– Ta sẽ làm vậy. Việc đề thân của phụ vương ta, không biết bệ hạ suy xét thế nào?
Hoài Vương vẫn trầm mặc không nói gì, nghe thấy câu này thì mở to mắt, ngơ ngác nhìn Hoàng thượng, lẩm bẩm:
– Chẳng lẽ hoàng huynh nguyện ý gả An Ninh cho Hung Nô xa xôi kia ư?
Lão Hoàng đế nói đơn giản:
– Việc này trẫm còn cân nhắc thêm vài ngày ……
Cân nhắc thêm vài ngày? Hoàng đế lão gia tử này rõ ràng là đã sớm đáp ứng việc này rồi, Triệu Tử Văn làm gì mà không biết được tính toán của lão Hoàng đế. Nếu hiện giờ đáp ứng ngay, nhất định là sẽ diệt thiên uy của Đại Kinh, đương nhiên là muốn để cho Vương tử Hung Nô chờ thêm vài ngày nữa, sốt ruột thêm vài ngày nữa rồi mới miễn cưỡng đáp ứng.
Thác Bạt Vương tử cao ngạo nói:
– Mong rằng bệ hạ sớm suy xét cho tốt. Phụ vương ta không muốn chờ quá lâu nữa đâu.
“Thật muốn gang cái mồm ngươi lại. Thác Bạt Vương tử ở cái đất Lạc Tai Hồ này ước chừng đã hơn hai mươi tuổi, cho nên Thiền Vu Hung Nô này ít nhất cũng phải bốn mươi rồi, mà An Ninh mới có mười sáu tuổi, đúng là điển hình của việc trâu già thích gặm cỏ non!” Trong lòng Triệu Tử Văn phẫn nộ thầm nhĩ, nhất định không thể gả tiểu nha đầu đáng thương này đi được.
– Triệu ái khanh đâu?
Lão Hoàng đế ảm đạm cười, không liếc mắt nhìn Thác Bạt Vương tử lấy một lần, mà quét mắt nhìn qua văn võ bá quan trong đại sảnh, cao giọng nói.
Triệu Tử Văn đang nghĩ miên man, vội vàng đứng ra, ôm quyền nói:
– Có thần đây!
Đôi mắt đục ngầu của lão Hoàng đế lóe ra tia nhìn sắc lạnh, thản nhiên nói:
– Không biết Triệu ái khanh có cách nhìn thế nào với việc gả An Ninh quận chúa cho Thiền Vu Hung Nô?
Ánh mắt Hoài Vương lập tức nhìn về Triệu đại nhân đứng ở phía trước, còn mong được nhìn thấy rõ mặt hắn nữa. Nhưng có điều dựa vào sức một mình Triệu đại nhân, chỉ sợ là cũng không thể vãn hồi được quyết định của Hoàng thượng thôi.
“Lão Hoàng đế này không phải bây giờ định trở mặt với Thác Bạt Vương tử đấy chứ? Đã biết rõ là ta không đồng ý rồi lại còn kêu ta ra làm gì?” Triệu Tử Văn trầm tư một lúc rồi lập tức hiểu ra ý tứ của lão Hoàng đế này. Bởi vì đây là lão Hoàng đế đang diễn trò cho Thác Bạt Vương tử xem. Đương kim Tể tướng đại nhân của Đại Kinh không đồng ý việc gả An Ninh quận chúa đi. Nếu không, cứ thế dễ dàng gả An Ninh quận chúa đi thì trong mắt người Hung Nô, quận chúa sẽ không đáng giá một xu.
Triệu Tử Văn căm giận lão Hoàng đế lấy hắn ra làm cái bia đỡ đạn. Bất quá, hắn vẫn kiên nhẫn đáp:
– Việc hòa thân thần cho rằng nên bàn bạc kỹ hơn!
– Thế ư? Bàn bạc kỹ hơn!
Lão Hoàng đế hiển nhiên là không thích cách nói của Triệu Tử Văn rồi. Vốn tưởng rằng Triệu ái khanh này sẽ trực tiếp phản đối, lão Hoàng đế không ngờ là hắn lại nói ra những lời này. Nguồn truyện: TruyệnFULL.vn
Nói phản đối thì không có tí tác dụng nào, càng làm cho lão Hoàng đế thêm phần quyết tâm hòa thân thôi. Chẳng bằng nói một câu “bàn bạc kỹ hơn”, để cho cả lão Hoàng đế và Thác Bạt Vương tử đều kinh ngạc. Trong lòng Triệu Tử Văn tinh tế tính toán, cân nhắc, không ngừng nghĩ bước tiếp theo sẽ nên ứng phó thế nào.
