ra tay, ai dám mạo phạm?
– Phù… phù…
Vân Tri Thu thở hổn hển, không biết đánh bao lâu, chỉ biết nàng đã đánh đến mức mệt mỏi, Vân Tri Thu thở dốc ngồi dậy, xách váy đá thêm vài cú nữa mới dừng tay, đi đến ngồi xuống bàn trà bên cạnh, uống liền mấy ngụm trà lạnh, sau đó ngồi trên ghế thở dồn dập.
Miêu Nghị bị đánh đến quần áo rách rưới, mặt mũi bầm dập, vừa thấy không còn động tĩnh gì nữa, hắn mới bò lên từ từ, vừa mới cử động một chút đã nhe răng nhếch miệng hít một hơi thật sâu, thật đau!