<Gấu trúc: Cạn lời.. Dầu sôi lửa bỏng còn đi bốc quẻ xem tướng..>
Sắc mặt Vương Tử Khâm trầm xuống, nàng có chút không vừa mắt Ngũ thiếu gia Quách phủ, bộ dáng cà lơ phất phơ này, biến sự không phải nhỏ, Quách phủ cùng Vương phủ ai cũng có can hệ, thế nhưng hắn lại tươi cười đầy mặt, cố ý thật sao? Khuôn mặt nàng trấn định, lạnh lùng đáp:”Quách công tử, ngươi đừng tưởng chuyện này chỉ có can hệ với Vương gia, hảo hảo suy nghĩ lại đi, nếu hung thủ kia tìm không ra, chỉ sợ tội danh này chỉ mình Quách gia gánh vác.”
Đáy mắt Quách Đạo đầy phù quang khẽ động, ý cười thâm sâu đáp:”Thật chứ?”
Vương Tử Khâm càng nhìn càng bất mãn, nhất là nhìn thẳng vào đôi mắt hoa đào chất chứa ẩn tình đong đầy kia, thời điểm nhìn tới nàng lại tràn đầy nhạo báng, thật sự không đánh mà đau, nàng xưa nay bình tĩnh, nhưng dẫu là tượng đất cũng có vài phần mềm mỏng, lại càng không thể đo lường được nhân tâm, nhất là tâm tư của Quách Gia, nàng thật sự muốn biết Quách tiểu thư đang có chủ ý gì trong đầu, nàng phải làm như thế nào mới có thể giúp Quách phủ thoát đại tội?
Nhưng mà, bất kể ánh mắt Vương Tử Khâm có khẩn trương ra sao, Lý Vị Ương vẫn ngồi im lẳng lặng thưởng trà, bất di bất dịch, không cười không giận, thậm chí một chút biểu cảm cũng không lộ ra. Vương Tử Khâm càng thấy kỳ lạ, nàng hướng tới Vương Nghiễm, hai người đều mang tâm trạng nghi hoặc. Vương Duyên rốt cuộc không thể kiềm chế thêm, tay vỗ mạnh lên bàn, tức giận nói:”Quách phủ các ngươi không thể nào thoát tội đâu, còn chưa từ bỏ ý đồ sao!”
Quách Đôn lạnh lùng cười đáp:”Còn dám nói bánh bao thịt đả cẩu (Bánh bao chó cũng không thèm ăn), có đi không có về đâu, Nam Khang Công chúa đang êm đẹp tự nhiên bị gả cho ngươi liền gặp chuyện, còn ở giữa phủ bắt cóc mất, chẳng lẽ Vương gia các ngươi không có trách nhiệm sao? Hết thảy đều đẩy cho Quách gia chúng ta hết à? Còn nhớ cái chết của Tống ma ma, chứng cớ cuối cùng cũng đã bị người ta giết chết. Cung nữ cũng chỉ nói thấy nàng đi vào, vẫn chưa xác thực rút cuộc chân thân thủ phạm là ai. Các ngươi thì có chứng cớ gì ép tội chúng ta?”
Vương Duyên nghe đến đây, tức giận trào ngược lên đầu, hận không thể xông lên tát cho Quách Đôn một bạt tai, từ trước đến nay Quách Đôn cùng hắn có thể xem như kẻ tám lạng người nửa cân, đều là người vô cùng dễ kích động, không được người trong gia tộc xem trọng. Nhưng chuyện xảy ra liền hiện rõ một điểm bất đồng rõ rệt, hắn ý thức được Quách Đôn có suy nghĩ sâu xa hơn, lời nói lại ngày càng sắc bén, càng khiến hắn đôn thêm vạn phần buồn bực. Hắn cắn răng đáp:”Trước mắt bao người, chẳng lẽ các ngươi còn muốn chối tội sao?”Quách Đạo khẽ ‘Xoạt’ một tiếng, quạt xếp trong tay vừa xòe ra, “Khó được hồ đồ*” bốn chữ lớn ánh kim thêu cực kỳ chói mắt, cười phảng phất quạt hai cái. Vương Tử Khâm không vừa mắt hắn, dứt khoát xoay người bước thẳng. Quách Đạo ra vẻ không hiểu sự tình, thần sắc thong dong đáp:”Có người ở sau lưng chọc gậy bánh xe, chẳng lẽ đức lang quân tương lai vẫn chưa nhìn ra sao?”
