Vừa nhắc tới Tạ Nguy, đám thế gia tiểu thư này bỗng nhiên kích động mấy phần. Có người nói: “Thật sự là Tạ tiên sinh đến a?”
Vưu Nguyệt trêu ghẹo một câu: “Ngươi đỏ mặt làm gì?”
Nàng kia gắt lại một tiếng, che mặt, nói: “Ngươi mà gặp ngài ấy cũng sẽ đỏ mặt!”
Diêu Dung Dung nhút nhát nói: “Ta cũng nghe phụ thân nhắc tới Tạ tiên sinh rất nhiều, bất quá đều nói Tạ tiên sinh về kinh bốn năm rồi, cũng nên thành gia lập thất rồi, lại vẫn lẻ loi một mình, không bàn cưới gả, thật là quá kỳ quái.”
Phương Diệu lập tức ngẩng đầu lên: “Vậy có gì kỳ quái?”
Diêu Dung Dung nhẹ nhàng “A” một tiếng.
Phương Diệu lại cúi đầu sắp xếp mấy đồng tiền trên bàn, như muốn tính gì đó, chỉ nói: “Trong kinh phần lớn đều biết Tạ tiên sinh dù xuất thân nhà nho, gần đây lại dốc lòng học hỏi Phật giáo và Đạo giáo, hàng năm đều dành hai tháng trai giới ở Huyền Không tự cùng Tam Thanh, cùng người giảng kinh luận đạo, thanh tâm quả dục không gần nữ sắc, thật hiếm có.”
Không gần nữ sắc? Câu này khiến Khương Tuyết Ninh nhớ lại chuyện khó xử kiếp trước. Nhất thời trong nội tâm suy nghĩ ác độc xông ra: Gì mà thanh tâm quả dục, người ở vị trí cao mà tới nữ nhân bên người còn không có, chưa biết chừng là do chỗ nào đó không được!*Truyện được dịch và đăng tại annguyet8797.wordpress.com mang đi xin ghi nguồn.*
Đám người đang đùa giỡn, bỗng nhiên có tiểu cung nữ ngoài cửa khom người, nhẹ nhàng gọi Khương Tuyết Ninh: “Khương nhị cô nương, có người tìm.”
Khương Tuyết Ninh nâng mày, vô thức hỏi một câu: “Ai a?”
Tiểu cung nữ kia nháy mắt, nhìn nàng không nói lời nào. Khương Tuyết Ninh nhớ lại chuyện kiếp trước, trong lòng đột nhiên hiểu rõ, cũng không hỏi, chỉ nói với những người khác: “Xin lỗi không tiếp được, ta đi ra xem một chút.”
Nàng đi theo tiểu cung nữ ra khỏi Ngưỡng Chỉ trai, về phía Văn Hoa điện. Thấy sắp đến phạm vi tiền triều thì dừng lại trước ngã ba không xa, ngẩng đầu nhìn, Yến Lâm mặc một thân trường bào màu đen đang đứng giữa một mảnh thu hải đường chờ nàng. Tiểu cung nữ lặng lẽ lui đi. Khương Tuyết Ninh ra phía trước: “Đã trễ như vậy, ngươi còn chưa về sao?”
Yến Lâm từ chỗ Thẩm Giới nghe nói hôm nay trưởng công chúa tới xem nhóm thư đồng học lễ nghi, sợ nàng chịu ủy khuất nên tới xem thử, lúc này liền cẩn thận nhìn nàng, nói: “Cửa cung còn chưa đóng mà, lần đầu ngươi vào cung nên ta không yên lòng. Ta còn nghe nói hôm nay Tô thượng nghi dạy ngươi rất nghiêm khắc, ngươi còn ngã một phát trước mặt trưởng công chúa. Ầy, vừa rồi ta tiện đường đi thái y viện lấy thuốc, buổi tối nhớ xoa lên, đừng để vừa vào cung một chuyến đã què chân. Tân nương như vậy ta không cần đâu.”
