Sau khi tỉnh dậy, cô vẫn là một Tô Nam Tinh ngập trong nợ nần, phải cố gắng làm việc. Còn anh vẫn là một giám đốc Chu cao quý, đẹp trai, tài giỏi, thậm chí trong tương lai sẽ trở thành một tổng giám đốc Chu quản lý mấy nghìn người trong công ty tỉnh. Sự chênh lệch vẫn lớn như vậy.
Sau đó, Chu Dịch vẫn ôm lấy vai của Tô Nam Tinh, lúc xuống máy bay còn chủ động nắm tay cô. Bị anh nắm tay, Tô Nam Tinh muốn rút ra theo bản năng, Chu Dịch nói: “Ở đây cách thành phố S gần một nửa Trung Quốc, sẽ không có ai biết tôi và em, cũng sẽ không có ai tung tin đồn gì về chúng ta.”
Anh nói: “Em cứ là chính mình khi ở đây là được rồi.”
Chỉ đơn giản là Tô Nam Tinh và Chu Dịch, đơn giản nắm tay nhau, hưởng thụ giấc mơ ngọt ngào.
Tô Nam Tinh “vâng” một tiếng, bàn tay của Chu Dịch khô ráp nhưng rất ấm áp. Hơi nóng ở ngoài sân bay phả vào mặt, trời xanh mây trắng, bãi biển và rừng dừa như trong tranh vẽ hiện ra trước mặt bọn họ, giấc mơ ngọt ngào đã bắt đầu rồi.
Tô Nam Tinh thầm nghĩ: Cứ coi như đó là phần thưởng cho sự cố gắng làm việc của mình là được rồi. Trong phần thưởng này có ăn uống no say, còn có một người đàn ông đẹp trai, gợi cảm là Chu Dịch.
Hương vị của bữa tiệc Pháp luôn khiến người ta không thể nào quên được.
Sau khi ra khỏi sân bay, có một người bạn nối khố tới đón Chu Dịch. Chu Dịch giải thích: “Bạn nối khố của tôi là một ông chủ của công ty cung cấp dịch vụ hội nghị truyền hình* cho các xí nghiệp, quen biết nhau đã lâu, là người rất dễ hòa đồng. Em không cần phải căng thẳng, cứ như bình thường là được.”
*Hội nghị truyền hình: là hệ thống thiết bị truyền tải hình ảnh và âm thanh giữa hai hoặc nhiều địa điểm từ xa kết nối qua đường truyền mạng Internet, WAN hay LAN, để đưa tín hiệu âm thanh và hình ảnh của các phòng họp đến với nhau như đang ngồi họp cùng một phòng họp.
Khi nhìn thấy người bạn nối khố, cô phát hiện anh ta là một người bạn nối khố lái chiếc xe Maserati*. Vóc dáng cao lớn, làn da trắng mịn, lúc cười thì híp mắt nhỏ lại, nhìn rất thân thiện.
*Ở đây ý chỉ người giàu có, phóng khoáng, cá tính. Maserati là một trong những thương hiệu siêu xe nổi tiếng của Ý, với lịch sử hình thành 100 năm. Thương hiệu này đã sản xuất rất nhiều siêu xe độc đáo với phong cách cổ điển và công suất mạnh mẽ. Ngày nay, dù vấp phải nhiều thất bại nhưng Maserati vẫn là một thương hiệu nhận được nhiều sự quan tâm của những người đam mê tốc độ.
Khi giới thiệu làm quen lẫn nhau, Chu Dịch không nói Tô Nam Tinh là cấp dưới hay gì đó với với người bạn nối khố, chỉ nói đơn giản: “Đây là Tô Nam Tinh.” Câu giới thiệu để lộ ra chút thân thiết làm người bạn nối khố trở nên nhiệt tình, nói: “Ây da, tôi bị làm cho bất ngờ quá rồi! Tôi còn tưởng Chu Dịch là gay nữa chứ, cho nên có một khoảng thời gian tôi từng rất sợ, sợ cậu ta “ngắm trúng” tôi. Tôi là con một đời thứ ba trong nhà, cho dù tôi thực sự yêu cậu ta thì cũng chỉ có thể lén lút qua lại thôi!”
Anh ta đưa hai tay ra, nắm chặt lấy tay của Tô Nam Tinh, “Cám ơn cô đã cứu vớt tôi, rốt cuộc tôi không cần sợ bị gay nữa rồi. Lát nữa đi ăn, tôi sẽ mời cô một ly.”
“Đúng rồi, tôi là Hứa Giai Sâm, gọi là anh Khải Sâm hoặc là anh Hứa đều được, đừng bao giờ gọi tôi là tổng giám đốc Hứa.”
