Mấy ngày gần đây hai nàng cũng không phải là chưa từng thử qua, cuối cùng đều kết thúc trong thất bại, Chân Văn Quân không đành lòng để cho Vệ Đình Húc có một chút khó chịu nào.
Lạc thú lớn nhất trên đời này hẳn là phải hảo hảo hưởng thụ, sao có thể lưu lại bóng ma?
Thấy Vệ Đình Húc chủ động như thế, có lẽ là trong lòng đã nắm chắc. Hay là Vệ Đình Húc đã nói chuyện cực lạc đan cho A Liêu biết? A Liêu lúc này mới ra tay tương trợ? .
||||| Truyện đề cử: Xuyên Vào Sách Thành Nữ Phụ Độc Ác, Tổng Tài Quyết Trở Mình |||||
Hai vị chí hữu này, quả thật là không có gì giấu nhau.
Chậu cây cảnh bị Chân Văn Quân đẩy qua một bên, đai lưng lỏng lẻo của Vệ Đình Húc vừa kéo liền rơi xuống.
Ánh trăng thanh lãnh chiếu vào trên khuôn mặt tuyệt mỹ của người dưới thân, dập không tắt ngọn lửa cực nóng trong mắt.
“Vũ Lộ Hoàn đâu?” Vệ Đình Húc thuần thục ôm vòng qua cổ nàng hỏi.
Chân Văn Quân từ trong túi gấm lấy ra viên thuốc.
Vệ Đình Húc bảo nàng đút mình ăn.
“Tử Trác, ngươi cũng biết mười tháng hoài thai có bao nhiêu gian khổ, a mẫu ta từng nói cho ta biết nỗi khổ sở trong quá trình đó. Không chỉ phải chịu khổ, còn phải tiêu phí rất nhiều thời gian. Hiện giờ tuy có Vệ Hợp giúp ngươi, nhưng ta biết ngươi không muốn thật sự giao quyền vào trong tay người khác. Nếu như ngươi thật sự mang thai, chẳng lẽ không sợ có người……”
“Đút ta.” Vệ Đình Húc không để ý tới nàng đang quá mức lo lắng, lặp lại lần nữa.
Chân Văn Quân làm sao không biết Vệ Đình Húc là người rất có chủ kiến của chính mình, chuyện không có mười phần nắm chắc thậm chí còn trải sẵn đường rút lui, nàng nhất định sẽ không làm như vậy.
Nhưng Vũ Lộ Hoàn này vẫn đang nằm ở trong tay Chân Văn Quân.
“Như vậy đi.” Trên mặt Chân Văn Quân thoáng chút ửng đỏ, “Ngươi một nửa ta một nửa. Ta…… cũng muốn có hài tử của ngươi.”
Vệ Đình Húc ngưng mắt nhìn nàng, nở nụ cười.
Chân Văn Quân sau khi nhận được tín hiệu đồng ý, mỉm cười đem viên thuốc ngậm vào giữa đôi môi, cùng Vệ Đình Húc hôn môi. Ngay khi nàng định cắn lấy một nửa, Vệ Đình Húc lại chơi xấu hút một ngụm cắn lấy cả viên, lập tức nuốt xuống.
“Tử Trác, ngươi……” Chân Văn Quân thật sự dở khóc dở cười.
“Ta luôn luôn gian trá, bệ hạ sao lại không biết.” Vệ Đình Húc hiếm thấy nghịch ngợm, nhưng sự nghịch ngợm này ảnh hưởng quá lớn, nàng còn vứt bỏ uy nghiêm của đế vương, cười đùa cợt nhả. Xem ra ngay từ đầu nàng đã không hề có dự tính nào khác.
Chân Văn Quân thấy nàng nói chuyện tự nhiên, liền biết là viên thuốc đã bị nàng nuốt vào bụng mất rồi, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn nàng, nghĩ đến những chuyện tương lai nàng có thể phải đối mặt liền bắt đầu đau lòng. Đồng thời với đau lòng lại có cảm giác kỳ diệu.
Thế gian này thật sự có thể có một hài đồng, có thể giống nàng cũng giống Tử Trác, là kết tinh giữa nàng và Tử Trác sao?
Vệ Đình Húc thuật lại những lời trước đó A Liêu đã nói, nói thành phần chủ yếu của Vũ Lộ Hoàn này đến từ trứng của Hắc Mi Vương Xà, loài rắn lưỡng tính đồng thể này số lượng còn sống sót cực ít, thường sống ở sâu bên trong tuyết sơn, muốn tìm được nó đã rất khó, huống chi muốn lấy trứng của nó. Hắc Mi Vương Xà cả đời chỉ sinh một trứng, trứng một khi rời khỏi nó trong thời gian một nén nhang sẽ biến chất không thể dùng được.
Trong sách cổ có ghi lại, Hắc Mi Vương Xà cả đời chỉ giao hợp một lần, thời gian giao hợp kéo dài đến ba tháng. Vì ba tháng lâu dài này, nó cùng bạn lữ trước tiên cần tìm một chỗ hẻo lánh an toàn, để bảo vệ lẫn nhau, không bị quấy rầy.
Cho nên trứng này vạn phần trân quý, A Liêu ngay từ đầu cũng không có lòng tin sẽ thật sự tìm được nó, may mắn là, nàng cuối cùng đã thành công.
