Ngoài phòng khách đột ngột vang lên tiếng cười trêu chọc rất khẽ.
Bối Lạc liếc Hương Vũ một cái cảnh cáo, sau đó đi ra ngoài, nhướng mắt nhìn Hạ Nhi:
“Cô cười gì chứ?”
Hạ Nhi khẽ đung đưa tách trà, tiêu diêu như đung đưa một ly rượu vang vậy. Đôi mắt hổ phách ánh lên chút ánh sáng, cố nhịn cười, sau đó thở dài, uống cạn tách trà rồi thả nó lên bàn, tao nhã đứng dậy, bước đến vỗ vai Bối Lạc một cái:
“Báu vật vô giá dễ cầu còn tình lang trọn đời khó kiếm. Tôi đến vốn là muốn tâm tình với cô một chút, nhưng có vẻ là tôi quấy rầy đôi uyên ương hai người rồi.”
“Cô đang đố kỵ, ghen ghét à?” Bối Lạc bĩu môi nói.
Hạ Nhi bày ra vẻ mặt phong lưu, chép miệng:
“Ừ. Chuyện tình cảm của tôi không tốt, nên nhìn khung cảnh hai người như vậy, tôi có chút ghét bỏ đấy.”
Dứt lời, Hạ Nhi lại ghé sát môi vào vành tai Bối Lạc, thấp giọng bổ sung thêm vài câu trêu chọc:
“Dù sao thì cũng chúc mừng cô và Hương Vũ. Hai người ngủ với nhau, cũng ngủ ra tình cảm rồi.”
Bối Lạc ấp úng muốn phản bác theo phản xạ.
Hạ Nhi lại giơ một ngón tay lên môi ‘suỵt’ khẽ một tiếng, sau đó xoay người đi ra cửa, chỉ bỏ lại một câu:
“Gởi lời chào Hương Vũ hộ tôi. Tôi về đây.”
Hạ Nhi vừa rời đi, mặt Bối Lạc cũng đã đỏ đến tận mang tai rồi.
Cô xoay người đi vào phòng bếp, nhìn nữ nhân đứng rửa đống chén bát rồi dọn dẹp, bỗng nhiên đáy lòng trở nên ấm áp.
Bối Lạc lao đến ôm chầm lấy Hương Vũ từ phía sau, cô nhắm mắt lại, ngửi mùi hương trên người Hương Vũ, thật sự là càng ngửi càng thấy thơm.
Cô cảm thấy mình càng ngày càng không thể rời xa mùi hương trên người nữ nhân này được rồi, cũng không biết ba năm chia xa cô đã sống sót kiểu gì khi thiếu vắng đi sự có mặt của Hương Vũ nữa.
Được ôm Hương Vũ như thế này, cô thấy tất cả đều thật tươi mới và hạnh phúc.
Một cảm giác rất tuyệt.
Hương Vũ có chút bất ngờ, sau đó vội vã lau sạch hai tay, xoay người lại. Trông thấy khóe miệng Bối Lạc đang nở nụ cười, lòng liền ấm áp.
Hương Vũ thích nhất là ngắm cô cười.
Khi cô cười, ánh mắt ngây thơ không nhuốm chút bụi trần, giống như một đứa trẻ vô lo vô nghĩ. Đây là hy vọng của Hương Vũ suốt bao năm qua, chỉ mong cô sống thật vui vẻ hạnh phúc.
Hương Vũ từng nghĩ, bản thân có thể nguyện hy sinh tất cả, ngay cả dồn ép bản thân gắng gượng ba năm rời xa cô chỉ để cô được sống được vô tư vô lo suốt cả cuộc đời.
Hương Vũ cúi đầu nhìn Bối Lạc, ánh mắt vẫn mang theo ý cười, nhưng nếu nhìn kỹ, trong nụ cười ấy thấp thoáng một ngọn lửa.
Bối Lạc cảm nhận được hơi thở của nữ nhân trước mặt có chút khác lạ, liền ngẩng đầu lên.
Ngay lập tức khuôn mặt cô trở nên hồng rực, không dám nói câu nào, sợ rằng chút lửa nhỏ nhoi trong đôi mắt của nữ nhân đối diện sẽ bùng cháy dữ dội.
Hương Vũ cười như không cười, hơi cúi xuống thì thầm bên tai Bối Lạc:
“Tôi biết em hiện tại đang rất yêu tôi. Vì điều đó em có thể chiều tôi một chút không? Tôi nhìn em mà nóng rực hết cả người rồi.”