Chọc cho Tô Nam Tinh không nhịn được cười, người bạn nối khố này thực sự không giống như Chu Dịch.
Chu Dịch nói với Tô Nam Tinh: “Gọi cậu ta là “thân thiện” là được rồi. Hứa Giai Sâm, Hứa thân thiện.”
Hứa thân thiện tiếp nhận mệnh lệnh: “Gọi là anh trai thân thiện cũng được, dù sao tất cả mọi người cũng đều gọi tôi như vậy.”
Tô Nam Tinh lập tức gọi: “Anh trai thân thiện.”
Hứa thân thiện “chao ôi” một tiếng, “Đi, anh dẫn mấy đứa đi ăn ngon!”
Trên đường đến khách sạn, Hứa thân thiện liên tục giới thiệu phong cảnh dọc đường cho Tô Nam Tinh lần đầu tới thành phố Sa Hải, lúc đi ngang qua một bãi biển còn nói: “Buổi tối ở đây có rất nhiều tiệc hải sản nướng, uống thêm chút rượu, rất có không khí. Lúc rảnh rỗi thì có thể tới đây tận hưởng một chút.”
Thấy trên bãi biển có một vài cô gái mặc bikini, Hứa thân thiện nói chuyện phiếm với Chu Dịch: “Buổi tối ở đây cũng có tổ chức tiệc hồ bơi, rất thú vị…” Sau khi nói xong, anh ta nhận ra không nên nói chuyện này ngay trước mặt Tô Nam Tinh nên đã chuyển chủ đề, “Tối nay tôi đã đặt bàn ở resort Đinh Thịnh, tôm hùm ở đó là ngon nhất, tươi đến nỗi khiến người khác chỉ muốn nuốt cả đầu lưỡi. Tôm hùm ở chỗ khác cũng không được ngon như vậy.”
Tô Nam Tinh cũng nói theo, “Ừm, tôi rất mong đợi.”
Sau khi giới thiệu thêm một số chỗ vui chơi gần đó, Hứa thân thiện bàn chút chuyện công việc với Chu Dịch. Tô Nam Tinh nhìn ra cảnh đẹp dọc đường, gió thổi mang theo hơi biển, Chu Dịch bên cạnh vẫn nắm chặt tay cô.
Bữa tiệc ngon có thời hạn thật tuyệt vời.
Tô Nam Tinh có thể nghe hiểu chủ đề nói chuyện giữa Chu Dịch và Hứa thân thiện, bởi vì Hứa thân thiện làm hội nghị truyền hình, dự án này tất nhiên phải thông qua đường truyền Internet của nhà mạng Hoa Tín bọn họ, tất cả đều nằm trong phạm vi nghề nghiệp của Tô Nam Tinh.
Có lẽ Hứa thân thiện đã xem cô là bạn gái của Chu Dịch nên nói chuyện cũng thoải mái hơn. Anh ta nói: “Ông già bên đó muốn nghỉ hưu, mối quan hệ hợp tác giữa công ty Thị Thanh chúng tôi và Hoa Tín của tỉnh C có còn được bền lâu nữa không?”
Chu Dịch thản nhiên nói: “Đừng lo, bên kia tôi đã xử lý ổn thỏa. Mấy ngày trước, lúc tổng giám đốc Hoàng quay về thành phố S, chúng tôi đã gặp nhau và trò chuyện.”
Hứa thân thiện nói: “Khá đấy. Tôi đã từng mời tổng giám đốc Hoàng đi ăn rất nhiều lần, nhưng mà ông ấy vẫn chưa cho tôi một cơ hội.”
Chu Dịch đáp: “Ông ấy cũng đang né tránh nghi ngờ, tổng giám đốc Hoàng làm việc rất cẩn thận.” Anh ngừng lại một chút rồi nói: “Có điều đạt được lợi ích có thực là được.”
Hứa thân thiện nói: “Một giám đốc bình thường như cậu kiếm chưa tới một triệu tệ trong một năm, nếu không có mối quan hệ thì hay là đi theo san sẻ công việc với tôi, mở rộng quy mô kinh doanh, chắc chắn sẽ giành được nhiều dự án.”
Tô Nam Tinh nghe thấy câu nói đó thì trong lòng cũng có thể đoán ra được đại khái. Xem ra Chu Dịch và Hứa thân thiện không chỉ là bạn chơi chung từ bé, mà bọn họ còn có mối quan hệ hợp tác sâu rộng.
Nhớ lại hôm đó Chu Dịch để cô quẹt thẻ, dáng vẻ như không quan tâm. Cũng đúng thôi, một giám đốc kiếm được một triệu tệ một năm thì đâu thể tiêu tiền như vậy. Bọn họ thường bận rộn với công việc, Chu Dịch còn có thể giải quyết chuyện công ty của Hứa thân thiện, quả nhiên không giống với người thường như cô.