Vô tình lại nói chuyện tình cảm rồi. Khương Tuyết Ninh thì sắc mặt như thường mà Yến Lâm lại đỏ mặt, ý thức được mình lại ngang ngược, che miệng ho khan một tiếng che giấu, nói sang chuyện khác: “Hôm nay đã quen chưa?”
Thuốc hắn lấy chứa trong bình sứ trắng nhỏ, Khương Tuyết Ninh siết trong tay lạnh buốt, dưới bóng đêm giương mắt nhìn thiếu niên, nói: “Cũng quen rồi, trưởng công chúa cũng có chiếu cố ta, ngươi không cần lo lắng.” Yến Lâm đã cố ý nói qua với Thẩm Chỉ Y, nghe vậy cũng yên lòng. Hắn cười yếu ớt, sau đó thần sắc giống như bắt quả tang nàng ăn vụng, ranh mãnh nói: “Hôm nay nhật giảng Văn Hoa điện kết thúc, ta gặp phải thị lang đại nhân.” Ý hắn là Khương Bá Du.
Khương Tuyết Ninh không rõ hắn có ý tứ gì, chớp mắt mấy cái nhìn hắn. Yến Lâm nhíu mày nói: “Ông ấy hỏi ta, lúc trước có phải đã dạy ngươi biện pháp trị người, bảo ngươi cầm một bản « Ấu học quỳnh lâm » giả mạo sổ sách để trị đám hạ nhân trong phòng. Ta nghĩ, nếu vô duyên vô cớ ông ấy sẽ không tới hỏi ta, mà hình như cũng không phải chuyện xấu, nên ta nhận. Nhưng ngươi biết, ta cũng biết, ta chưa từng dạy ngươi.”
Khương Tuyết Ninh rũ mắt: “Ta biết ngươi sẽ vì ta che giấu, nên mới đẩy qua cho ngươi.”
Yến Lâm cười quẹt qua mũi nàng, chỉ hỏi: “Là ai dạy ngươi?”
Khương Tuyết Ninh nói: “Tự ta nghĩ ra.”
Yến Lâm nhìn nàng chăm chú, trong giây lát không nói gì, đôi mắt đen sâu thẳm, ánh mắt có chút chớp động, cuối cùng lại vươn tay ra sờ đầu nàng, nói: “Ninh Ninh của ta có bí mật.”
Đúng. Ninh Ninh của ngươi có bí mật. Chỉ là bí mật này, nàng vĩnh viễn không dám nói cho ngươi. Khương Tuyết Ninh lần nữa nhìn hắn, một đôi mắt như viên ngọc trắng đen rõ ràng mà xinh đẹp, nhưng không nói lời nào. Yến Lâm nhân tiện nói: “Nếu có ngày ngươi muốn nói ra, vậy nói cho ta được không? Ta muốn trở thành người đầu tiên trong thiên hạ biết bí mật của Ninh Ninh.” Thiếu niên bao dung vô hạn nhìn nàng.*Truyện được dịch và đăng tại annguyet8797.wordpress.com mang đi xin ghi nguồn.*
Khương Tuyết Ninh nháy mắt liền mềm lòng. Nhưng trong trí nhớ xẹt qua hình ảnh kiếp trước sau khi hắn về triều cả người đầy mùi rượu tiến vào tẩm cung của nàng, ngón tay nắm chặt bình sứ trắng, cuối cùng vẫn nhẹ gật đầu, nói: “Được.”
Yến Lâm thỏa mãn, chút khó chịu trong lòng cũng tiêu tan, sợ trễ giờ đóng cửa cung, hắn nói: “Mấy ngày nay các ngươi học quy củ, chỉ sợ sau đó còn bị tiên sinh kiểm tra học vấn, ta không tiện công khai tới tìm ngươi. Ngày mai vẫn lúc này, chỗ này gặp nhau. Ta đi hỏi thăm một chút ngày thứ ba các ngươi thi thứ gì, cũng dễ cho ngươi chuẩn bị.”