Hắc Mi Vương Xà giao hợp trong thời gian dài lại mãnh liệt, có lẽ có hiệu quả giống với cực lạc đan. A Liêu cũng nhắn nhủ, sau khi dùng dược hiệu sẽ xuất hiện trong vòng hai mươi bốn canh giờ, thậm chí có thể lâu hơn. Trong thời gian đó nhất định phải do bạn lữ cẩn thận hóa giải, mới có thể đại công cáo thành. Vệ Đình Húc đã cho trì hoãn tảo triều mấy ngày sau, tấu chương đã phê xong hết, rồi lại nướng đùi dê giúp Chân Văn Quân bổ sung tinh lực.
Kế tiếp, chính là lúc chiến đấu hăng hái.
Hai người ôm nhau lăn lộn, làm đủ màn dạo đầu, Vệ Đình Húc bị trêu đùa đến trong lòng ngứa ngáy, hận không thể cấp tốc giải quyết. Thế nhưng một khi tiến hành, cảm giác đau đớn vẫn như trước là loại cảm giác quen thuộc nhất, giằng co gần một canh giờ, không hề có tiến triển.
Vệ Đình Húc không thể cảm giác được dược hiệu, chẳng lẽ Vũ Lộ Hoàn đã thất bại?
Chân Văn Quân thật sự không muốn nhìn nàng khó chịu, liền từ giữa tách ra, ôm nàng giúp nàng từ từ bình phục.
Vệ Đình Húc vô cùng thất vọng, ngoài mặt không có biểu hiện gì quá lớn, nhưng Chân Văn Quân cũng nhìn ra được. Nàng vuốt ve làn tóc dài của Vệ Đình Húc, ôm nàng ngủ.
“Loại chuyện huyền diệu như vậy làm sao có thể quá dễ dàng đạt được chứ. Ngay từ đầu cũng không cần ôm hi vọng quá lớn.” Chân Văn Quân nhẹ giọng an ủi nàng, “Sau đó báo cho A Liêu biết một tiếng, để cho trong lòng nàng hiểu rõ đi.”
Vệ Đình Húc cả đêm không làm sao ngủ được, Vũ Lộ Hoàn này đối với chuyện giường chiếu không có hiệu quả gì, ngoài ý muốn lại có thể khiến cho người ta tinh lực dồi dào.
Tạo người không được, quốc gia đại sự thì không thể chậm trễ.
Sáng sớm hôm sau, Vệ Đình Húc tinh thần phấn chấn mặc vào triều phục, đi đến Trọng Hoa điện. Bá quan văn võ vốn tưởng rằng có thể nghỉ ngơi mấy ngày mang vẻ mặt kinh ngạc bị triệu tập trở lại, ngơ ngác nhìn nhau.
May mắn các hạng mục quốc chính của Đại Thương đều đang thực thi, bất cứ thời điểm nào cũng có thể nói thao thao một trận, lúc này lâm triều cũng không có tẻ nhạt, các bộ lần lượt tiến lên, đều đâu vào đấy giống như một buổi tảo triều đã sớm được chuẩn bị tốt.
Vệ Hợp đang đọc tấu chương thì tạm dừng, vô tình liếc mắt nhìn Vệ Đình Húc một cái, lại thấy nàng có chút kỳ quái.
Hắn biết bệ hạ lúc còn nhỏ từng bị trọng thương, rồi sau đó vì xây dựng Đại Thương cũng đã trải qua rất nhiều gian khổ, tuy đã được điều trị cẩn thận, nhưng sắc mặt vẫn quanh năm trắng dã, nhưng hiện giờ hai má đỏ hồng là chuyện gì xảy ra?
Ngoại trừ trên hai gò má nổi lên một tầng đỏ hồng kỳ dị, Vệ Hợp còn phát hiện nàng có vẻ đứng ngồi không yên.
Bệ hạ vẫn luôn là người vạn phần khắc chế, cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy nàng thất lễ, huống chi là trên triều đường.
Loại chuyện thế này trước giờ chưa từng có.
Vệ Đình Húc gắt gao nắm chặt đầu rồng trên tay vịn của long ỷ, cơ hồ muốn bóp nát nó.
Vũ Lộ Hoàn không phải là không có tác dụng, dược hiệu của nó phi thường mãnh liệt, chẳng qua là đêm qua vừa mới ăn vào thì không có cảm giác, nhưng vào thời khắc này lại điên cuồng bùng phát.
Vệ Đình Húc cả người lung lay sắp đổ, nàng vốn cực kỳ sợ lạnh hiện giờ trên trán và chóp mũi dần dần nổi lên một tầng mồ hôi khô nóng, toàn bộ suy nghĩ trong đầu đều là Chân Văn Quân.
Lại có người muốn dâng tấu, bị Vệ Đình Húc cắt ngang.
Nàng ngồi trên long ỷ, hơi cúi đầu, lấy tay che mặt, lồng ngực không ngừng phập phồng.
“Truyền Hoàng hậu của trẫm đến đây.” Nàng đã bất chấp hết mọi thứ khác, sợ rằng nếu lại tiếp tục chịu đựng thì sẽ chỉ có thể càng thêm thất thố, nàng tuyệt đối không thể tự làm xấu mặt ở trước mặt bách quan, “Truyền Văn Quân đến đây!”