Vương Duyên nghe xong, mặt mày căng thẳng, hắn quay đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm Quách Đạo đáp:”Ngươi có ý gì?”
Quách Đạo nở nụ cười ấm áp, thần sắc lại vô cùng lạnh nhạt:”Kỳ thật Vương tiểu thư và Vương công tử trong lòng đã rõ ràng rành mạc, bằng không thì sao lại tốn công triệu chúng ta đến đây thương nghị chứ?” Vương Quảng gật đầu đồng tình, mà Vương Tử Khâm bên cạnh nửa con mắt cũng chẳng thèm liếc sang Quách Đạo, trong lòng không hiểu vì sao sinh chán ghét với con người này. Có lẽ bởi vì ngữ khí chắc nịch của đối phương, khiến nàng không khỏi muốn chối bỏ, mà cũng có lẽ do nàng không quen nhìn thấy có người nhìn thấu hết đại cục như nàng, càng nhìn càng khó ưa, quả thực so với Quách Gia kia càng không vừa mắt hơn.
Quách Đạo hồn nhìn không thèm để tâm, mặt đầy ý cười đáp:”Vương tiểu thư, ta nói có đúng không?” Hắn đã nhắc tới nàng, Vương Tử Khâm không thể không đáp, ánh mắt nàng đảo quanh, thản nhiên đáp:”Công tử nói không sai.” Khẩu khí mang vài phần khinh thường khí khái của hắn.
Vương Quảng nghe xong, vội vàng khuyên bảo Vương Duyên:”Ngươi không được xúc động, mọi việc phải cân nhắc kỹ lưỡng, ngươi đã quên lời căn dặn của phụ thân rồi sao?” Vương Duyên đương nhiên chưa từng quên, nhưng hắn thật vất vả mới có thể cưới Công chúa, lại không ngờ chưa kịp động phòng, không hiểu đâu ra chuyện Công chúa bị mất tích, lại còn bị thương, biến sự này làm sao hắn kham nổi? Nghĩ vậy, sắc mặt hắn càng thêm âm trầm. Kỳ thực mỗi người đang ngồi trong lòng đều mang suy tư riêng, Quách gia không có khả năng ra tay, còn những người khác thì nghĩ như thế nào? Bọn họ sẽ cho rằng Quách thị trở mặt với Vương thị, cho nên Quách gia mới có thể giữa Vương phủ náo động, ngang nhiên bắt cóc Nam Khang Công chúa. Không! Có lẽ ở trong mắt bọn họ, thừa cơ lúc Nam Khang Công chúa gả vào Vương gia, mục đích nhằm vào Vương thị, gán ghép tội danh tày trời cho họ, nói cọc hôn sự này bất thành, đồng thời cũng có thể đả kích lòng tin của Hoàng đế với Vương gia.
Chỉ cần có người trợ giúp, lý do không thể tưởng tượng nỗi bọn họ cũng có thể nghĩ ra.
Nguyên nhân vì thế, Vương Tử Khâm mới mời người Quách phủ cùng ngồi chung một chỗ, có người muốn khơi mào tranh đấu giữa hai đại gia thế, đây là chuyện khó chối cãi, trước mặt mọi người nàng có thể giả bộ, nhưng thân tâm phải hợp tác với Quách gia. Nghĩ vậy, Vương Tử Khâm không khỏi trừng mắt liếc sang Quách Đạo một cái, thời điểm hắn vừa đề nghị muốn xem bói, nàng liền có vài phần khó ưa hắn, nàng học ngũ hành bát quái, xem chỉ tay đoán tướng thì có là gì, thời điểm này còn tâm trạng rút quẻ sao?
