Không ai phản ứng mình, Bartrana vừa lúng túng vừa tức giận, da mặt màu nâu nhạt đỏ lên, đương nhiên, bởi vì nàng bọc cực kín, mọi người cũng nhìn không thấy.
Meo đại gia đen xì cười lạnh một tiếng, đứng mệt rồi, thừa dịp kẻ địch chưa quay đầu lại, bỏ móng vuốt xuống nghỉ một lát.
Cuối cùng vẫn là Nefes đứng ra, tốt bụng thả cho nàng một bậc thang, ôn thanh khuyên can: “Nghi thức còn đang tiến hành, công chúa điện hạ, mời ngài để nghi thức cử hành xong xuôi.”
Ai biết Bartrana lại đá văng bậc thang, gầm nhẹ: “Đây rõ ràng là trách nhiệm của các tư tế, tại sao lại muốn ta nhẫn nhịn!” Cũng không phải lễ tế hay lễ mừng cỡ lớn gì, nàng có gì không dám nói?!
Khóe miệng Nefes giật một cái: “…” Cho bậc thang mà không xuống, cô công chúa này sao lại ngu như thế?
Còn tìm đại tư tế muốn giải thích, ngươi tưởng vương sẽ cho phép à?
Chỉ nửa giờ trước khi ngươi bước vào, vị Pharaoh đang đứng bên kia, thiếu chút nữa vì mèo của hắn, rút kiếm chặt đầu lão tư tế đấy ngươi biết không?!
Đại tư tế bị trúng đạn cũng oan ức, mài răng nói: “… Mèo này không phải của Thần miếu bọn ta!” Nồi này bọn ta không gánh!
Bartrana nghe vậy cười lạnh: “Không phải của Thần miếu thì tính là Miêu Thần sao, con mèo chết tiệt, ngu ngốc này rốt cuộc là của ai! Ta phải xử tử hắn!”
Tiếng chất vấn lanh lảnh của nữ nhân vang vọng trong Thần Điện to lớn.
“……”
Đại thần vẻ mặt nhăn nhó, lão tế ti căm giận bất bình.
Nefes trực tiếp che mặt lườm một cái.
“Rốt cuộc là mèo của ai, không dám thừa nhận đúng không, ha ha.”
Bartrana híp mắt, ánh mắt như dao nhỏ nhìn quanh toàn trường, không có ai ngẩng đầu nhìn nàng, nàng đang muốn hỏi lần thứ hai.
Phía sau nàng, Pharaoh tuấn mỹ đang dùng ánh mắt tuốt miêu nghiêng đầu, vẻ mặt lạnh lùng.
Giọng hắn lạnh như băng, hắn nói: “Của ta.”
Còn nói: “Ngươi có ý kiến gì không?”
“…”
Bartrana cứng ngắc quay đầu lại.
Trực tiếp chiếu vào tròng mắt băng giá của Jofar, tay hắn nắm bảo kiếm, hỏi: “Ngươi muốn giết ai?”
“…”
Cả người Bartrana dùng tần suất mắt trần cũng có thể thấy run rẩy.
Cục than đen trên thần đài xem xem.
Không nhịn được hự một tiếng, cười ra tiếng heo.
…
Cuối cùng, hai vị công chúa được thị nữ Nefes phái tới thỉnh xuống.
Đại tế ty cau mày hỏi Jofar: “… Này, Miêu Thần chưa có chọn a.”
Jofar: “Chọn.”
Đại tế ty: “…” Y. X. D. J.
Jofar mặt lạnh: “Không phải Bast đã đặt móng trên tay nàng sao?”
Cục than đen: Meo —— Đúng đúng!
Đại tế ty: “…” Ngươi gọi cái này là đặt? Rõ ràng là cào!
Đại tế ty có chút cạn lời, nét mặt già nua đen kịt, đơn giản kết thúc nghi thức từ lúc mới bắt đầu đã khó giải thích được đi chệch, hận không thể về nhà sớm, thật sự không muốn lại nhìn thấy mặt tân vương.
Sau khi nghi thức kết thúc chính là tiệc tối.
Các đại thần tuỳ tùng Pharaoh trở về vương cung, sau khi cử hành nghi thức tuyển hậu xong, Jofar sẽ tổ chức yến tiệc chiêu đãi tất cả đại thần, mỹ thực rượu ngon, vũ cơ ca nữ, ăn uống vui chơi, hôm sau giống nhau đều là nghỉ ngơi một ngày, không vào triều.
Loại chuyện này cũng do Nefes phụ trách, trước khi bọn họ trở lại, Nefes đã để thị nữ trở về truyền tin cho cung điện, tuyển hậu kết thúc, mau chóng chuẩn bị tiệc tối.
