Lúc này trong tay chính là kết quả điều tra, cách chân tướng chỉ có một bước, nhưng anh lại do dự.
Nếu như vợ anh thật sự là con gái của Phó Tuyền, như vậy tất cả hành động kế tiếp không thể để vợ anh biết được, bởi vì có thể bà ta sẽ lợi dụng cô thăm dò anh.
Lệ Dạ Kỳ ấn thái dương rồi buông tài liệu xuống, cuối cùng tình cảm chiến thắng lý trí, anh kéo ngăn tủ bỏ tài liệu vào trong, cầm di động trên bàn đứng dậy ra ngoài.
Tính ra cô đã đi Lê Thành ba ngày, nhưng một cuộc điện thoại gọi về cho anh cũng không có, chỉ có Chu Bắc mỗi đêm gọi về báo cáo tình huống cho anh biết, cô vợ này chơi vui quên cả trời đất rồi?
Lệ Dạ Kỳ cầm điện thoại bước xuống lầu, Mai Mai không biết từ nơi nào chui ra, vây quanh ô ô ủy khuất kêu to.
Người đàn ông đi tới sô pha ngồi xuống, châm một điếu thuốc ngậm trong miệng, bàn tay to chà đạp đầu chó, “Nhớ cô ấy?”
Mai Mai giận mà không dám nói gì, “Ô ô…
Lệ Dạ Kỳ cầm điếu thuốc, híp mắt phun ra một ngụm khói trắng nhạt, chưa bao giờ cảm thấy phòng khách rộng lớn trống rỗng:”Tôi cũng nhớ cô ấy”
Người phụ nữ không có lương tâm, một cuộc điện thoại cũng không gọi cho anh.
Anh cầm lấy điện thoại di động mở weibo không ngừng thông báo. Sau lần anh đăng tin cũng lâu rồi không mở ra xem thử, tin nhắn để lại không ít.
Anh chán nản mở từng cái một, phát hiện fan của vợ thật đáng yêu, anh ấn vào một cái bình luận:”Đây có phải tiết tấu tình yêu không?” trả lời:”Chính là tình yêu”
Fan Ngôn Lạc Hi không ngờ nhận được hồi âm của “Lệ tiên sinh”, cả kinh nhảy dựng lên, “Ngao ngao ngao, Lệ tiên sinh trả lời tôi rồi, trời ạ,phải đăng lên thôi”
Fan của Ngôn Lạc Hi nhìn thấy ảnh chụp màn hình, toàn bộ đều nổ tung, bắt đầu thảo luận kịch liệt trong nhóm.
Ngôn Lạc Hi tắm rửa xong đi ra, nghe thấy điện thoại vang lên không ngừng, cô vừa lau tóc vừa xem tin nhắn hơn một phút, chờ cô lật lên phía trước nhất, thấy được câu trả lời của Lệ Dạ Kỳ.
Tâm tình cô kích động một trận, cổ họng giống như bị thứ gì chặn lại, hốc mắt chua xót, lời này của Lệ Dạ Kỳ chỉ thuận miệng, hay là nghiêm túc?
Điện thoại bỗng nhiên rung lên, cô nhìn thấy tên người gọi, cả kinh thiếu chút nữa rơi xuống đất.
Cô hắng giọng, nói với Điền Linh Vân đang làm bản thảo:”Điền Điền, tôi ra ngoài nghe điện thoại”
Điền Linh Vân cũng không ngẩng đầu:”Lệ nhị thiếu gọi tới chứ gì, mau mau đi nghe đi”
Ngôn Lạc Hi ngượng ngại đi ra khỏi phòng, đứng ở trên hành lang nhận điện thoại, sau một tiếng “Alo”, đầu kia chỉ truyền đến tiếng hít thở rất nhỏ, cùng với tiếng phun ra khói thuốc.
Cho dù không nhìn thấy, Ngôn Lạc Hi cũng có thể tưởng tượng giờ phút này người nào đó là cỡ nào gợi cảm yêu nghiệt, một trái tim bang bang loạn nhảy dựng lên.
“Gọi nhầm sao? Em cúp máy đây”
“Bà xã”
Thanh âm gần như thở dài vang lên bên tai, nhịn không được ngạo kiều nói:” Sao không lên tiếng, còn tưởng anh gọi nhầm”
“Mai Mai nhớ em” Lệ Dạ Kỳ rũ mắt, nhìn chằm chằm husky, nó rất
phối hợp Gâu Gâu kêu hai tiếng,” Có nghe thấy không, nó hỏi khi nào em về”
Ngôn Lạc Hi buồn cười:” Mai Mai hay anh hỏi?”
Tâm tư bị vạch trần, Lệ Dạ Kỳ cũng không xấu hổ, “Ừ, anh hỏi”
“Còn ba buổi biểu diễn nữa, có thể cuối tuần về nhưng là Lê Thành thủ đô thật sự lãng mạn, đi đâu cũng thấy tình nhân ngọt ngào đến mức chưa muốn về ngay” Ngôn Lạc Hi thưởng thức tua rua trên áo ngủ rồi nói.
“Vậy sao? “Giọng người đàn ông trầm xuống,” Bà xã vui đến quên cả trời đất rồi?”
“Đúng vậy, hiếm khi xuất ngoại một chuyến, dù sao cũng phải chơi đủ vốn rồi mới trở về, Lệ tiên sinh anh nói phải không?”Ngữ khí Ngôn Lạc Hi mang theo một chút giảo hoạt, người này công khai tỏ tình trên weibo nhưng vẫn nóng nảy như ngày nào trước mặt cô.
Lệ Dạ Kỳ rít một hơi thuốc lá, quay đầu nhìn về phía chiếc xích đu ngoài cổng
“Bà xã, xích đu cô đơn lâu quá rồi, đang đợi em quay lại.”
Giọng nói trầm thấp quanh quẩn giống như anh đang thì thầm vào tai cô vậy.
Ngôn Lạc Hi đỏ đến sắp chảy máu, người đàn ông này vòng vo nói nhớ cô, không thể thẳng thắn được sao?
“Xong việc, em sẽ về”
Lệ Dạ Kỳ thấp giọng thở dài, dường như trong lòng vợ công việc còn quan trọng hơn cả anh, mặc dù không muốn tỏ ra đeo bám như vậy, nhưng đêm nay anh đặc biệt nhớ cô
“Bà xã, anh chờ em về”
Ngôn Lạc Hi cúp điện thoại dựa lưng vào tường đưa tay vỗ nhẹ lên hai gò má nóng bừng. Cô cũng rất nhớ anh.