Thời cơ xem bói tốt nhất chính là vào lúc ngươi không xác định được lựa chọn của mình, huống chi quẻ tướng cũng sẽ không nói cho nàng biết hung thủ rút cuộc có còn ở trong phủ hay không, hoặc hung thủ rút cuộc là kẻ phương nào? Trọng yếu nhất, sư phụ cũng đã từng nói qua, quẻ chỉ có thể học một nửa, tinh thông những mặt khác một nửa, xuất môn biết nơi mà đi, nhân sinh biết nơi nào gặp nạn, còn sống cũng chẳng có gì vui. Hơn nữa rõ ràng Quách Đạo đang cố ý đem nàng ra làm trò cười… Từ thời điểm trở lại Đại Đô, Vương Tử Khâm đã cảm thấy đại sự không theo ý muốn, đầu tiên gặp phải Húc vương cự hôn chết sống, bây giờ còn đụng độ phải kẻ ăn chơi trác táng Quách Đạo, tiền đồ của nàng đang ở chỗ nào, Lang quân như ý đang ở đâu đây? Một lần hai lần đều là những kẻ trên trời rơi xuống như vậy, chẳng lẽ số trời đã định sao? Nghĩ vậy, tròng mắt nàng liền động.Quách Đạo nhìn vẻ mặt nàng, cười càng lợi hại hơn. Vương Tử Khâm không muốn thấy hắn đắc ý, quay đầu nói với Lý Vị Ương:”Quách tiểu thư, vì sao ngươi vẫn chưa nói chuyện?” Triệu Nguyệt bên cạnh ôn tồn đáp:”Tiểu thư vừa rồi bị người ta khinh khi, nói không thành lời.”
Vương Tử Khâm sắc mặt trầm xuống đáp:”Những lời vừa rồi là có ý gì?”
Triệu Nguyệt hừ lạnh một tiếng nói: “Câu này Vương tiểu thư phải hỏi tỳ nữ bên cạnh mới phải.”
Vương Tử Khâm nghe xong, đôi mắt đẹp lập tức nhíu lại, bốn tì nữ phía sau nhất loạt quỳ rạp xuống đất, ánh mắt của nàng đảo qua bốn người quỳ sát mặt đất, cuối cùng dừng lại trên người Nhật Huân, lạnh lùng nói:”Vừa rồi ngươi nói cái gì với Quách tiểu thư?”
Nhật Huân tim đập như trống bỏi, nàng xưa nay biết rõ tiểu thư trách phạt nghiêm cẩn, nếu biết lời nàng vừa nói lúc nãy, nhất định sẽ nổi cơn giận dữ, vừa nghĩ xong, vội vàng dập đầu đáp:”Nô.. nô tì…”
Vương Tử Khâm phát hiện trên mặt đố phương ửng đỏ, sắc mặt trầm xuống nói: “Mặt của ngươi bị làm sao vậy?” Nhật Huân cúi đầu, không nói một lời, Vương Tử Khâm nhíu mày: “Đem nàng bắt đi ra ngoài, đánh hai mươi trượng.” Theo sau, nàng nhìn về phía Lí Vị Ương, trong con ngươi óng ánh minh quang: “Quách tiểu thư đã vừa lòng rồi chứ?”
Lí Vị Ương không nói một lời, chỉ là lẳng lặng ngồi, vẻ mặt bên trong thập phần đạm mạc, tựa hồ chưa nghe thấy lời của nàng.
Đôi mắt Quách Đạo chợt nhắm lại, khẽ cười nhẹ.
