Nhưng nàng lại có thể làm sao bây giờ chứ? Theo thời gian trôi qua giữa nàng cùng Kỳ Tễ ngày càng xa lạ, tuy rằng hắn đi đến đâu cũng mang theo nàng, nhưng không chịu nói gì với nàng, nàng khuyên giải an ủi cũng ngoảnh mặt làm ngơ. Nga Cô không biết mình có thể làm như thế nào, Kỳ Tễ bây giờ là quốc sư đại nhân cao cao tại thượng, không phải tiểu thiếu gia nghe lời nàng nói kia nữa.
Điều duy nhất nàng có thể làm chính là khi Kỳ Tễ ngừng tra tấn Đường Thanh Hoan trộm đi vào đút cho nàng chút nước và thuốc, giữ được tánh mạng cho nàng. Có thể là bởi vì đã bị nàng phát hiện cho nên sau đó Kỳ Tễ không làm gì Đường Thanh Hoan nữa —— nếu không nàng tuyệt đối sống không nổi đến khi Thanh Vương tới cứu nàng.
Nga Cô không biết mình như vậy có tính là phản bội Kỳ Tễ hay không. Nàng dẫn đường cho Thanh Vương, để hắn cứu Đường Thanh Hoan đi —— điều này thật sự là quá ngu xuẩn. Thanh Vương có bao nhiêu uy hiếp với Đại Nguyên, đây là chuyện mọi người đều biết, nếu lúc ấy nàng hô to một tiếng, dù mình có thể chết nhưng đám người Thanh Vương lại cũng trốn không thoát, nếu vậy, có lẽ tiểu thiếu gia của nàng cũng có thể được toại nguyện, được đến thứ hắn mong muốn.
Nhưng nàng lựa chọn coi như không thấy.
Sau khi Đường Thanh Hoan được cứu đi, trong lòng Nga Cô không có sợ hãi. Nàng có vẻ phá lệ bình tĩnh, bởi vì nàng biết mình làm đúng. Nói đến cùng Kỳ Tễ cũng là người Đại Tụng, nào có ai giúp đỡ người ngoài tàn sát bá tánh quốc gia mình?
Bởi vậy, khi Kỳ Tễ phẫn nộ đến chất vấn nàng, nàng thực sự trấn định thừa nhận là do mình làm. Kỳ Tễ tức giận phất tay áo bỏ đi, từ đó về sau suốt ba tháng không chịu gặp nàng, cũng không nói một lời với nàng.
Chậm rãi, Nga Cô cũng thành thói quen. Nàng không hề phụ trách chuyện hầu hạ hắn ăn, mặc, ở, đi lại, cũng không hề đi theo bên người hắn. Nàng chỉ suốt ngày đợi ở trong viện của mình, ngắm hoa, đọc sách, thêu thùa, làm cho hắn rất nhiều quần áo, nhưng không chủ động yêu cầu gặp hắn nữa.
Gặp với không gặp đều giống nhau, Nga Cô hiểu rõ Kỳ Tễ, hắn vĩnh viễn đều không thể biến trở về hắn của ngày xưa, bây giờ hắn đã cắm rễ ở trong linh hồn hắn.
Khi phu thê Thanh Vương đến Đại Nguyên ký kết điều ước nghị hòa, Nga Cô rõ ràng hơn bát cứ ai khác rằng đây là một bẫy rập. Kỳ Tễ là hài tử nàng một tay nuôi lớn, trong lòng hắn suy nghĩ cái gì nàng dù không tính là biết hết cũng có thể đoán không sai lệch nhiều. Cho nên nàng lớn mật cầu kiến phu thê Thanh Vương, uyển chuyển nhắc nhở bọn họ đồng thời lại nhịn không được hỏi thăm tin tức về Đường Thanh Hoan.
Biết được cô nương kia còn sống, nhưng sống không tốt, Nga Cô có chút muốn khóc, nàng vĩnh viễn đều không thể quên được đôi mắt tử khí trầm trầm đó của Đường Thanh Hoan, nhưng cho dù vậy ánh mắt của nàng vẫn trước sau kiên định như một. Không giống mình, thống khổ Đường Thanh Hoan phải thừa nhận lớn hơn mình rất nhiều, vậy sao mình lại có lý do gì không kiên trì tiếp chứ?
Nàng không cầu mong gì, chỉ hy vọng phu thê Thanh Vương có thể cứu tiểu thiếu gia của nàng.
Vì sao xin hai phu thê này giúp đỡ? Nga Cô không biết, nàng chỉ cảm thấy bọn họ thực sự đáng giá tín nhiệm mà thôi.
