Tiểu nhị khom người đi qua, trên mặt cười nịnh nọt, “Ba vị công tử, muốn ăn cái gì?”
“Đem ra loại rượu tốt nhất, loại thịt ngon nhất, nhìn đi, gia có rất nhiều bạc.”
“Được được, ba vị công tử ngồi đi, món ăn rất nhanh liền lên tới.”
Phó Phái Bạch nghe thấy động tĩnh, nhìn sang bên kia xem xét một chút rồi quay người lại, từ trước đến nay nàng vẫn luôn khinh thường loại người ăn chơi trác táng, tự cho mình là đúng này, giống như hai người Hạ, Mạc.
Nàng vốn định an tĩnh chờ trà nước được bưng lên, uống xong rồi rời đi, ai ngờ chỉ một lúc sau, thanh âm vụn vặt truyền đến từ phía sau.
“Đại ca, ngươi nhìn kìa, có một băng tuyết mỹ nhân ở đằng kia.”
“Ở chỗ nào?”
“Bên cửa sổ, người mặc váy lụa trắng.”
“Hắc, mỹ nhân này từ đâu ra, nhìn gương mặt không quen lắm.”
“Hẳn là đi ngang qua.”
“Chậc chậc chậc, ngươi nhìn con mắt cùng cái mũi kia đi, còn có cái miệng nhỏ kia, cực phẩm, thật sự là cực phẩm.”
Phó Phái Bạch càng nghe, mày nhíu càng sâu, nàng dứt khoát đứng lên, đi đến trước người Lục Yến Nhiễm, dùng thân thể ngăn cản ánh mắt dò xét của bên kia.
Lục Yến Nhiễm hơi ngẩng đầu nhìn nàng, hỏi: “Làm gì?”
Phó Phái Bạch sắc mặt rõ ràng là có địch ý, nàng điều chỉnh ngữ khí một chút, ôn hòa nói: “Ta muốn nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ một lát, chỗ phong chủ bên này có thể nhìn rõ hơn một chút.”
Nàng vừa dứt lời, lại nghe thấy mấy người sau lưng tiếp tục nói chuyện với nhau.
“Tiểu tử thúi từ đâu ra!”
“Đại ca đừng nóng giận, ta giúp ngươi hẹn ước mỹ nhân, được không?”
“Vẫn là ngươi hiểu tâm ý của ta, đi thôi.”
Chẳng mấy chốc, một nam tử bên kia đứng dậy đi về phía này, hắn đi thẳng đến chỗ Lục Yến Nhiễm, mặc kệ Phó Phái Bạch đang ở bên cạnh, thong thả ung dung hành lễ, “Vị cô nương này, tại hạ là Lạc Vân ở thành đông, nhị vị bên kia là huynh đệ kết nghĩa của ta, vị bên trái là trưởng tử của Tri phủ đại nhân, Nguyên công tử, vị bên phải là thế tử của Vệ Uyên Hầu, Vệ……”, Trước khi nam tử nói xong, Phó Phái Bạch đã thẳng thừng đánh gãy, “Ngươi có việc sao?”
Nam tử sửng sốt, nhìn về phía Phó Phái Bạch, đánh giá quần áo của đối phương, hắn cả giận nói: “Ta đang cùng tiểu thư nhà ngươi nói chuyện! Ngươi một tên hạ nhân còn có thể chen vào sao?!”
Phó Phái Bạch đang chuẩn bị hắng giọng đáp lại, Lục Yến Nhiễm nhíu mày, lãnh đạm mở miệng: “Ngươi có việc sao?”
Nam tử nhìn Lục Yến Nhiễm, lại xem Phó Phái Bạch, cuối cùng phun một bãi nước bọt, trở về bên kia.
“Đại ca, con đàn bà kia không biết tốt xấu.”
“Cái gì? Ngươi có nói lý lịch của chúng ta sao?”
“Có nói, nhưng nàng nghe cũng chưa nghe xong, liền đem ta đuổi đi.”
Nam tử nọ nghe vậy liền nổi giận, dùng sức vỗ cái bàn, đứng dậy định xông đến đây tìm phiền toái, lại bị một vị nam tử ít lời kéo lại.