Vương Quảng không khỏi nắm chặt bàn tay, nha đầu Nhật Huân kia vô cùng kiêu ngạo, vì vậy nên tính tình chẳng giống người thường, Vương Tử Khâm xưa nay yêu quý tỳ nữ đó, chưa từng trách phạt nặng các nàng, bây giờ lại thấy nàng vì Quách phủ tiểu thư mà động gia pháp, khó kiềm chế giận dữ nói:”Quách Gia, ta khuyên ngươi nên tìm chỗ khoan dung mà độ lượng tích đức đi!”
Lý Vị Ương liếc mắt nhìn hắn một cái, buông mắt cười khẽ, bất động thanh sắc, không tỏ vẻ gì thêm.
Vương Tử Khâm đáy mắt đầy phức tạp:”Sáu mươi trượng”. Nhật Huân nghe xong sắc mặt trắng bệch, sáu mươi trượng này giáng xuống, chỉ sợ cái mạng nhỏ của nàng không còn, nhưng Lý Vị Ương vẫn không có chút phản ứng, thậm chí cũng chưa từng động dung.
Vương Tử Khâm liền hiểu ra, đối phương không dễ dàng tha thứ cho lỗi lầm bất cứ ai, một khi đã vậy, nàng nhất định phải khiến Lý Vị Ương tha thứ mới thôi.
“Quách tiểu thư phải như thế nào?”
Lý Vị Ương cầm tách trà, nước sóng sánh chuyển, mang chú đạm mạc cười:”Ý tứ của Vương tiểu thư, xin thứ cho ta không hiểu.”
Vương Tử Khâm lạnh lùng nói:”Nô tì này không hiểu chuyện, đã đắc tội Quách tiểu thư, hình trượng quả thực đã nhẹ tay rồi, bắt nàng lui xuống, cắt đầu lưỡi, dùng chỉ khâu miệng, cho nàng cả đời không mở miệng được, để Quách tiểu thư hết giận cho ta.”
Lí Vị Ương thần sắc trấn tĩnh, thản nhiên nói: “Vương tiểu thư không cần phải miễn cưỡng.”
Vương Tử Khâm hiểu rõ ý tứ đối phương, nàng phất phất tay đáp:”Đem nàng giải xuống đi.”Nhật Huân vừa muốn cầu xin tha thứ, nhưng không ai để ý tới nàng, trong chốc lát, tỳ nữ hầu hạ cạnh Vương Tử Khâm liền bớt đi một người. Mọi người thấy vậy không khỏi kinh sợ, ai mà tưởng tượng được, Vương Tử Khâm lại có thể trừng phạt đáng sợ như thế.
Lý Vị Ương mỉm cười đơn thuần, cắt đầu lưỡi, may miệng, xem như đã bảo vệ tánh mạng nàng. Nếu ở trong tay nàng, chỉ có chết. Vương Tử Khâm vẫn còn luyến tiếc không muốn giao tỳ nữ cho nàng xử trí, cho nên mới phải làm ra biện pháp này, cũng đã đến bước đường cùng.
Mỗi người đều ý thức được địa vị bản thân, hảo hảo thủ tốt vị trí của bản thân, nếu nàng cả gan bước ngoài ranh giới, Lý Vị Ương đành phải mượn tay người khác trách phạt một chút.
Vương Tử Khâm quan sát sắc mặt nàng, hàm súc nói:”Thỉnh Quách tiểu thư mau nghĩ ra biện pháp, nhanh chóng bắt được hung thủ phía sau, nếu không bệ hạ biết được, hai nhà chúng ta khó tránh khỏi hình phạt.”
Lý Vị Ương mỉm cười, thong dong đứng dậy nói:”Quá tam ba bận, tiểu thư đã có lòng, ta liền cung kính không bằng tuân mệnh.”