Cho nên khi Jofar suất lĩnh mọi người trở về, liền trực tiếp ngồi lên chủ tọa tiếp khách, những người khác ấn theo cấp quan của mình, mỗi người một cái bàn thấp có ghế mềm.
Thị nữ trẻ đẹp bưng sơn hào hải vị lên, mang theo một làn gió thơm nức mũi, quần áo nhẹ nhàng bưng món ăn.
Bass nhìn tình cảnh này, lại nhớ tới những điều Jofar nói với tâm phúc của hắn, cục than nép trong ngực Nefes, mới vừa rồi còn có thể hung ác người khác, hiện tại lại ngoan ngoãn biến thành mèo nhỏ nhát gan.
Muốn làm chuyện lớn, muốn làm chuyện lớn, làm chuyện lớn…
Đầy đầu Bass đều là câu này, tim đập rầm rầm.
Cậu không biết thời gian cụ thể, chỉ biết một lát nữa sẽ phát sinh một sự kiện lớn, nó sẽ được khắc lại vào lịch sử Ai Cập và sách lịch sử trong tương lai!
Mà nó dĩ nhiên có thể dùng thân phận là mèo tận mắt chứng kiến, trận tranh đấu quyền lợi đẫm máu giữa Pharaoh và các đại thần này!
Có đổ máu hay không vậy… Ai, nhất định là có, nhưng nếu quá máu me thì làm sao bây giờ… Sự phấn khích khi nắm bí mật lớn mà lại không thể nói, khiến nó không khỏi quan sát biểu tình của tất cả mọi người ở đây.
Các đại thần ăn ăn uống uống, hiển nhiên không phòng bị, điều khiến nó bội phục chính là bên trong có không ít đại thần phản chiến đứng bên trận doanh của Jofar, dĩ nhiên cũng mặt không biến sắc tim không đập nhanh, không lộ ra nửa điểm sơ sót.
Nefes mỉm cười, thỉnh thoảng có nữ quan tiến lên, nàng là Đại thần quan nên phải quản lý quy trình tiệc rượu, không có ai hoài nghi nội dung phần trò chuyện phổ thông hằng ngày giữa các nàng.
Qua một chốc, Nefes bắt đầu bận túi bụi, liền đặt nó bên cạnh Jofar, cục than rất thức thời, trực tiếp cách vải dệt ngồi xổm bên chân sen nhà nó.
Nhìn Jofar vẫn cứ một thân áo giáp, tay cầm ly rượu bằng vàng uống rượu.
Bass:… Đám đại thần này cũng không suy nghĩ một chút, Jofar vẫn không đi đổi quần áo, cả người tiêu điều, lẽ nào lại hợp với tiệc rượu à.
Nghĩ, nghĩ, một bàn tay đeo giáp rơi xuống đầu nó, đè bẹp hai cái tai hình tam giác, dán trên đó vuốt lên vuốt xuống hai lần.
Cứng cứng.
Bass ngửa đầu.
Ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt như đá quý mà băng lam.
“Nhớ ở bên cạnh ta.” Jofar cúi xuống xem nó, tiếng nói sàn sạt, dừng một giây rồi nói: “Nếu ngươi sợ, cũng có thể trốn về tẩm cung.”
Tiểu quái thú màu đen há lớn cái miệng đỏ tươi ngáp một cái.
“Meo ~” Ta có chút sợ nha.
Bass rất thản nhiên tiếp nhận sự thật rằng chính mình rất sợ, kéo dài ngữ điệu lại meo một tiếng: Mà ta vẫn muốn đợi ở đây.
Không quản xảy ra chuyện gì, đều ở với ngươi.
Trong lòng nó, tuy rằng phân lượng của Jofar còn chưa nặng tới mức như người thân hay vợ chồng, nhưng dù sao cũng đã ở chung lâu như vậy, Bass từ lâu xem hắn là người một nhà, là bạn tốt.
Cho nên nó nghĩ, coi như nó không có tác dụng gì, ít nhất cũng ở lại đây bồi bồi bạn tốt.
Nghe tiếng meo meo bên tai, trái tim Jofar lại một lần nữa mềm mại mấy phần, khóe môi lõm xuống, lộ ra nụ cười nhỏ đến mức không thể nhìn thấy.
Bàn tay hắn nhẹ nhàng nắm tai mèo, xoa xoa, xúc cảm thịt thịt.
Ừm.
Rất thoải mái.
Tác giả có lời: 【 Tiểu kịch trường 】
Jofar ôn nhu rút kiếm: Mèo của ta, có ý kiến gì không?
Bass cười ra tiếng heo: Hự hự.
Bartrana:… Cẩu, miêu nam nam! Mịa!
Chú thích:
*Mèo Caracal: Linh miêu tai đen

* Nông Phu Sơn Tuyền: một hãng thức uống nổi tiếng ở Trung Quốc, cái chai siêu quen với ai hay xem phim

Trà trái cây của hãng này