Nàng vốn chờ đợi Kỳ Tễ có thể thay đổi, cho dù không thâu tóm Đại Tụng thì hiện tại hắn đã có thể nói là ám đế của Đại Nguyên, hắn còn có cái gì không thỏa mãn chứ? Vì sao một hai phải giành lấy thứ không nên thuộc về hắn? Chẳng lẽ cái vị trí kia lại loá mắt như vậy, loá mắt đến mức hắn nguyện ý vứt bỏ tất cả tốt đẹp từ lúc chào đời tới nay?
Nếu là trả giá bằng sinh mệnh của mình có thể đánh thức hắn, Nga Cô quyết không do dự.
Vì cứu phu thê Thanh Vương, cũng vì khiến Kỳ Tễ thanh tỉnh, Nga Cô lựa chọn chết ở trong lòng ngực hắn. Nàng vuốt ve mặt hắn, hoài niệm tiểu thiếu gia năm đó túm góc váy nàng, luôn mồm gọi Nga Cô tỷ tỷ. Hắn ngây thơ hồn nhiên, thiện lương chân thành như vậy, nhưng mà đó chung quy chỉ là dĩ vãng.
Dĩ vãng đã không thể quay về.
Kỳ Tễ ôm Nga Cô đã mất đi độ ấm trong lòng, hai mắt dại ra, không biết mình bị làm sao vậy.
Một màn này, ngày sau mỗi khi nhớ đến đều là đau triệt nội tâm, khó có thể đi vào giấc ngủ.
Hắn cưỡng bách mình an táng nàng, dựa theo di nguyện của nàng buông tha cho phu thê Thanh Vương, thậm chí thử để mình biến trở về làm một người tốt. Hắn tận lực không giết người, nỗ lực làm chuyện tốt, dùng hết thảy sức lực muốn làm chính mình trở lại lúc trước.
Chính là, hắn đột nhiên phát hiện, trở về không được nữa. Trước kia hắn không thể trở về, hiện tại hắn cũng vô pháp trở về, hắn đã trở thành hắn của hôm nay, không còn có khả năng thay đổi nữa. Kỳ Tễ sợ hãi, trước khi chết Nga Cô muốn hắn sửa lại, muốn hắn biến trở về ngày xưa, nhưng hắn không biến trở về được phải làm sao bây giờ? Hiện tại hắn không chỉ không thể cho nàng thù vinh Hoàng Hậu, còn ngay cả bản thân mình trước kia cũng bị đánh mất! Người không ra người quỷ không ra quỷ, vậy tính cái gì? Đây vẫn là hắn sao? Sao hắn lại biến thành cái dạng như hôm nay?!
Hắn nhớ tới khi còn nhỏ, nàng nắm tay hắn đi ở trên nền tuyết kể chuyện xưa cho hắn, giảng Hoàng hương ôn tịch (ủ ấm chiếu), Khổng Dung nhường lê*, giảng “Nằm trên băng chờ cá chép” cùng “Y phục rực rỡ ngu thân”**…… Giảng đều là những câu chuyện về nhân nghĩa, khi đó hắn còn nho nhỏ nắm nắm bàn tay, lập lời thề hào hùng chí khí, nhất định phải làm người tốt. Nhưng hiện tại sao hắn lại biến thành cái dạng này chứ? Hắn đánh mất Nga Cô tỷ tỷ rồi.
(*Là những câu chuyện trong Tam tự kinh-Bài 5
**Câu chuyện về Lão Lai Tử trong tác phẩm Nhị thập tứ hiếu kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp biên soạn)
Nàng đã nói qua mặc kệ hắn biến thành cái bộ dáng gì đều sẽ trước sau như một yêu hắn, vậy vì sao nàng lại vì người không liên quan, chết ở trong lòng hắn? Nàng luôn miệng nói yêu, lại vì sao phải rời hắn mà đi? Kỳ Tễ không hiểu, hắn càng nghĩ càng không rõ, càng nghĩ trong đầu lại càng như một cuộn chỉ rối. Hắn không có tâm tư xem tấu chương, không có tâm tư nói chuyện với thần tử, thậm chí không có tâm tư ăn cơm, ngủ, ngày đêm không thôi luôn tự hỏi vấn đề này: Vì sao? Vì sao? Nàng vì sao yêu hắn lại không chịu ở bên hắn? Vì sao cuối cùng vẫn phải đi? Vì sao khi đi còn muốn cho hắn thương tâm khổ sở?
Kỳ Tễ rất thống khổ.
Hắn không nghĩ ra, liền đến trước mộ Nga Cô, nghiêm túc đem nghi vấn dưới đáy lòng nói ra hết, sau đó chờ mong nhìn về phía bia mộ của nàng. Bởi vì khi còn nhỏ nàng đã nói nếu có chuyện gì thương tâm hoặc là không hiểu đều phải tới tìm nàng, nàng sẽ tìm hết mọi biện pháp giải quyết cho hắn. Hiện tại hắn tới, nhưng vì sao nàng không để ý tới hắn?