Vương Tử Khâm đáy mắt lộ ý cười, đối phương quả nhiên đã có chủ ý, lúc này trong lòng nàng không khỏi nảy lên cơn ghen ghét, thời điểm Húc vương cự hôn thú, nàng đã có ba phần không vui, nhưng lại không có gì luyến tiếc, bởi vì vốn dĩ nàng không có tình ý với hắn. Sau này bởi vì Húc vương đã cự tuyệt hôn sự, nàng liền giả vờ chẳng để tâm, tuy giận mà không tranh, trong lòng vơi đi vài phần đố kị, dù sao nàng cũng không phải là dạng người phải đi phân tranh cao thấp với nữ tử khác để lấy lòng nam tử. Nhưng vào thời khắc thấy Lý Vị Ương có biện pháp lột mặt hung thủ, Vương Tử Khâm không thể không khó chịu trong lòng. Có lẽ chuyện này xuất phát từ trong thân tâm nàng, lúc chuyện vừa xảy ra, nàng vẫn luôn khổ sở kiếm tìm cách đối phó với thế sự này, nhưng bất luận nàng có nghĩ ra sao cũng không ra phương pháp nào ổn thỏa cả, Lý Vị Ương kia thì có thể làm được cái gì chứ? Nàng thật muốn chống mắt lên mà xem thử.
Vương Duyên cười lạnh một tiếng đáp:”Ta khuyên ngươi không nên mạnh mồm, nếu như hung thủ vẫn chưa bắt được, người chịu tội không ai khác chính là Quách gia!”
Đáy mắt nàng tràn ngập ngân quang, ấm áp tươi cười:”Chuyện này Vương công tử không nhất thiết phải lo lắng, suy nghĩ cách xử trí hung thủ ra sao mới là chuyện nên làm.” Nghe được lời nàng nói, Vương Duyên lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, hắn nghĩ Quách Gia chẳng có gì khác ngoài mạnh miệng, dù sao chuyện này ai cũng đã biết có can hệ với Quách gia, nàng có thể làm được chuyện gì để chứng minh mình trong sạch đây?
Quách Đạo nhìn về phía Lý Vị Ương, đáy mắt sáng rỡ chợt thu liễm:”Gia nhi, muội đã chuẩn bị rồi chứ?” Lý Vị Ương gật đầu đáp trả, nụ cười ôn hòa càng thêm nhu thuận:”Ngũ ca, nếu ca không tin, thì mau đi theo ta.” Nói xong, nàng liền bước nhanh ra ngoài, Triệu Nguyệt vội vã đi theo, Quách Đạo cũng nối đuôi theo sau. Thời khắc Quách Đạo bước tới cửa, đột nhiên lại quay đầu nhìn Vương Tử Khâm, cười đáp:”Vương tiểu thư, ta còn chuyện muốn thỉnh giáo.”
Vương Tử Khâm không khỏi đè nén lửa giận, hắn vẫn còn chưa buông tha cho nàng, sắc mặt liền trầm xuống:”Ngươi vẫn còn muốn ta xem bói cho ngươi sao?”Quách Đạo không biết xấu hổ gật đầu, tươi cười thập phần sáng lạn đáp:”Tất nhiên rồi, chẳng phải Vương tiểu thư tinh thông bát quái sao? Vậy ngươi mau thử đoán xem, ta muốn vào cửa hay muốn xuất môn?”
Vương Quảng lắc đầu thở dài, Quách gia công tử ý tứ thật thâm sâu, nếu tiểu muội nói hắn muốn tiến môn, hắn nhất định sẽ bước ra, nếu tiểu nói hắn muốn xuất môn, hắn nhất định sẽ lui về, cái tên này, rõ ràng đang muốn làm khó làm dễ tiểu muội, một kẻ tiểu gia hỏa chẳng biết phải trái như vậy, thật không thể tin được! Ngay cả vào thời điểm như thế này, hắn còn giữ tâm tư an nhàn như thế, quả thực lòng dạ rộng rãi, không, hoặc là hắn vô cùng tín nhiệm vị Quách tiểu thư kia. Vương Quảng nghĩ xong, trong lòng dấy lên mỗi hiềm nghi.
