Nhưng Lãnh Ngạo nghe nói như thế, bộ dáng như bị bò cạp cắn vậy, thần sắc hết sức kích động, hình như đã nghe được điều gì vũ nhục cực độ đến hắn vậy, giận đến mức cười lên ha hả, chỉ vào Ninh Thư, ngón tay cũng run rẩy.
“Tôi thích cô, tôi như thế nào sẽ thích cô, cô tự soi gương xem, trên người cô có chỗ nào đáng giá để tôi thích đây, sức lực so với con trai còn lớn hơn, đã thế lớn lên còn xấu như vậy, Lâm Giai Giai, cô thật sự là đang nằm mơ giữa ban ngày, tôi như thế nào sẽ thích cô, tôi tự mình cảm nhận được tôi sẽ
không bao giờ coi trọng cô, tôi chính là thích một con chó cũng sẽ không thích cô đấy.”
Ninh Thư: kích động như vậy làm cái gì, ngu ngốc.
Vẻ mặt Lãnh Ngạo kích động, nhưng nhìn đến Ninh Thư sắc mặt lãnh đạm, như một chút cũng không nghe được lời hắn nói, Lãnh Ngạo cảm giác tâm rất nghẹn.
Ninh Thư mặc kệ cái tên bệnh tâm thần này, ôm sách chuẩn bị đi tìm Giáo Y, Ninh Thư mới phát hiện một cái đại bí mật, chính là Giáo Y quả thực là một nhà bác học, hỏi cái gì cũng biết.
Ninh Thư có rất nhiều thứ muốn nhờ hắn chỉ giáo, tuy rằng Giáo Y có chút không kiên nhẫn, nhưng vẫn sẽ giảng giải cho Ninh Thư.
“Này, tôi đang nói chuyện cùng cô đấy, cô muốn đi đâu, Lâm Giai Giai…” Lãnh Ngạo kéo cánh tay Ninh Thư lại, nhưng biểu tình giống như bắt được một cái đồ vật buồn nôn liền lập tức quăng tay Ninh Thư đi.
Ninh Thư: …
Có bệnh, có bệnh phải đi tìm bác sĩ.
Ninh Thư ôm sách đi đến chỗ Giáo Y, Lãnh Ngạo đi theo bên cạnh cô, vẫn luôn lầm bà lầm bầm, như sợ Ninh Thư không cảm thấy đủ phiền vậy.
Ninh Thư dừng bước, ngẩng đầu nhìn Lãnh Ngạo, “Anh rốt cuộc muốn làm gì, anh đi theo tôi làm cái gì?”
Lãnh Ngạo bị ánh mắt dò xét của Ninh Thư nhìn có chút không được tự nhiên, la lớn: “Tôi nào có đi theo cô, con đường này là của nhà cô à, chỉ cho cô đi, tôi vừa đúng lúc phải đi đường này thì sao, Lâm Giai Giai, tôi nói cho cô biết, cô đừng nghĩ lung tung.”
Ninh Thư: tôi cái gì cũng không có nghĩ!?
Lãnh Ngạo nhìn cô một cái, phát hiện sắc mặt của cô lạnh nhạt, giống như cái gì cũng không thể lọt vào mắt cô vậy.
Đột nhiên, Ninh Thư dừng bước, Lãnh Ngạo đi ở phía sau đụng vào người Ninh Thư, Lãnh Ngạo lạnh lùng
“Xùy~~” một tiếng, “Cô vì sao dừng lại.”
“Câm miệng.” Ninh Thư trầm thấp nói, kéo Lãnh Ngạo ngồi chồm hổm xuống, ngồi xổm dưới cửa sổ, Lãnh Ngạo vốn muốn ném tay Ninh Thư ra, nhưng nhìn đến Ninh Thư vẻ mặt nghiêm túc, nhỏ giọng hỏi: “Làm sao vậy?”
“Xuỵt, đừng nói chuyện.” Ninh Thư ngẩng đầu một chút, xuyên qua cửa sổ nhìn vào gian phòng, đây là một gian phòng để đồ, bên trong là các loại thiết bị thể dục, chỉ thấy trong phòng có ba người.
Lại là cái cảnh này, Ninh Thư dò xét tình huống trong phòng, là Lăng Tuyết cùng hai tên vương tử còn lại, trang phục Lăng Tuyết tung bay, hai nam nhân ngồi ở trên nệm êm trên mặt lộ thần sắc hoảng hốt, sắc mặt tái nhợt.
“Diệc Phi cùng Phi Dương làm sao vậy, bọn hắn đang làm gì?” Sắc mặt Lãnh Ngạo cực kỳ không tốt, một chút cũng không tốt, hơn nữa Lăng Tuyết cùng hai bằng hữu của hắn lại ở cùng một chỗ, khiến cho lòng Lãnh Ngạo vô cùng không thoải mái.
Hắn cũng biết hai bằng hữu của hắn có hảo cảm đối với Lăng Tuyết, nhưng bây giờ lại nhìn thấy anh em chí cốt của mình ở chung với Lăng Tuyết, từ lâu trong lòng của Lãnh Ngạo, Lăng Tuyết đã là nữ nhân của hắn rồi.
Lãnh Ngạo đứng lên hướng trong phòng muốn xông vào, Ninh Thư vội vàng kéo Lãnh Ngạo lại, Lãnh Ngạo âm trầm nói: “Cô buông ra, tôi muốn đi vào.”
Ninh Thư thật muốn cho tên này một đấm, lại cố kỵ trong phòng có người, Ninh Thư liền tiến đến bên tai
Lãnh Ngạo nói: “Bình tĩnh một chút chớ nóng nảy.”
Thân thể Lãnh Ngạo cứng đờ, cảm giác có một cỗ nhiệt khí phủ lên lỗ tai của hắn, rất tê dại, da gà toàn thân đều nổi lên, để mặc cho đối phương túm mình lại.
Ninh Thư xem xét tình huống bên trong, nhìn tình huống này của Lăng Tuyết, Ninh Thư cảm thấy Lăng Tuyết nhất định là đang sử dụng tà thuật gì đó, cứ nhìn sắc mặt tái nhợt của hai tên vương tử kia là biết.
Trong phòng Lăng Tuyết đã thu công, nhìn hai vương tử, đưa tay sờ soạng ở trên người hai bọn họ, sau đó cởi bỏ y phục của mình, trên mặt hai vương tử đều lộ ra sự ngạc nhiên cùng vẻ mặt kích động, háo hức đem quần áo của mình cởi sạch.
Ninh Thư: …
Ninh Thư quay đầu lại nhìn thoáng qua Lãnh Ngạo, một bộ biểu tình của hắn giống như bị sét đánh trúng vậy.