“Đại ca, đừng xúc động, Hầu gia hôm trước mới dặn dò ngươi sinh hoạt yên ổn một chút, hơn nữa có một tên nam nhân ngồi bên kia, các ngươi thấy không, sau lưng cõng một thanh trọng kiếm, kiếm kia ít nhiều cũng mấy chục cân, nhưng eo hắn cũng chưa cong xuống chút nào, mấy người này hẳn là người trong võ lâm, chúng ta tốt hơn hết đừng trêu chọc bọn họ.”
Lời này vừa nói ra, nam tử kia quả nhiên ngồi xuống, tựa hồ đã từ bỏ ý đinh sang đây, nhưng ngoài miệng hung dữ nói, “Lần sau đừng để ta gặp lại các nàng, nếu không…… Hừ.”
“Đại ca đừng nóng giận, loại nữ nhân này thoạt nhìn thanh cao đoan trang, lên tới trên giường còn không phải phóng đãng không chịu nổi, chờ đến đêm, ta giúp ngươi tìm Điệp Diên cô nương, tư vị kia……”, Nam tử nói, nở nụ cười đáng khinh, nhưng một lát sau, tiếng cười của hắn đột nhiên im bặt.
Một cái chén đập thẳng vào mặt hắn, chén sứ vỡ tan, mặt nam tử bị mảnh sứ cào trúng, chảy ra máu tươi.
Phó Phái Bạch đối mặt ba gã nam tử, ánh mắt âm trầm.
Kỳ thật, lúc nam tử nói ra những ngôn ngữ dơ bẩn kia, A Phù cùng Hình Quảng cũng đã sớm đứng lên, nhưng không đợi bọn họ kịp hành động, Phó Phái Bạch đột nhiên cầm lấy chiếc chén trên bàn, xoay người dùng sức ném đi.
Nam tử kia chịu một kích, còn chưa phản ứng lại, thẳng đến khi trên mặt truyền đến đau đớn, hắn giơ tay sờ một cái, thấy trên tay một mảnh đỏ thắm, kêu lớn, mà kia hai vị nam tử khác rốt cuộc cũng phản ứng lại, mắng to một tiếng rồi lao về phía Phó Phái Bạch.
A Phù đang muốn ra tay thì Lục Yến Nhiễm gọi nàng lại, A Phù khó hiểu, nhưng cũng chỉ có thể nghe lệnh, mặt lộ vẻ lo lắng nhìn về phía Phó Phái Bạch.
Mà Phó Phái Bạch bên này, tuy rằng thân hình, thể trọng của nàng hoàn toàn không so được với ba gã nam tử kia, nhưng lại thắng ở sự linh hoạt, lại học được bộ quyền pháp Mông Nham đã dạy, ba đại nam nhân không biết võ công, cho dù muốn đánh nàng cũng không có một chút biện pháp nào.
Phó Phái Bạch cũng không tấn công, chỉ dựa vào thân thủ nhanh nhẹn chạy loạn xạ khắp nơi, vòng quanh bọn họ cùng mấy cái bàn trong tửu quán, ba gã nam tử tức giận đến chửi ầm lên, thỉnh thoảng giật lấy bình rượu, chén, bàn, băng ghế ném về phía Phó Phái Bạch, nhưng không có người đánh trúng nàng.
Trong khoảng thời gian ngắn, tửu quán liền trở nên lung tung rối loạn, chướng khí mù mịt.
Phó Phái Bạch chưa hết giận, một bên chạy, một bên nhặt lên chén rượu trên bàn, ném tới chỗ ba người kia, ném một cái trúng một cái.
“Tên nhãi ranh! Có bản lĩnh ngươi đừng chạy, chờ gia bắt được ngươi, xem ta có lột da ngươi không!”
“Vậy ngươi tới đây a!”, Phó Phái Bạch khiêu khích, cúi người tránh thoát một quyền từ đối diện, thuận tiện duỗi chân khiến một tên trong đó vấp ngã trên mặt đất, sau đó chạy sang một hướng khác.
Ba người bị Phó Phái Bạch chơi đùa xoay vòng vòng, dựa vào bàn thở hổn hển, mà Phó Phái Bạch liền đứng đối diện bọn họ, hai tay ôm ngực, một bộ dáng thản nhiên tự đắc.