Khương Tuyết Ninh không nói gì. Kiếp trước thi cái gì, nàng kỳ thật còn nhớ không ít, chỉ là đời này biết hay không cũng như nhau, vì căn bản nàng không định thi đạt. Nhưng lúc này nàng cũng không cự tuyệt ý tốt của hắn. Vẫn như cũ nói: “Được.”
*
Ngày hôm sau vẫn là người thượng nghi cục tới. Nhưng lần này không chỉ dạy lễ nghi đơn giản nữa, mà là xưng hô với người trong cung, thậm chí còn dạy tay nghề cùng thủ pháp điều hương, chế hương.
Tất cả mọi người đều nghĩ hôm nay Khương Tuyết Ninh cũng vụng về chậm chạp như hôm qua. Nhưng không ngờ Khương Tuyết Ninh giống như bừng tỉnh, học cái gì cũng nhanh!
Xưng hô với người trong cung chỉ lặp lại ba lần, liền có thể đọc xuôi đọc ngược; quy củ đi đứng tiến lùi, chỉ nhìn nữ quan làm mẫu một lần, liền có thể nhớ kỹ hoàn chỉnh; Về phần chế hương thì càng không cần nói. Phẩm hương, phân biệt hương, điều hương, đốt hương, đôi bàn tay trắng nõn khẽ động, mỗi động tác đều như nước chảy mây trôi, cảnh đẹp ý vui!
Hôm qua Tô thượng nghi bị Khương Tuyết Ninh giày vò quá sức, hôm nay cũng không ôm hi vọng gì, chỉ muốn làm như lời trưởng công chúa nói, mặc kệ nàng thích làm gì thì làm. Nhưng Khương nhị cô nương lại như biến thành người khác! Người ngoài có lẽ không chú ý đến, nhưng nàng đứng trước mặt Khương Tuyết Ninh nên nhìn rất rõ ràng: lúc Khương Tuyết Ninh cầm hương ấn gỗ mun, khẽ nâng ngón út, dùng thìa hương gạt hương in lên, sau đó trải tro bếp bên trên, công bằng mà nói, đúng là đoan đoan chính chính. Hương triện nàng làm vừa vặn chính giữa!
Trái lại, người khác dù động tác không sai, nhưng hương triện lại không chú ý phương hướng. Có ngã, có nghiêng. Mặc dù phần lớn người chế hương đều không chú trọng bày hương triện đoan đoan chính chính, nhưng mẫu đơn quốc sắc thiên hương, từ trước đến nay đều là vật yêu thích của mỗi hoàng hậu, cho nên chính Tô thượng nghi lúc bày hương triện cũng sẽ mười phần lưu ý. Không ngờ, Khương Tuyết Ninh lại huệ chất lan tâm, có thể lưu ý đến chi tiết cực nhỏ như vậy…
Tô thượng nghi nhìn nàng bằng ánh mắt hoàn toàn khác, sau khi nàng bày hương triện, chậm rãi nói: “Trưởng công chúa điện hạ có phần coi trọng ngươi, quả nhiên là có nguyên nhân. Có lẽ Nhị cô nương thuộc số ít những người trời sinh tay chân không cân nên luyện đi đứng có chút khó khăn. Nhưng hôm nay lại làm rất tốt. Nhất là chế hương, xứng đáng đứng đầu.”
Khương Tuyết Ninh không có chút rung động nào. Kiếp trước lễ nghi của nàng học ở chỗ Tô thượng nghi, về sau lại ở trong cung lâu như vậy, nếu nghiêm túc làm tự nhiên tốt hơn người khác nhiều. Càng không cần nói tới chế hương —— Đây chính một trong số ít những đam mê của nàng kiếp trước trừ làm hoàng hậu. Chỉ là trước mặt Tô thượng nghi đương nhiên không thể nói như vậy, nàng chỉ nói: “Thần nữ ưa thích hương liệu, cho nên đã từng nghiên cứu, hôm nay trước mặt thượng nghi đại nhân như vậy, là tự bêu xấu rồi.”
