Chuông báo tang Khuất Đô ngân dài, toàn dân khóc than.
* * *
Hoa thái hậu ngồi ở trên giường nhỏ, cho chim anh vũ của Hàm Đức đế ăn.
Chim anh vũ nghe tiếng chuông, hô: “Kiến Vân! Kiến Vân! Kiến Vân đã về rồi!”
Đông châu bên tai Hoa thái hậu hơi đung đưa, bà gật đầu nói: “Kiến Vân về rồi.”
Chim anh vũ hót tiếp: “Mẫu hậu! Mẫu hậu!”
Hoa thái hậu gõ muỗng mộc, không nhúc nhích. Tóc bạc bên trong tà ảnh đã không còn che lấp được, nếp nhăn trên khóe mắt bà tựa như vết nứt trên sứ quý.
Chim anh vũ hót vài tiếng, bỗng nhiên nghiêng đầu ngã ngửa trong lồng, không động đậy nữa.
Hoa thái hậu đặt muỗng, tĩnh tọa đến khi tiếng chuông dừng lại mới nói: “Ngụy Tần đâu? Làm sao lâu như vậy vẫn chưa đến.”
* * *
Trở về Khuất Đô, bởi vì Hàm Đức đế, Tiêu Trì Dã bận rộn chân không chạm đất. Hắn cùng các quan quỳ mấy ngày, đợi đến khi thật sự có thể nằm xuống đã mệt bở hơi tai.
Thế nhưng mệt bở hơi tai cũng phải tắm rửa, lúc Tiêu Trì Dã quan sát thân mình, thấy vết trầy trên cánh tay đã kết vảy. Hắn tròng áo bào mới lên rồi đi ra hỏi Thần Dương: “Người kia đâu?”
Thần Dương lần này biết là ai, nói: “Cẩm y vệ chỉnh đốn lại, y mấy ngày nay phải sắp xếp mới lần nữa, nhà cũng không làm sao về được.”
“Ta hỏi…” Tiêu Trì Dã nói, “là Kỷ Lôi, ngươi đáp ai vậy?”
Thần Dương thoáng ngại ngùng mà gãi đầu một cái, nói: “Kỷ Lôi hả, nhốt lại rồi. Tân đế sau khi lên ngôi liền hỏi chém. Tổng đốc, người này không phải là do ngài áp giải vào sao?”
Tiêu Trì Dã đắp áo ngoài, nghiêm trang nói: “Ta quên mất.”
* * *
Thẩm Trạch Xuyên cùng Cát Thanh Thanh và cả tiểu Ngô ở quán mì, ăn được một nửa, tiểu Ngô bỗng nhiên giương đôi mắt.
Thẩm Trạch Xuyên quay đầu nhìn, thấy Tiêu Trì Dã ném bạc cho ông chủ, vén bào ngồi ở bên cạnh y, nói: “Hai bát mì.”
Tiểu Ngô “sùm sụp” vùi mặt húp xong, nâng bát dời cái mông, như chim cút đi sang cái bàn khác. Cát Thanh Thanh cũng nhìn ánh mắt Tiêu Trì Dã mà mang bát đi.
Thẩm Trạch Xuyên khều sợi mì, nói: “Ta no rồi.”
“Ăn hết đi.” Tiêu Trì Dã rút ra đôi đũa, gắp gắp trước mặt Thẩm Trạch Xuyên, “Thấy ta sợ à? Vội vàng chạy thế.”
“Sợ chứ.” Thẩm Trạch Xuyên chậm rãi ăn nốt sợi cuối cùng, “Dù là ai… bị nhấn một lần cũng sẽ sợ.”
“Ngày ấy lúc hộ giá, ngươi chạy trốn cũng nhanh lắm.” Mì của Tiêu Trì Dã đến, hắn đổ dấm, “Cơ hội thăng quan tốt như vậy, sao ngươi lại chạy?”
“Ta đâu có hộ giá, ” Thẩm Trạch Xuyên, uống canh, thổi thổi, “đi xem náo nhiệt thôi.”
Tiêu Trì Dã bắt đầu ăn mì, lúc sắp ăn xong mới bất thình lình nói: “Ngẫm lại, đêm đó ngươi đi theo ta phía sau đã ngồi rất lâu phải không. Chọn ai mới tốt, không bằng tùy cơ ứng biến. Hề Cố An nếu như tóm gọn Khuất Đô, ngươi liền cho ta một đao. Hề Cố An nếu không nắm được Khuất Đô, ngươi liền kéo ta một cái. Nhìn chuẩn thời cơ, chỉ vì muốn chờ ta sơ suất một lần như vậy, ngươi mới bằng lòng động thủ.”