“Các vị, xin các vị bớt giận, xin bớt giận, đừng đánh nữa, nếu như các ngươi lại tiếp tục nháo lên, quán rượu này của ta đều phải bị phá hư mất”, lúc này, một vị lão nhân tóc bạc trắng đi ra, nhìn dáng vẻ chính là tửu quán lão bản.
Nam tử không có chỗ trút giận, một phen đẩy lão nhân ra, quát: “Cút xa một chút, lão đông tây.”
Lão nhân làm sao chịu được một cú đẩy như vậy, lập tức ngã xuống đất, hô một tiếng, hắn ôm lấy chân nam tử, khóc lóc than thở: “Công tử, cửa hàng này là gia nghiệp được truyền qua lại mấy đời rồi, cũng không thể bị hủy trên tay của lão phu, xin ngài thương xót, xin ngài thương xót, có ân oán gì, xin ngài đi đến địa phương khác giải quyết được không?”
Nam tử lại mắng mấy tiếng, muốn rút chân về lại bị lão nhân ôm thật chặt, nhất thời lửa giận công tâm, cầm lấy bình rượu trên bàn, định đập vào đầu lão nhân.
Trong nháy mắt, một chiếc đũa phá không bay tới, sau khi đâm xuyên qua bình rượu, ghim thẳng vào cột gỗ phía xa, bình rượu cũng trong khoảnh khắc nổ tung, vỡ vụn.
Hành động này khiến đám đông sợ ngây người, phần lớn người ở đây đều là bá tánh bình thường không biết võ công, chưa từng thấy qua chiêu thức lợi hại như vậy, vậy mà có thể biến chiếc đũa thành một món vũ khí, nếu là vừa rồi chiếc đũa lệch hướng một chút, bị đâm xuyên qua liền không phải bình rượu, mà là lồng ngực của nam tử.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bạch y nữ tử vừa ra chiêu, trên mặt mang theo thần sắc sợ hãi, có người nhát gan liền trực tiếp lôi kéo bạn đồng hành bỏ chạy, còn nam tử bị lão nhân ôm chân cũng bị dọa choáng váng, bây giờ hắn rốt cuộc ý thức được chính mình chọc tới người không nên chọc.
Hắn run run rút chân, nhìn hai gã nam tử khác, “Đi…… Chúng ta, chúng ta đi.”
Nhưng hắn vừa mới đi được một bước, một chiếc đũa khác lại bay tới, cắm vào sàn gạch cách chân hắn không đến một tấc, lần này hắn hoàn toàn không dám động đậy, vẻ mặt kinh hãy, xoay người quỳ rạp xuống đất, “Nữ hiệp, nữ hiệp tha mạng, ta sai rồi, ta sai rồi, ta cái gì cũng chưa nói, là hắn, là hắn mở miệng vũ nhục ngươi”, nam tử nói, chỉ vào nam tử vừa rồi bắt chuyện với Lục Yến Nhiễm.
Nam tử bị chỉ vào kinh hoàng thất sắc, cũng lập tức quỳ xuống, cả người run như cầy sấy, “Nữ hiệp, ta sai rồi, là ta không lựa lời, mạo phạm ngươi, ngươi tha thứ cho ta đi, ta cũng không dám nữa, thật không dám nữa.”
Lục Yến Nhiễm đi đến chỗ hai gã nam tử đang quỳ, nhìn nhìn hai người, dường như đang tự hỏi nên xử trí bọn họ như thế nào.
Thật lâu sau nàng mới mở miệng: “Ngươi cảm thấy nên xử trí như thế nào?”
Câu hỏi này là đúng là hỏi Phó Phái Bạch.
Phó Phái Bạch hơi nhướng mày, có chút khó hiểu phong chủ vì sao sẽ hỏi ý kiến của nàng, nhưng nếu đã hỏi, nàng liền nói, vì vậy nàng chỉ vào tên thế tử dẫn đầu, “Người này, khiển trách một chút là được”, nàng dừng một chút, ngữ khí bỗng chốc trở nên lạnh băng, chỉ về nam tử bên cạnh.
“Ngươi, chết không đáng tiếc.”