<Pandalord: Cái gì mà vào cửa xuất môn.. đưa cho ta bài thơ dịch còn đỡ nhức não hơn..>
Sắc mặt Vương Tử Khâm vô cùng khó nhìn, nàng trừng tròng mắt liếc Quách Đạo một cái, lạnh lùng đáp:”Ta đoán Quách công tử không vào cửa thì đi ra cửa.”
Quách Đạo sửng sốt, lập tức cười lớn, Vương Tử Khâm chẳng những thông minh tầm thường, mà còn vô cùng nhanh nhạy, đúng thế, hắn không xuất môn chính là vào cửa, đúng phân nửa sai phân nửa, ngươi có thể phản bác nàng sao? Chỉ là có chút đầu cơ trục lợi thôi. Hắn cười nhẹ, hai chân bước lên bậc cửa đứng thẳng, quay đầu nói:”Đáng thương cho Vương tiểu thư đã đoán sai rồi, ta vừa không vào cửa, cũng không đi ra khỏi cửa, ta chỉ đứng giữ cửa thôi.”
Vương Tử Khâm cười lạnh, không mảy may để ý tới hắn, bước nhanh ra ngoài.
Vương Quảng cùng Vương Duyên cũng theo sau nàng, Vương Duyên hung tợn trừng mắt nhìn Quách Đạo, thầm rủa xả hắn dám cả gan đem tiểu muội ra trêu đùa. Quách Đạo nở nụ cười càng thêm thong dong, Vương Quảng ai than một tiếng, thật không thể hiểu nổi Quách gia cùng Vương gia rút cuộc có duyên phận gì, xem mấy kẻ này, quả thực không biết sẽ ra sao. Sự việc mấu chốt, dầu sôi lửa bỏng như vậy, lại còn có tâm tư bỡn cợt nữ tử.
Chờ bọn họ đều đã đi khỏi, nụ cười của Quách Đạo liền thu lại, hắn quay đầu hỏi Quách Đôn:”Ngươi nghĩ, chuyện này Gia nhi nắm chắc bao nhiêu?” Quách Đôn chỉ lắc đầu, vẻ mặt sầu lo:”Ta nghĩ chuyện không đơn giản như vậy đâu, chỉ sợ không dễ dàng bắt được hung thủ phía sau tấm màn che.”
Quách Đạo lấy quạt gõ vào lòng bàn tay, tươi cười trở lại trên gương mặt, đáp:”Không, ta tin Gia nhi nhất định có biện pháp, chúng ta chỉ cần ngồi xem thôi.” Nói xong, hắn liền cấp tốc đuổi theo sau.
Lúc Lý Vị Ương trở lại đại sảnh, A Lệ Công chúa liền vội vàng bước tới trước, nàng hỏi:”Gia nhi, ngươi đã nghĩ ra biện pháp gì chưa?” Lý Vị Ương tươi cười sáng quắc, khiến người ta không khỏi rùng mình, chậm rãi đáp:”Tất nhiên ta đã thông suốt rồi, nhưng còn phải chờ một người nữa mới được.”
A Lệ Công chúa không khỏi sửng sốt:”Người? Chờ ai?” Nàng đang nói, chợt những người khác đã ào ào bước tới đại sảnh, Thái tử mở miệng hỏi:”Ta xem vẻ mặt của chư vị, có vẻ đã tìm ra cách giải quyết thủ phạm rồi. Ta có thể truy bắt hung thủ đem về, phụng mệnh phụng hoàng rồi chứ?”Nghe Thái tử nói xong, ý tứ rõ ràng đang vấn tội người Quách phủ, Lý Vị Ương cười nhẹ đáp:”Thái tử điện hạ không nên nóng vội, đợi một chốc nữa, ta liền có thể đem hung thủ giao cho Thái tử, ngài cứ yên tâm.” Thái tử biến sắc, biến sự xảy ra tới lúc này, chẳng lẽ Lý Vị Ương vẫn có biện pháp thay trắng đổi đen sao? Hắn không tin nổi, chuyện xảy ra thần không biết quỷ không hay, ngay cả Vương gia nhân cũng tin Quách gia có can hệ, những người khác đã tận mắt chứng kiến Tống ma ma của Quách phủ xác chết trôi trên hồ nước, còn có ai dám phản bác chứ? Hắn nghĩ vậy, dưới đáy mắt ẩn chứa tia cười âm trầm.