Không chiếm được đáp án Kỳ Tễ càng thêm tinh thần sa sút, hắn vô pháp tập trung tinh lực trong thời gian dài, cả người đều sống ở bên trong thế giới tự mình nghĩ ra, ảo tưởng Nga Cô còn ở bên người hắn, ảo tưởng hắn quay người lại là có thể thấy nàng ôn nhu tươi cười, ảo tưởng nàng cầm khăn vải cười hiền dịu nhìn hắn chơi đùa một thân lấm bùn, ảo tưởng nàng nhẹ nhàng gọi hắn là tiểu thiếu gia……
Giữa vô hạn vô biên tưởng niệm, nước mắt Kỳ Tễ rơi như mưa.
Hắn thật sự không phải một trượng phu tốt.
Lúc trước kết hợp với nàng, nàng vốn không muốn, bởi vì hắn là chủ nàng là tỳ. Là hắn không màng ý nguyện cưỡng đoạt nàng, sau đó ôm nàng thề cả đời này chỉ yêu một mình nàng, quyết sẽ không thích nữ tử khác. Hắn thề phải đối xử thật tốt với nàng, đem những thứ tốt nhất cho nàng, làm nàng hạnh phúc. Hắn còn nhớ rõ nàng cười thỏa mãn như vậy, đôi mắt đen nhánh ôn nhu nhìn chăm chú vào mình, ánh mắt đó tràn ngập dung túng cùng sủng ái. Hắn biết, mặc kệ mình làm sai chuyện gì nàng cũng sẽ không tức giận, càng sẽ không vứt bỏ hắn, cho nên hắn càng làm trầm trọng thêm, bởi vì hắn biết người này vĩnh viễn sẽ ở phía sau chờ đợi hắn, biết nàng vĩnh viễn sẽ không rời đi cho nên cũng liền càng ngày càng quá phận, không ngừng đòi lấy, thẳng đến khi ép khô tâm huyết của nàng.
Sau đó nàng liền ngã xuống.
Kỳ Tễ sau khi lên làm hoàng đế Đại Nguyên sống một ngày bằng một năm. Mỗi khi hắn nếm được một món ăn ngon liền thấy tiếc nuối vì Nga Cô không được hưởng qua; mỗi khi hắn thấy một chỗ có cảnh đẹp liền thấy tiếc nuối vì Nga Cô không thể tới xem; mỗi khi hắn nghe đượ một câu chuyện thú vị, liền thấy tiếc nuối vì Nga Cô không thể nghe được…… Hắn không màng ngày đêm tưởng niệm nàng, nhớ đến mức tâm can đều đau.
Tại sao lại như vậy chứ?
Hắn rõ ràng đã lên làm hoàng đế không phải sao?
Nhất định là bởi vì được đến còn chưa đủ nhiều! Có lẽ chờ đến khi hắn thâu tóm được Đại Tụng liền sẽ tốt lên rất nhiều! Vì thế Kỳ Tễ không nói hai lời liền hạ chiến thư với Đại Tụng, không chút để bụng chiến tranh lúc trước đã làm dân chúng Đại Nguyên lầm than, quân lương tiếp viện cũng theo không kịp, phải đánh giặc như thế nào?
Nhưng Kỳ Tễ không quan tâm chuyện này. Tánh mạng của người khác ở trong mắt hắn căn bản nhỏ bé không đáng kể, hắn chỉ cần mình lấy được, những người khác sống hay chết hắn đều mặc kệ!
Có người nhà họ Nhiếp bán mạng cho hắn, hắn chỉ cần ngồi ở trên long ỷ chờ đợi tin tức mỗi ngày từ tiền tuyến truyền đến là tốt rồi. Kỳ Tễ bắt đầu ảo tưởng đến cảnh sau khi mình chiếm được Đại Tụng, lúc ấy hắn hoàn thành di nguyện của phụ vương, trở thành quân chủ tôn quý nhất trên đời này, khi đó…… Hắn sẽ không phải ngày ngày đêm đêm nếm trải nỗi buồn tương tư này nữa? Có phải khi đó hắn sẽ có thể được bình tĩnh, còn chứng minh cho Nga Cô, hắn tuy rằng là người xấu nhưng hắn là người thắng cuối cùng hay không?
Ôm hy vọng như vậy, Kỳ Tễ vô cùng chờ mong chiến tranh thắng lợi.
Nhưng sự thật lại không như thế. Dưới tinh binh cường tướng mãnh công của Đại Tụng, người nhà họ Nhiếp binh bại như núi đổ. Vì thế Kỳ Tễ ngự giá thân chinh, lên chiến trường, nhưng lại tựa hồ nhìn thấy nữ nhân ôn nhu kia đứng ở trước mặt hắn, nhìn hắn, một câu cũng không nói, ánh mắt bi thương.
