Thương Quan Thành không dám cam đoan việc này:
– Thực ra vẫn nhìn phản ứng của Tín Nghĩa Các mới có thể xác định được.
– Còn Ngưu Hữu Đức thì sao?
Thanh Chủ liếc mắt, hỏi:
– Hiện tại quan hệ giữa hắn và Khấu Lăng Hư mật thiết: Giang Nhất Nhất ẩn nấp bên ngoài Tổng Trấn Phủ. Ngươi dám chắc chắn rằng hắn không cạy miệng Giang Nhất Nhất?
– Việc này…
Thượng Quan Thanh tiếp tục chần chờ, không dám bảo đảm.
Cao Quan nói:
– Trước khi chết, Giang Nhất Nhất nói rõ, Ngưu Hữu Đức chưa từng thẩm vấn hắn.
Thanh Chủ xoay chuyển ánh mắt:
– Nếu như Giang Nhất Nhất che giấu việc đã nhận tội với Tín Nghĩa Các, chẳng lẽ hắn không thể ém nhẹm chuyện hắn cũng đã cung khai với Tổng Trấn Phủ? Trẫm thấy việc này vô cùng kỳ lạ, vì sao lại muốn tự sát, chẳng lẽ không thể trở về nói rõ ràng hay sao, giả sử nếu muốn lấy cái chết chứng minh thì phải đợi đến lúc hắn quay về đây rồi tự sát, chẳng phải hợp lý hơn rất nhiều sao?
Cao Quan:
– Có lẽ hắn sợ rằng sau khi trở về sẽ không còn cơ hội tự sát nữa, nếu không phải vì hắn thừa dịp thoát khỏi phong ấn pháp lực, mượn cơ hội này tự nổ tâm mạch, hắn căn bản chẳng còn cơ hội nào khác cả.
– Phải không?
Thanh Chủ cười lạnh, từ chối cho ý kiến.
Tư Mãi Vấn Thiên đang trầm mặc đứng yên từ này đên giờ, sau đó âm thầm truyền âm cho Thanh Chủ:
– Bệ hạ… thám tử được sắp xếp bên cạnh Ngưu Hữu Đức đã báo cáo rằng hắn hoàn toàn không hề thẩm vấn Giang Nhất Nhất, hắn chỉ suy xét mỗi chuyện ý đồ của Tín Nghĩa Các bỗng dưng giao Giang Nhất Nhất cho hắn là gì, không dám hành động thiếu suy nghĩ gì với Giang Nhất Nhất. Ngưu Hữu Đức cũng không ngờ Giang Nhất Nhất sẽ tự sát.
Lông mày Thanh Chủ cau lại, sau khi nghe xong những lời này, vẻ mặt nghi ngờ dần dần biến mất.
Cao Quan và Thượng Quan Thanh liếc nhìn nhau, bọn họ đều nhận ra Tư Mã Vấn Thiên âm thầm truyền âm cho Thanh Chủ, không biết đã nói cái gì, chỉ nghe Thanh Chủ hừ lạnh, nói:
– Thực sự là mỏi mắt chờ xem, lão quỷ Hạ Hầu kia có chất vấn gì không, nếu việc này đã phát sinh, ngươi chính là người mà lào ta muốn lấy đầu để cảm ơn thiên hạ!
Hắn chỉ vào mùi Thượng Quan Thanh chửi ầm lên, sau đó phất tay áo bỏ đi.
Thượng Quan Thanh chỉ có thể xụ mặt cúi đầu, trong nội tâm hiểu rõ, việc này đã bị đâm thủng rồi, ai chẳng biết hắn khống chế Quần Anh Hội, vì thế hắn chỉ có thể gánh nổi oan ức này, hắn không chịu. chẳng lẽ để Thanh Chủ bị bêu danh hay sao? Thanh Chủ là người sĩ diện, đã quen cao cao tại thượng, thần thánh không thể xâm phạm, làm sao chịu đựng được chứ.
Sau khi Thanh Chủ rời đi, Tư Mã Vấn Thiên đi đến bên cạnh Thượng Quan Thanh, vỗ vỗ lưng hắn:
– Yên tâm đi bệ hạ chỉ nói vậy thôi, ai mà chẳng biết, nếu việc này bung bét cả ra thì Hạ Hầu gia cũng chẳng có chỗ tốt gì, cùng lắm thì bọn họ dùng việc này áp chế, nếu Hạ Hầu gia biết, sẽ dùng việc này để trao đổi lợi ích, bệ hạ sẽ nhường bước, không lấy đầu ngươi để cảm tạ trời đất đâu!
– Ài! Tại sao lại thất bại chứ, tên Giang Nhất Nhất này chưa bao giờ thất bại đó!
Thượng Quan Thanh lắc đầu, buông tiếng thở dài.
Hai tay Tư Mã Vẫn Thiên lồng vào trong tay áo:
– Đúng là chưa từng thất bại, nhưng phải xem là đang chống lại người nào, ra tay dưới mí mắt của Tín Nghĩa Các lại phái ra một người quan trọng như Giang Nhất Nhất, ta không thể hiểu nổi ngươi đang muốn làm gì nữa.
Thượng Quan Thanh nhìn chung quanh. Sau đó mới nhỏ giọng nói:
– Lúc ấy bệ hạ không nuốt trôi được vẻ kiêu ngạo đắc ý của Khấu lão quỷ, muốn quấy nhiều Ngưu Hữu Đức và Vân Tri Thu kia, vừa khéo là Ngưu Hữu Đức và Giang Nhất Nhất đều có liên quan đến chuyện tình ở Dậu Đinh Vực, hơn nữa đây cũng là sở trường của Giang Nhất Nhất, bệ hạ không muốn chịu bất kỳ hoài nghi hay bị bêu danh, ta không phái Giang Nhất Nhất thì phái ai bây giờ? Ta cũng chẳng thể bẩm báo với bệ hạ rằng việc này rất khó khăn, đợi khi nào có phương pháp xử lý ổn thỏa rồi tính tiếp, nếu nói thế, ngươi có tin rằng bệ hạ tức khắc sẽ chê ta vô dụng, nhất định sẽ mắng to đến mức máu cho phun đầy đầu? Các ngươi nghĩ rằng bệ hạ không biết thân phận Giang Nhất Nhất?