“Là ngươi tốt số, ” Thẩm Trạch Xuyên nghiêng đầu nở nụ cười, “sống sót được.”
Tiêu Trì Dã nói: “Bắn tên vào ta chắc không phải cũng là ngươi bắn chứ? Nếu ta không rơi vào hiểm cảnh, làm sao có thể hiện phần ân tình to lớn này của ngươi?”
“Ta là đại ân không cầu hồi báo, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “sao ngươi còn nghĩ rằng ta tính kế ngươi?”
“Không cầu báo mới có vấn đề.” Tiêu Trì Dã dường như chưa ăn no, hắn đặt đũa, nói, “Ngươi ngày ấy không dám xuất hiện trước mặt Sở vương, là sợ Kỷ Lôi, hay là sợ Hoa Tư Khiêm hô lên cái gì?”
Thẩm Trạch Xuyên xếp chồng số tiền đồng của mình chỉnh chỉnh tề tề, sau đó tới gần Tiêu Trì Dã, rỉ tai nói: “Không phải, là ta sợ ngươi.”
Tiêu Trì Dã nói: “Sợ ta?”
“Cứng đó.”
Tiếng người xung quanh đều như xa cuối trời, trong tai Tiêu Trì Dã chỉ còn chữ “Cứng” hà ra khí nóng này. Vì câu nói này, hắn mới phát hiện hôm nay Thẩm Trạch Xuyên mặc áo cao cổ, cổ áo hơi bao lại, không cho hắn có cơ hội tùy ý nhìn.
Thần sắc thay đổi mấy lần, hắn nhìn về phía Thẩm Trạch Xuyên, nhả ra hai chữ: “Yên tâm.”
“Nhị công tử cũng đến tuổi rồi, ” Thẩm Trạch Xuyên xoay người lại, “nên lấy vợ thôi.”
“Nhị công tử của ngươi chơi đùa trăng hoa nhiều hơn ngươi.” Tiêu Trì Dã thấy y muốn đi, liền nắm chắc cổ tay của y, vẫn cứ không cho người đứng lên, nói, “Mỗi lần đều nói chưa xong đã muốn đi, không hợp quy củ gì cả.”
“Hễ chút là động tay, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “vậy là quy củ gì?”
Tiêu Trì Dã buông tay ra, nói: “Tình nghĩa này ta trả ngươi.”
“Gọi “cụ” đi xem như là trả rồi.” Thẩm Trạch Xuyên nói.
“Thế nhưng đồ vật thì phải đưa ta.” Tiêu Trì Dã nói, “Ngươi cũng không muốn ta cứ đuổi theo đòi nhẫn phải không?”
Thẩm Trạch Xuyên không nói hai lời, lấy nhẫn xương vứt cho hắn.
Tiêu Trì Dã nhận được, hồ nghi nói: “Đây là âm mưu quỷ kế gì? Nói trả liền trả.”
“Người có trách nhiệm làm việc, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “thì sảng khoái như vậy đấy.”
Lời đã đến nước này, lại không có gì có thể nói.
Tiêu Trì Dã nhìn Thẩm Trạch Xuyên đứng dậy, đầu ngón tay đẩy nhẫn, cứ cảm thấy dễ dàng quá.
“Về nhà à?” Hắn ở phía sau hỏi.
“Ngày mai làm nhiệm vụ.”
“Cẩm y vệ đều trùng tẩy rồi, ngươi làm cái gì.” Tiêu Trì Dã nói, “Mùa đông là cửa ải khó, ngươi hãy bảo trọng.”
“Ta tôm tép nhỏ bé là nước chảy bèo trôi.” Thẩm Trạch Xuyên quay người lại, “Người nên bảo trọng, không phải ta.”
Tiêu Trì Dã sờ sờ đốt ngón tay, nói: “Thuận tiện thì vấn an Kỷ Cương sư phụ một câu nhé.”
Thẩm Trạch Xuyên đã bước ra chợt dừng lại, thoáng chốc nhìn hắn đăm đăm.
Tiêu Trì Dã đeo nhẫn xong, trêu chọc: “Lan Chu à, cùng đi chơi không?”