Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, đều rơi vào trong khiếp sợ mãnh liệt và vô cùng khó hiểu.
Chu Hằng chậm rãi bò dậy, tiện tay phủi bụi trên người, lộ ra vẻ tươi cười, nói: – Ngươi cũng chỉ có chút ấy năng lực thôi sao?
– A! Ứng Đông Vân lập tức tức giận rống to.
Đây không phải là không có đạo lý!
Huyết mạch lực Ứng gia chuyên gia phá các loại phòng ngự, vừa rồi hắn nếu như xuất ra gai bạc, tuyệt đối có thể đâm thân thể Chu Hằng thành ngàn lỗ thủng. Nhưng vấn đề là, gai bạc của hắn bị Chu Hằng đánh nát, đã hoàn toàn phế đi!
Nếu đổi lại là tộc nhân Ứng gia, vậy chặt đứt thì chặt đứt, dù sao là linh khí thiên địa ngưng tụ thành, nhiều lắm lúc ấy chỉ đau một chút, lập tức có thể ngưng tụ thành lần nữa, chỉ cần linh lực vẫn còn, có thể sinh sôi không dứt!
Đây là chỗ cường đại của huyết mạch lực!
Nhưng hắn lại khác.
Huyết mạch lực của hắn đã trải qua thủ đoạn chùy luyện đặc biệt, có được phẩm chất kiên cố, cứng rắn hơn, nhưng khuyết điểm cũng rất rõ ràng, chính là gai bạc này sống trong cơ thể hắn, là thực thể, cũng không phải do linh lực kết thành![CHARGE=3]Bởi vậy, một khi phế bỏ thì cần tái tạo lại, mà không thể dùng linh khí ngưng tụ ra!
Không có huyết mạch lực chuyên phá phòng ngự, vậy làm sao làm gì được Chu Hằng có phòng ngự cấp bậc Sơn Hà Cảnh chứ?
Hắn hận a!
Chu Hằng tươi cười, đưa mắt đảo qua, đột nhiên quát: – Ứng Thừa Ân, lăn ra đây cho ta!
Thanh âm vang vọng, đinh tai nhức óc!
Tình huống gì, tiểu tử này sao đột nhiên khiêu khích Ứng Thừa Ân.
– Hắc hắc, nhìn thật náo nhiệt!
– Tổ sư gia, ngài đây là ý gì?
– Vừa rồi Chu Hằng bị một kích oanh bại, cũng không phải Ứng Đông Vân dùng chiến lực áp đảo hắn, mà có bên thứ ba trong bóng tối ra tay, cầm giữ thân thể hắn!
– Cái gì! Tổ sư gia. Điều đó không có khả năng à, trên lôi đài có cấm chế ngăn cản, ngoại lực căn bản không có thể xâm nhập a!
– Ngoại lực không có khả năng xâm nhập, nhưng thần thức thì sao?
– Thần thức? Tổ, tổ sư phụ, ngươi là nói…
– Vực!
– Vực!
Ngay từ đầu mọi người còn chưa tỉnh ngộ, nhưng sau khi Chu Hằng hét to ra tên Ứng Thừa Ân, bên dưới lập tức vang lên tiếng nghị luận. Không sai. Chỉ có Vực mới có thể thần kỳ như vậy, ý niệm chỉ, công kích tới!
Toàn bộ Lãng Nguyệt Quốc chỉ có năm người nắm giữ Vực, theo thứ tự là ba vị lão tổ Kết Thai Cảnh, còn lại là Triệu Đoạt Thiên cùng Ứng Thừa Ân.
Ba vị lão tổ tự nhiên không có khả năng xuất hiện, mà Triệu Đoạt Thiên càng không có xuất thủ. Như vậy chỉ còn lại một người. Ứng Thừa Ân!
Thiên kiêu tuyệt thế kia của Ứng gia!
– Nói năng lỗ mãng! Một thanh âm hư vô mờ mịt đột nhiên vang lên: – Đông Vân, vả miệng cho ta!
– Vâng! Ứng Đông Vân vội vàng cung kính gật đầu xoay mình.
Đúng là Ứng Thừa Ân!
Ứng Thừa Ân, Triệu Đoạt Thiên, hai người này đối với mỗi người đế đô mà nói, đều không xa lạ gì, thanh âm này vừa truyền tới, mọi người liền nhận ra được, đúng là Ứng Thừa Ân! Huống chi thần thái Ứng Đông Vân cung kính như thế cũng gần như đã hiểu ra đáp án.