Giờ phút này Tĩnh vương Nguyên Anh thập phần sầu lo, hắn cảm thấy âm mưu lần này muốn tuyệt diệt Quách phủ, không, hoặc là đối phương sớm đã sắp đặt bẫy, chờ bọn họ nhảy vào chờ chết mà thôi. Nhìn chẳng khác nào kế sách vụng về, nhưng lại vô cùng ngoan độc, bắt cóc Công chúa, đây là tử tội, tội này làm sao thoát? Mặc dù Hoàng đế tin tưởng Quách gia không làm chuyện này, bọn họ cũng không có đủ chứng cớ có thể chứng minh bản thân mình trong sạch, dù gì Tống ma ma đã chết, nhân chứng không có, còn con đường nào để bước đây?
Chợt, Nguyên Liệt bước nhanh tới cửa, mỉm cười nói:”Hạt dẻ, hôm nay ngươi phải trổ tài rồi!” Hắn vừa nói xong, liền nghe thấy ‘gâu gâu’ hai tiếng, mọi người lập tức sửng sốt, chỉ kịp nhìn thấy trên tay Nguyên Liệt nắm lấy một cái vòng cổ thô, theo sau còn có một con chó săn cao lớn, da lông sáng như tuyết bước vào đại sảnh, lưng cong chân thẳng đầy kiêu ngạo.
Lập tức có tiểu thư nhát gan bỗng đứng lên run run:”Này, đây là con gì?” Con chó săn này chẳng những vóc người cao lớn, ánh mắt lại vô cùng hung hãn, răng nanh lộ rõ, vô cùng đáng sợ. Nguyên Liệt mỉm cười đáp:”Đây là tiểu dưỡng cẩu ta nuôi, nhưng mẹ của nó lại là chó sói đầu đàn, cho nên vẫn còn vài phần dã tính, lúc săn thú ta luôn mang theo.” Sắc mặt Thái tử trầm xuống, nói:”Húc vương điện hạ, ngươi đem nó lại đây làm gì?”
Nụ cười của Nguyên Liệt không có chút hảo ý, hắn nhìn về phía Lý Vị Ương đáp:”Bây giờ nàng có thể dạy ta cách tróc nã hung thủ rồi chứ?” Lý Vị Ương gật đầu, đáp:”Hiện thời ta có thể vì đại gia mà lật mặt hung thủ rồi.” Nói xong, nàng phân phó Triệu Nguyệt bước lên, trong tay nàng cầm một đoạn ống tay áo, đưa trước mũi chú chó săn, chó săn vốn dĩ luôn trấn tĩnh, đột nhiên phát điên sủa lớn, liền phát động chẳng khác tên rời cung, bay nhảy tiến thẳng, mạnh tiến về một hướng.
Bùi Bật thấy chó săn hung hãn chạy cấp tốc tới trước mặt hắn, nhất thời biến sắc, ai ngờ trong lúc bàng hoàng, chó săn nhảy qua vai hắn, nhảy tới hướng phía sau, cắn ống quần tên tùy tùng ở sau thật mạnh, tên tùy tùng kinh hô, gục ngã ra sau, liều mạng đá đạp chống trả. Nhưng chú chó săn thân mình vạm vỡ, chẳng những gắt gao áp đảo hắn xuống, còn ngoạm lấy bả vai uốn éo của hắn. Mọi người thất thanh hét ầm trời, vô số tiểu thư cùng phu nhân sợ hãi thối lui, các nàng chưa từng chạm mặt phải hung cẩu như thế, lúc cẩu xực người, vẻ mặt không những đáng sợ, mép còn chảy dãi, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ. Không tới nửa khắc, bả vai tùy tùng áo xám đã bị cắt khuyết mất một mảng huyết nhục, máu tươi đầm đìa, cả người rã rời hôn mê.