Bối Lạc đỏ bừng mặt, vội vàng buông đôi tay đang ôm lấy eo Hương Vũ, xoay người đi nhanh ra khỏi phòng bếp.
Thế nhưng, tay cô vừa chạm vào tay nắm cửa, một bàn tay khác đã chặn lại, giữ chặt bàn tay của cô, một tay chống lên tường, bao bọc cô kín kẽ.
Hương Vũ nghiêng đầu khẽ cười, hỏi cô:
“Thật sự không muốn?”
Bối Lạc chỉ cảm thấy con sóng trong lòng đã dữ dội lắm rồi, đánh cho cô sắp ngạt thở.
Mùi hương trên người Hương Vũ mát nhẹ lúc xa lúc gần, thu hút lấy cô, khiến hơi thở của cô bất giác trở nên dồn dập.
Cô hắng giọng một cái, giọng nói hơi run rẩy:
“Tớ.. Em… em nói thật. Em tới…”
Hương Vũ nghe Bối Lạc đổi cách xưng hô với mình, mím môi cười khẽ, rồi buông bàn tay chống trên tường ra:
“Tôi cũng chỉ muốn ôm em, hôn em, sờ em một chút thôi. Nếu em đã không muốn… thì thôi vậy.”
Bối Lạc cúi mặt xuống, không nhìn Hương Vũ.
Thật ra cô không muốn thừa nhận, vào lúc nữ nhân này buông tay ra nói những lời có chút… thất vọng kia, một cảm giác hụt hẫng vu vơ đã thoáng qua trong lòng cô.
Hương Vũ nhìn cô, lát sau, buông cả tay đang giữ tay cô ra.
Thấy vậy, Bối Lạc cũng chậm rãi rút tay về.
Bối Lạc cúi đầu, đang định mở cửa đi ra ngoài, nhưng cửa phòng bếp vừa hé ra được một nửa, Hương Vũ đã bất ngờ dùng tay đóng sầm cửa lại.
Bối Lạc còn chưa kịp phản ứng gì đã bị Hương Vũ dùng tay ấn lên tường.
Bàn tay gấp gáp đưa tới nút áo trước người Bối Lạc, có chút cưỡng ép, ngay cả lực kéo quần áo cũng vô cùng mạnh bạo.
Bối Lạc sửng sốt, cả người rơi vào trạng thái điên cuồng.
Ngàn vạn pháo hoa sáng rực trong lòng Bối Lạc, cô hơi lo lắng, khẽ van nài trong hơi thở gấp gáp:
“Chỉ sờ một chút, em.. thật sự không được a.”
Hương Vũ không thèm để tâm lời Bối Lạc nói, đè sát vào cô, một tay vòng qua bịt miệng cô lại, kéo rơi hết toàn bộ vải vóc trên người cô, nhiệt tình như lửa.
_______
Hạ Nhi ra khỏi chung cư nhà Bối Lạc, liền trông thấy Hàn Tịch và An Tranh đang đứng đợi.
Hai người bóng dáng đều cao gầy mảnh khảnh, dáng đứng thẳng tắp, có một phong vị rất khác.
An Tranh vẫn mang thần thái cao ngạo, hoàn toàn phù hợp với tính cách sôi nổi bốc đồng.
Hàn Tịch lại cực kì điềm tĩnh, vẻ mặt vô cảm không hề có chút biểu hiện dư thừa nào, là một nữ nhân khiến người ta luôn cảm giác phải dè chừng và sợ hãi.
Cô thở dài não nề một tiếng, chậm rãi bước tới.
Kha Viễn từ phía sau liếc nhìn hai nữ nhân đang nhìn nhau không vừa mắt kia, rụt rè bước tới, rất nhanh mở cánh cửa xe sau cho cô chen người đi vào.
An Tranh cũng vào theo ngay sau đó, Hàn Tịch liếc nhìn An Tranh rồi cũng vòng qua bên kia, mở cửa xe đối diện đi vào ngồi kế bên cô.
Hạ Nhi ngồi giữa hai nữ nhân, có chút bực dọc nói:
“Bên cạnh Kha Viễn còn ghế phụ, tại sao lại chen hết xuống dưới này như vậy?”
An Tranh liếc nhìn Hàn Tịch, vẻ mặt khiêu khích không chút nhượng bộ.
Hàn Tịch cũng không thèm để ý, ánh mắt vô cảm nhìn về phía An Tranh.
An Tranh mắt thì liếc nhìn Hàn Tịch nhưng lại mở miệng nói với cô:
“Hàn quản gia vừa được em cho phép trở về, liền muốn vượt quyền sao? Bổn gia là bạn của em, tất nhiên là phải ngồi cạnh em rồi.”