Hắn không dám đi tiếp, hắn trốn về Đại Đa, suốt ngày mượn rượu tiêu sầu. Cuộc chiến này thắng cũng tốt, thua cũng được, hắn đều không để bụng. Thẳng đến khi đội quân thiết kỵ của Đại Tụng đạp vỡ Đại Đa, một tiểu tướng trẻ tuổi tay cầm trường kiếm lao vào đại điện thì Kỳ Tễ mới từ cuộc sống mơ mơ màng màng phục hồi lại tinh thần.
Nhưng vậy thì có ích lợi gì chứ? Hắn thanh tỉnh mà tồn tại còn không bằng dứt khoát chết đi. Có lẽ sau khi chết còn có thể thấy Nga Cô của hắn đang ở bên cầu Nại Hà chờ hắn.
Tiểu tướng chỉ vào mũi hắn mắng một hồi, cũng không biết là mắng cái gì, Kỳ Tễ vểnh tai nghiêm túc nghe xong mới phản ứng lại, hóa ra gia hỏa này là đệ đệ của Hạ Liên Phòng. Hắn không thích nữ nhân Hạ Liên Phòng kia, hắn đối với bất kỳ ai trong hoàng tộc Kỳ thị một chút ấn tượng tốt cũng không có. Hắn nhịn không được muốn đi hận phu thê Thanh Vương. Nếu hai người này không tới Đại Đa, Nga Cô sẽ không phải chết, Nga Cô không chết, hắn cũng sẽ không thống khổ như vậy.
Lúc này trong đầu Kỳ Tễ đã hoàn toàn quên lúc trước là hắn bày mưu tính kế Mạch Khả Hãn vương, mời phu thê Thanh Vương đến Đại Đa.
Hắn triệt để biến thành một kẻ điên.
Kẻ điên này biết đau, biết lạnh, biết tự hỏi, cũng biết cừu hận, lại chỉ riêng không biết cái gì gọi là hối hận. Hoặc có lẽ, là hắn đã quên mất cái gì gọi là hối hận. Những gì hắn có được đều đã hoàn toàn rời đi, chuyện cho tới bây giờ, hắn tồn tại một mình thì có ý nghĩ gì đâu?
Ánh mắt trống không nhìn về phương xa, Kỳ Tễ nhớ tới khi còn nhỏ mình cũng muốn học theo Thuận Tử cùng Nhị Cẩu Tử, quấn lấy phụ thân chơi đùa. Nhưng hắn còn không kịp học hai người kia ôm lấy đùi phụ vương, phụ vương đã mắt lạnh trừng qua, hỏi hắn: Công khóa đã làm xong chưa? Sách đã đọc xong rồi sao? Võ luyện như thế nào?
Nếu hắn chưa hoàn thành phụ vương sẽ rất tức giận, nói hắn là một đứa con bất hiếu vô dụng, nói ông ta sớm muộn gì cũng bị hủy ở trên tay hắn, nói hắn không xứng làm con ông ta.
Khi đó Kỳ Tễ không hiểu những điều đó có ý tứ gì, mỗi khi như vậy Nga Cô đều sẽ xuất hiện ở bên người hắn, khinh thanh tế ngữ dỗ hắn. Kỳ Tễ đỏ vành mắt hỏi nàng đây là có chuyện gì. Nàng luôn cười nói, tiểu thiếu gia còn nhỏ, hiện tại còn không hiểu, chờ đến khi tiểu thiếu gia trưởng thành tự nhiên sẽ hiểu.
Đó là chấp niệm điên cuồng tiếc nuối vì gặp thoáng qua, là cầu mà không được.
Gió rất lớn, Kỳ Tễ mê mang trợn tròn mắt, vừa rồi hắn đã thả thê thuốc độc vào rượu. Chẳng cần bao lâu nữa hắn sẽ chết. Nghe nói con người trước khi chết sẽ nhìn thấy người mình muốn gặp, cả cuộc đời hắn cũng sẽ xẹt qua trong thời gian cực kỳ ngắn ngủi.
Kỳ Tễ thấy thống khổ của những người bị mình giết chết. Bọn họ oan khuất, oán hận, bi thương, tuyệt vọng…… Cùng với người yêu bọn họ điên cuồng ra sao. Giống như khi hắn mất đi Nga Cô, rất nhiều người sau khi đau mất người yêu lựa chọn tự sát.
Kỳ Tễ còn thấy mình khi còn nhỏ, hắn lôi kéo làn váy Nga Cô, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, nghiêm túc lắng nghe nàng nói chuyện, sau đó nói lớn lên muốn cưới nàng làm thê tử, muốn cả đời thương yêu nàng thật tốt, quyết không khiến nàng thất vọng.
Hắn còn nói, phải làm người tốt cả đời.