Bùi Bật lớn tiếng nói:”Quách Gia, ngươi làm cái gì vậy?” Lý Vị Ương mỉm cười đáp:”Thái tử điện hạ, ngài đã thấy rồi đó, hung thủ đã tìm được rồi.”
Thanh âm Thái tử lạnh lùng đáp:”Ngươi có ý gì?” Thần sắc của nàng càng thêm lạnh nhạt thong dong, nàng chỉ vào tên tùy tùng áo xám đáp:”Thái tử ngài không thấy sao? Kẻ người hầu kia chính là hung thủ!”
Thần sắc Bùi Bật câu lệ, âm trầm đáp:”Không có chứng cớ, ngươi không được hồ ngôn loạn ngữ!” Lý Vị Ương thong dong cười, nhìn về phía Húc vương Nguyên Liệt, nụ cười của hắn càng thêm ấm áp, hắn bước lên phía trước, vỗ vỗ đầu chó săn, liền nói:”Vừa rồi chúng ta mới đưa cho nó ngửi ống tay áo của Công chúa, cho nên nó mới có thể bổ nhào tới hướng này, đủ chứng minh kẻ này đã tiếp xúc qua với Công chúa điện hạ.”
Bùi Bật cười lạnh đáp:”Nói vớ vẩn! Chỉ với một con chó, thì có thể phân tích cái gì chứ?”
Nguyên Liệt cười cười, nói: “Vấn đề không phải ở con chó, mà là do hương liệu trên người Công chúa.”
A Lệ Công chúa giật mình hỏi:”Hương liệu? Hương liệu gì cơ?”
Nguyên Liệt nhàn nhạt nói: “Bởi vì Công chúa muốn xuất giá, cho nên Huệ Phi nương nương cố tình ra lệnh cho người đặc chế, lấy tám mươi mốt nhụy hoa làm phấn cơ, còn lấy mười hai giọt sương hoa, còn dùng Hàn ngọc bát đựng tuyết đông rã ra mà nghiên cứu chế tạo, cho nên hương khí này còn được gọi là ‘Lãnh ngọc’, mang âm hưởng không khí lành lạnh. Bởi vì hàn khí quá nặng, nên mới cố tình bỏ thêm ấm hương nhàn nhạt điều hòa, thiên hạ chỉ có một không hai. Điểm trọng yếu nhất chính là, bất luận là ai, chỉ cần ngửi thấy mùi hương phấn này, lập tức sẽ chấn động thân tâm, dẫu không vị nhẹ mùi, nhưng sẽ quấn quanh toàn thân không rời, nếu các vị không tin, có thể kiểm tra một phen, nhất định vẫn còn dấu vết để lại.” Kỳ thực chứng minh chuyện này rất đơn giản, cung nữ bên người Công chúa, Tống ma ma đã chết, vũ cơ cùng tùy tùng kia, tất cả những kẻ đã từng tiếp xúc với Công chúa, chỉ cần kiểm qua liền biết..
Vương Tử Khâm giật mình nhìn một màn này, ánh mắt toát ra vẻ kinh ngạc, không, không đúng, nếu Công chúa có loại hương khí này trên người, nàng mới là kẻ phát hiện sớm nhất!
—— lời ngoài mặt ——
<Pandalord: HAPPY NEW YEAR!! ahihi đầu năm xông đất nào!!
*cúi đầu* thành thật cáo lỗi với các bạn đã mong chờ mình ra chương mấy ngày nay, quả thật mình bận rất nhiều công việc, hơn nữa tối còn bận chơi game Ngôi sao hoàng cung nữa ahahahaha *lê hoa đái vũ*