Hàn Tịch nheo lại đôi mắt màu nâu nhạt, nhìn An Tranh chằm chằm, cũng nhẹ giọng đáp trả lại:
“Từ trước đến giờ chỗ của Tịch đều là ở bên cạnh Hạ tiểu thư, bảo vệ tiểu thư chu toàn là chức trách duy nhất Tịch đang phải làm. Vì thế An Tổng không cần phải nhắc đến việc vượt quyền ở đây.”
Tuy rằng mấy lời này vẫn còn chút gì đó bá đạo ngang ngược, nhưng Hạ Nhi không thể không thừa nhận, từ trước đến giờ, mỗi khi cô đi đâu Hàn Tịch sẽ luôn ngồi cạnh cô thế này.
Hạ Nhi không phản bác được, lại nhìn An Tranh sắp tiếp tục khiêu khích, liền lập tức chặn họng cả hai người lại:
“Được rồi. Tôi đang rất mệt. Các người muốn ngồi ở đâu thì ngồi đi. Miễn là câm miệng lại hết cho tôi nghỉ ngơi.”
An Tranh biết điều liền ngậm miệng, cả Hàn Tịch cũng thấp đầu ‘vâng’ một tiếng vô cùng kính cẩn.
Hạ Nhi quá mệt mỏi với hai nữ nhân này, cô quả thật có chút mệt mỏi, nên ngồi một lúc liền gật gà gật gù muốn ngủ thiếp đi.
Một lúc sau, đầu cô ngả ngả nghiêng nghiêng, cứ thế dựa hẳn lên vai An Tranh.
An Tranh biết cô rất mệt, liền cúi người xuống, cằm và vai tạo thành một góc nghiêng vừa hay có thể giữ lấy đầu của cô lại.
Thế nhưng Hàn Tịch vừa trông thấy, không chút khách khí vươn tay ra, lẳng lặng kéo đầu Hạ Nhi về phía này, dựa lên vai mình.
An Tranh trợn tròn mắt, tức đến muốn đánh người ngay trên xe.
Thế nhưng còn chưa kịp động thủ, đã nghe Hạ Nhi mơ mơ màng màng lẩm bẩm một tiếng, cọ cọ đầu trên vai Hàn Tịch tìm một tư thế thoải mái.
Hàn Tịch liếc mắt cảnh cáo An Tranh, ý bảo An Tranh yên lặng cho cô ngủ, sau đó hạ tầm mắt nhìn cô, nét mặt dịu dàng đến không thể dịu dàng hơn.
Xe đi đến một khúc cua, Kha Viễn đánh tay lái làm cả người Hạ Nhi đổ tới, cô giật mình chửi thầm một tiếng, cánh tay chạm trúng túi xách bên cạnh, huých phải chiếc khóa kim loại bên trên, đau đớn khiến cô nhe răng suýt xoa.
Kha Viễn nghe thanh âm của cô, vội vàng quay đầu lại xin lỗi liên tục:
“Tiểu thư, tôi không cố ý.”
Hạ Nhi vung tay lên ý bảo Kha Viễn tiếp tục lái xe, cô không sao.
An Tranh trừng mắt nhìn Kha Viễn, sau đó đưa tay kéo ngón tay đau của cô qua xoa xoa, giọng mười phần xót xa:
“Có sao không?”
Hạ Nhi muốn đẩy An Tranh ra nhưng lại nghe An Tranh thì thầm nói rất khẽ:
“Yên nào.”
Hàn Tịch lúc này lại đưa tay giật lấy tay cô từ tay An Tranh, trong tay Hàn Tịch từ lúc nào đã có thêm một lọ thuốc.
Hạ Nhi nhìn tay mình bị Hàn Tịch kéo qua, mùi thuốc lạnh lạnh thoa lên ngón tay cô mát rượi, còn chưa kịp nói tiếng cảm ơn, An Tranh lúc này đã đưa tay qua giật lấy lọ thuốc trong tay Hàn Tịch, nghiến răng nói:
“Để tôi.”
Cứ như thế, hai người họ nhìn thẳng nhau khoảng nửa phút, không khí trong xe tuột hẳn xuống âm độ.
Hạ Nhi liếc nhìn hai người, khi cô lên tiếng, giọng mười phần bực bội:
“Đủ chưa? Tôi nghĩ nên để Kha Viễn dừng xe ở đây, sau đó tống hai người xuống.”