Hai ba giây sau, hỗn độn mới tan đi, đôi mắt đen trở nên sâu thẳm như bầu trời sao rộng lớn, có rất nhiều dị tượng đan xen trong mắt hắn, dường như còn tự động diễn hoá ra sơ thuỷ trước khi thiên địa được mở ra.
Chu Thiên Diễn Hoá!
Diệp Thành lẩm bẩm, ánh mắt nhìn vào cây linh thảo bên cạnh.
Hắn đang thầm suy đoán, tìm ra bản nguyên của linh thảo, cũng suy đoán khi nào linh thảo sẽ héo, từ lúc linh thảo nảy mầm cho đến lúc khô héo đều được hắn thấy rất tường tận.
Nụ cười vui vẻ xuất hiện trên môi Diệp Thành, tuy hắn không khám phá được toàn bộ huyền cơ về Chu Thiên Diễn Hoá nhưng cũng đã lĩnh ngộ được tinh tuý của nó.
Hắn đi xuống núi, dẫn Nhược Hi rời khỏi Hằng Nhạc Tông.
Phía sau có một lớp phong ấn khổng lồ bao phủ Hằng Nhạc Tông, bởi vì hắn biết lần này hắn sẽ đi rất lâu mới quay về.
Không biết qua bao lâu, hắn mới dừng lại trước một toà linh sơn ở Nam Sở.
Linh sơn được mây mù bao phủ như tiên cảnh chốn trần gian, dưới chân núi là một tấm bia đá: Thiên Đình Huyền Tông.
Khi hắn đang ngẩn người thì ba bóng người đã bước ra khỏi linh sơn, hai thiếu niên một thiếu nữ, họ đều là tu sĩ, một cảnh giới Chân Dương, hai cảnh giới Nhân Nguyên, Thiên Đình Huyền Tông là do họ thành lập.
Bái kiến Thánh chủ!
Ba người họ rất cung kính, dù đã thành lập môn phái nhưng họ vẫn không quên mình là người của Thiên Đình.
Diệp Thành không nói gì chỉ cười nhẹ, tế ra một lực dịu nhẹ nâng ba người đang quỳ trên đất lên.
Hắn nhìn vào trong linh sơn, bên trong có vài người phàm, người lớn nhất đã hơn ba mươi tuổi, họ đều từ thế giới phàm trần vượt ngàn dặm xa xôi để tới thế giới tu sĩ này cầu đạo.