Tô thượng nghi đã thay đổi cách nhìn về nàng. Cho nên nghe nàng nói vậy, cũng chỉ nghĩ nàng khiêm tốn, ngữ khí hôm qua có chút miễn cưỡng, hôm nay tự nhiên cực kỳ ôn hòa, nói: “Hôm nay cô nương đã học xong, xem như hoàn thành sớm nhất, có thể ngồi một bên nghỉ ngơi trước, nhìn người khác học.”
Những người khác: “…”
Người xưa nói phong thủy luân chuyển, tại sao không chuyển tới chỗ các nàng! Hôm qua Khương Tuyết Ninh học chậm, Tô thượng nghi nhân nhượng hết mức; hôm nay nàng như gặp quỷ học cực nhanh, Tô thượng nghi lại đủ kiểu khích lệ! Hiện tại còn được ngồi một bên nghỉ ngơi! Bọn họ quả thực trăm mối không thể lý giải: Tại sao lại có thể học nhanh như vậy, nhớ kỹ như vậy, làm tốt như vậy?!*Truyện được dịch và đăng tại annguyet8797.wordpress.com mang đi xin ghi nguồn.*
Khương Tuyết Ninh hôm nay thực ra đã không còn kiên nhẫn ứng phó: Nếu biết từ đầu chuyện học lễ nghi này không thể để nàng rời cung, giả bộ tiếp nữa cũng chỉ khiến mình cực khổ, chi bằng làm thật nhanh rồi ngồi nghỉ ngơi, đỡ một thân mồ hôi. Về phần người khác thấy thế nào, nàng mặc kệ. Ai có mắt thần mà đoán ra nàng trùng sinh chứ? Cho nên Tô thượng nghi cũng chỉ tìm tạm một lý do căng thẳng hay tay chân trời sinh đã vậy để lý giải chuyện hôm qua.
Diêu Dung Dung hôm qua học kém hơn mỗi Khương Tuyết Ninh, nàng vốn cho rằng hôm nay Khương Tuyết Ninh cũng sẽ bị mắng như mình, còn cảm thấy hai người đồng bệnh tương liên. Nhưng chỉ chớp mắt Khương Tuyết Ninh đã hoàn thành ngồi xuống. Nàng vẫn còn đứng đó, triệt triệt để để trở thành kẻ chậm nhất ngốc nhất. Nàng lo sợ không yên, dùng ánh mắt hâm mộ cùng kinh ngạc nhìn Khương Tuyết Ninh, âm thầm có mấy phần đắng chát.
Thẩm Chỉ Y nghĩ hôm nay nội dung học phức tạp hơn hôm qua, liền đi Thọ An cung thỉnh an thái hậu sớm, vậy mà lúc tới Ngưỡng Chỉ trai đã nhìn thấy Khương Tuyết Ninh ngồi đó rồi. Hỏi ra mới biết nàng đã học xong. Nhất thời nhìn nàng, đáy lòng có mấy phần cảm động, kéo tay Khương Tuyết Ninh, cười nói: “Ta biết Ninh Ninh không phải là người ngốc, nhưng hoàn thành nhanh đến mức này, hôm qua lại cố gắng như vậy, chắc là không muốn ta thất vọng. Ninh Ninh ngươi thật tốt!”
Khương Tuyết Ninh: “…”
Bây giờ nói cho Thẩm Chỉ Y biết nàng không liên quan, liệu có bị mang xuống đánh cho một trận không? Khương Tuyết Ninh cuối cùng không dám mạo hiểm, đành chấp nhận. Trong lòng thở dài một tiếng: Cũng may ngày mai kiểm tra học vấn, thi rớt thì có thể rời cung, nếu không nàng thực muốn cầu trời cho sét đánh chết nàng ngay đi!