Cố Gia Huy tùy tiện soạn một lời nói dối.
Hứa Minh Tâm vẫn không nghi ngờ, không nhịn được bĩu môi: “Sao anh lại kiêu như vậy, nếu em ghét bỏ anh thì đã ghét bỏ anh từ lâu rồi!”
Hai người xuống lầu ăn cơm sáng, Cố Gia Huy cũng nghe được sự tích vinh quang của cô ngày hôm qua từ chỗ người hầu.
Hứa Minh Tâm cảm thấy rất mất mặt, khoe khoang ở trước mặt phụ nữ khác thì thôi đi, bây giờ lại còn bày ra ở trước mặt Cố Gia Huy, anh có thể cho rằng mình là người đàn bà đanh đá hay không?
“Không ngờ, em cũng có lúc kiên cường như vậy?”
Hứa Minh Tâm cúi đầu không nói lời nào, gò má ửng hồng. “Ông chủ, ông không biết đâu, khi cô Hứa nói bốn chữ “liên quan quái gì tới cô”, sắc mặt Trịnh Hoa rất khó coi!”
“Đúng vậy đúng vậy!”
“Lời này lại là Bạch Thư Hân dạy em sao?”
“Cô ấy nói lời này rất có hiệu quả, chuyện trên thế giới này, đều có thể dùng hai câu đáp trả. Liên quan gì tới tôi, liên quan quái gì tới cô, lần đầu tiên em dùng thử, thật sự là rất tốt!”
“Ngày mai cuối tuần, em muốn làm gì anh cũng làm với em, coi như là khen thưởng em đó.”
“Dạy dỗ người khác mà cũng được khen thưởng sao?”
Hứa Minh Tâm nghi hoặc hỏi.
“Người bị dạy dỗ chính là kẻ thứ ba, người được giữ gìn lại chính là anh, tất nhiên là phải có khen thưởng!”
Phần thưởng của Hứa Minh Tâm đơn giản là ăn ăn ăn!
Cô quyết định ngày mai đi siêu thị mua đồ ăn, về nhà sẽ tự mình nấu cơm, cùng Cố Gia Huy sống trong thế giới của hai người.
Tất nhiên Cố Gia Huy cũng đồng ý, yêu cầu phòng bếp đừng đưa rau hữu cơ và thịt tới ngày hôm đó.
Hôm sau, Hứa Minh Tâm và Cố Gia Huy đi dạo siêu thị, nghe nói hôm nay rau được giảm giá, vừa tươi ngon mà lại tiện lợi.