Chu Dịch cũng không né tránh Tô Nam Tinh, nói với Hứa thân thiện: “Mối quan hệ và năng lực của tôi ở đây rất tốt.”
Hứa thân thiện không bàn tiếp về chủ đề này nữa, “Cứ xem chuyến đi công tác lần này là một chuyến du lịch, vui chơi thỏa thích đi!”
Sau khi đến khách sạn, Tô Nam Tinh rửa mặt, thay một bộ quần áo khác. Do trời rất nóng nên cô đổi quần jean màu xanh thành quần short ngắn và một chiếc áo thun màu trắng kiểu rộng, để lộ ra cặp đùi trắng mịn.
Lúc Hứa thân thiện thấy cô, anh ta nháy mắt với Chu Dịch, ý là: Tiểu tử cậu thật là có diễm phúc, ánh mắt không tệ.
Chu Dịch mỉm cười, nắm tay Tô Nam Tinh ngay trước mặt Hứa thân thiện, nói với Hứa thân thiện: “Cậu cũng tìm một người đi.”
Hứa thân thiện thản nhiên nói: “Nếu tôi muốn tìm một người thì bây giờ chỉ cần kêu một tiếng ở trên đường là có thể “hốt” đại một người lên xe, thật là không có ý nghĩa gì cả.”
Nhưng mà sau khi ăn tối xong, anh trai thân thiện đã nói câu “làm như vậy không có ý nghĩa gì” liền rủ đến quán bar để vui chơi. Anh ta hỏi Chu Dịch và Tô Nam Tinh có đi không, hai người đều từ chối.
Hứa thân thiện nói: “Thôi vậy, hai người tận hưởng thế giới hai người đi, tôi đi tìm niềm vui đây.”
Chu Dịch nói: “Cậu nên kiềm chế một chút.”
Hứa thân thiện cười hì hì: “Tôi biết giữ chừng mực.”
Chu Dịch và Tô Nam Tinh cũng không quay về khách sạn, mà lại đi dạo trên bãi biển tư nhân của khách sạn. Vầng trăng sáng chiếu rọi xuống mặt biển, gió đêm thổi tới mang theo hơi biển mát lạnh làm người ta cảm thấy rất sảng thoái.
Gió đêm thổi qua những lá dừa làm phát ra tiếng xào xạc, sóng biển vỗ rì rào.
Trong lòng bọn họ cũng nhộn nhạo giống như vậy.
Bọn họ nắm tay nhau đi dạo trên bãi biển, lúc đầu còn nói ít, về sau càng nói nhiều hơn. Tô Nam Tinh nói về chuyện lúc nhỏ: Hồi còn nhỏ, lúc gia đình tôi chưa bị phá sản, ba mẹ tôi thường hay dắt tôi ra biển chơi. Lúc đó mẹ tôi còn nói là nếu nhặt những vỏ sò màu đào thì tôi sẽ được hạnh phúc, tôi liền ngồm xổm xuống nhặt cả buổi. Thật vất vả mới nhặt xong, thế mà tôi lại đè nát nó khi ngồi trên xe đi về, tôi đã rất buồn bực trong một khoảng thời gian dài.”
“Không lâu sau đó, gia đình tôi đã phá sản. Cho nên lúc còn nhỏ, tôi đã cảm thấy vỏ sò màu đào rất kỳ diệu.”
Chu Dịch lấy điện thoại di động ra, bật đèn pin lên và nói: “Chúng ta cùng nhặt lại đi.”
Tô Nam Tinh kéo anh lại, “Trời tối quá, anh cũng không thể nhìn thấy.”
Nhưng cô lại mỉm cười và nói: “Nếu muốn thì sáng mai chúng ta cùng nhau nhặt.”
Chu Dịch đáp: “Được.”
Đêm hôm đó, bọn họ trở về phòng riêng của mỗi người.
Đi tới hai căn phòng liền kề với nhau, Chu Dịch gọi Tô Nam Tinh lại, hôn lên trán của cô.
“Ngủ ngon.” Chu Dịch nói.
“Ngủ ngon.” Tô Nam Tinh đi về phòng mình với nụ hôn ấm áp của Chu Dịch.
Đột nhiên, cô cảm giác tim mình đập nhanh hơn chỉ vì một nụ hôn đơn giản này.
Phong cảnh thật đẹp, giấc mơ thật ngọt ngào, xin hãy để cô tiếp tục chìm vào trong giấc mơ này thêm một lúc nữa đi.
HẾT CHƯƠNG 26