Hắn gật gật đầu, nghiêm mặt nói:
– Hiện giờ Đại Kinh ta và Hung Nô thế như nước với lửa. Mà chúng ta cũng không biết Thiền Vu Hung Nô có thiệt tình nguyện ý hòa thân với Đại Kinh ta hay không. Nếu cứ qua loa gả quận chúa đi mà Hung Nô lại lật lọng, lại xuôi nam thì chẳng phải là gây trò cười ra sao?
– Hừ, phụ vương ta nhất ngôn cửu đỉnh. Sao lại nói là không giữ lời?
Thác Bạt Vương tử rất khó chịu với cái gã Đại Kinh Tể tướng này, khinh miệt nhìn hắn nói.
Gã Thác Bạt Vương tử thô cuồng này nói lời chuẩn xác, không có ý lừa gạt, chẳng lẽ bọn họ thực sự là có ý hòa thân? Triệu Tử Văn vừa đảo mắt đã lập tức hiểu được, lão Hoàng đế này khẳng định là đã đạt thành hiệp nghị gì đó với Hung Nô, gả tiểu quận chúa cho Thiền Vu Hung Nô để đổi lấy một thời gian hòa bình ngắn ngủi. Còn Thác Bạt Vương tử nói nhất ngôn cửu đỉnh, khẳng định muốn nói là trong khoảng thời gian này sẽ không tấn công Đại Kinh. Khi hết thời gian hiệp nghị cũng là lúc hai quân giao chiến.
Xem ra việc Thiền Vu Hung Nô muốn kết hôn với tiểu quận chúa không chỉ là dự đoán được mỹ nữ trong hoàng thất Trung Nguyên mà còn dự đoán được cả “của hồi môn” này nữa. Chỉ sợ rằng “của hồi môn” này sẽ phải dày thêm một phần. Triệu đại nhân có chút thâm ý liếc nhìn về lão Hoàng đế trên ghế rồng.
Văn võ bá quan trong đại điện cũng không tin tưởng gì lời nói của một gã man di, đều đồng ý với cách nhìn của Triệu đại nhân. Chẳng qua là theo cách nói như của Triệu đại nhân thì chẳng phải là lần hòa thân này là không có hy vọng gì rồi sao?
Ánh mắt lão Hoàng đế hiện lên vẻ không vui, nhìn Triệu ái khanh chất vấn:
– Không biết Triệu đại nhân muốn bàn bạc kỹ hơn như thế nào?
Triệu Tử Văn cười nói:
– Chi bằng khảo sát xem thành ý của Hung Nô đối với Đại Kinh chúng ta thế nào!
Tùy tùng bên cạnh Thác Bạt Vương tử là loại nóng tính, cũng không hiểu lễ nghi của Đại Kinh. Mục đích bọn họ đến Đại Kinh cơ bản nhất chính là cưới được quận chúa của Đại Kinh về, cũng nghe hiểu được tiếng Đại Kinh, thấy vậy thì hỏi:
– Khảo sát như thế nào? Xin mời Triệu đại nhân nói rõ.
Lão Hoàng đế nghe thế thì đôi mắt đục ngầu cũng sáng ngời, vội vàng hỏi:
– Triệu ái khanh, cần phải khảo sát như thế nào?
Văn võ bá quan trong đại điện đều nghe được mà hứng thú. Tô Thức và Tần Quán thì vẻ mặt đau khổ. Tâm tư của Triệu tiểu ca này, bọn họ sao mà không biết được chứ, cũng không biết là đưa ra cái chủ ý ôi thiu nào để phá hư chuyện hòa thân nữa. Hoàng thượng đã hạ mật chỉ với hai vị đại nhân là nhất định phải để việc hòa thân thành công, tất cả để tranh thủ thời gian đủ cho việc Bát Hoàng tử đoạt vị.
Hung Nô giờ đang tập kết lương thảo, nghỉ ngơi và hồi phục đại quân, hẳn là còn phải cần một khoảng thời gian dài mới xuôi Nam. Mà lão Hoàng đế lại lo lắng bọn họ sẽ đánh tới ngay. Nếu như đáp ứng việc hòa thân, như vậy chính là gả không quận chúa cho Thiền Vu Hung Nô rồi, lại còn phải bồi thêm “của hồi môn” nữa. Chuyện không hay ho gì đến mức cùng cực như vậy mà không hiểu sao Đại Kinh có thể làm được nữa. Triệu Tử Văn ý vị thâm trường nhìn Thác Bạt Vương tử nói:
– Nếu Hung Nô nguyện ý hòa thân với Đại Kinh ta, hai bên kết mối lương duyên Tần Tấn, không bằng trả lại những thành trì của Đại Kinh ta đi. Sao? Ta nghĩ bằng vào thành ý của Thiền Vu thì hẳn là sẽ nguyện ý làm thế chứ?
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 260: Hòa thân