– Tiểu tử. Ta sẽ đánh mặt ngươi thành đầu heo! Ứng Đông Vân nhếch miệng cười, trong ánh mắt chớp lên ánh sáng ác độc, đáng tiếc, hắn tạm thời không thể sử dụng huyết mạch lực, nếu không sẽ mạnh mẽ phân thây tiểu tử này!
Chu Hằng hừ lạnh một tiếng, quát: – Ứng Thừa Ân, ngươi không cảm thấy rất vô sỉ sao? Hai người đánh một người, Ứng gia đúng là lợi hại!
– Ha ha ha. Xú tiểu tử không cần giở miệng lưỡi lợi hại, hôm nay ngươi là tự rước lấy nhục! Ứng Đông Vân cười gằn nói, thân hình bổ tơi, tay phải vung ra hung hăng quất tới Chu Hằng.
Đánh người không đánh mặt, nhưng muốn làm nhục người thì sẽ hung hăng đánh mặt, dùng tay đánh không đủ. Còn phải dùng chân đạp!
Hôm nay hắn chẳng những phải rút hết mặt mũi của Chu Hằng, còn muốn đánh bầm dập, đánh cho ngươi mất hết mặt mũi! Bị làm nhục nhã như thế, tiểu tử này còn có niềm tin trèo lên võ đạo đỉnh cao sao?
Chu Hằng mở trừng hai mắt. Khí thế hung ác lộ ra hết, giống như một con mãnh hổ nhìn chằm chằm con mồi!
Ứng Đông Vân trong lòng kinh hãi, thân hình mạnh mẽ ngừng lại, bàn tay ngừng trên không, cả người đều khựng lại.
– Ha ha ha!
Dưới lập tức vang lên tiếng cười nhạo, mới vừa rồi còn kiêu ngạo nói năng oai phong, nhưng mà xoay đầu lại lại bị một ánh mắt của người ta dọa cho thiếu chút nữa không khống chế nổi, thật con bà nó mất mặt a!
Võ giả tôn trọng cường giả, nhưng tuyệt đối sẽ không sùng bái cường giả dùng nhiều hiếp ít, ỷ lớn hiếp nhỏ, Ứng Thừa Ân tác oai tác quái khiến rất nhiều người bất mãn, chỉ là cũng không ai dám đắc tội vị yêu nghiệt Ứng gia này, như vậy sẽ hại chết mình.
Ứng Thừa Ân không dám đắc tội, nhưng cười nhạo Ứng Đông Vân thì không thành vấn đề, dù sao ở đây nhiều người như vậy, Ứng Thừa Ân ngươi có thể tìm từng người báo thù hay sao?
– Khốn nạn! Ứng Đông Vân giận tới cực điểm, có Ứng Thừa Ân trong bóng tối chế trụ Chu Hằng, hắn lại còn bị Chu Hằng dọa sợ, điều này làm cho hắn thiếu chút nữa điên mất! Hắn lại vung một chưởng, hung hăng tát tới mặt Chu Hằng.
– Vù! Kình phong tràn ra, hắn xuất hết khí lực. Cho dù một chưởng hắn mạnh mẽ làm bàn tay mình bị chấn vỡ, hắn cũng muốn cái tát này vang lên.
Áp lực, áp lực cực lớn!
Khi Chu Hằng lần đầu tiên bị Ứng Thừa Ân khống chế, trong lòng lập tức làm ra đối sách.
Hắn có thể trốn vào trong Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, nhưng hắn không cam lòng!
Trốn tránh khó khăn không phải tác phong của hắn!
Phản kích! Hắn phải phản kích!
Thân thể không thể nhúc nhích, làm sao bây giờ?
Thần thức!
Lực lượng chỉ có thể trói buộc thân thể, nhưng không thể áp chế thần thức! Nhưng thần thức làm sao công kích?
Vực!
Một niệm động, thế công từ tâm!
Ánh mắt Chu Hằng sáng choang, trong hai con mắt dâng lên dị tượng nhật nguyệt tinh tú, cả người tản phát ra một loại khí tức tối cao vô thượng, giống như một pho thần minh muốn từ trong cơ thể hắn lao ra!
– Làm sao có thể!
Trong đoàn người, vài cường giả Linh Hải Cảnh lâu đời không kìm nổi cảnh kinh kêu lên. – – – – – oOo- – – – –
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 261: Ứng Thừa Ân ra tay