Kinh Thế trong lúc vô tình liếc qua, nhân ngư liền giấu đi thù địch, ngoan ngoãn rơi nước mắt, một bộ dáng sợ hãi nói gì nghe nấy.
Micae: “…” Đồ chó tiêu chuẩn kép.
Micae thầm oán hai câu, cũng thức thời không đi qua nữa mà đứng yên tại chỗ. Dù sao không đánh thì xem Linh Uyên bị hộ lý nhà mình đánh cũng được.
Sếp Micae lần đầu tiên cảm thấy quyết định thuê người của mình thật đúng đắn.
Kinh Thế ra tay cũng có chừng mực, chủ yếu là muốn trút giận vì bị lừa ở phó bản trước. Bắt nạt nhân ngư không lâu lắm cũng ngừng tay, sườn mặt rốt cuộc lộ ra thoải mái đứng dậy.
: “Rua… rua rua…” Nhân ngư thấy hắn đã hết giận, không sợ chết mà lần nữa lấn tới. Hưng phấn vươn hai tay ôm lấy eo Kinh Thế từ phía sau, âm cuối câu lên khiến lòng người nghe nhộn nhạo.
Kinh Thế mặc kệ vật trang trí treo trên người mình, ánh mắt ngưng đọng bình tĩnh tiếp tục chủ đề vừa nãy với Micae.
Nam nhân tóc trắng liếm liếm cánh môi nhợt nhạt: “Nhân số hai bên quá lớn. Có lẽ có thể nhờ thêm những người chơi khác hỗ trợ. Dẫu sao nhiệm vụ phụ tuyến rất hay rơi đạo cụ, bọn họ sẽ không từ chối đâu.”
Kinh Thế: “Người chơi ẩn nấp rất tốt, không dễ tìm ra họ đâu.”
Micae đè thấp giọng nói: “Trời tối rồi, mấy con nhân ngư loạn trí sẽ lên tàu săn người chơi sớm thôi. Có thể lợi dụng điều này cứu họ, sau đó nhờ giúp đỡ.”
Quả nhiên, Micae vừa dứt lời, bọn họ chợt nghe được một chuỗi âm thanh kỳ quái vang lên bên ngoài. Là một tiếng kêu quỷ dị chói tai, tựa hồ tràn ngập oán hận cùng thống khổ.
Cũng quá trùng hợp rồi.
Hình như lúc trước hai người họ bị săn đuổi, cũng đang bàn về người cá loạn trí.
Kinh Thế rũ mắt, cứ cảm thấy có chuyện rất quan trọng đã bị hắn xem nhẹ. Lại không nghĩ ra được là cái gì.
Thái độ của NPC, trí lực bị hạ thấp của Linh Uyên, còn cả đám nhân ngư loạn trí. Những chi tiết này đều rất kỳ lạ, khiến cho hắn thấy vô cùng bất an.
Thình lình, một tiếng ma sát đinh tai nhức óc vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Kinh Thế.
Nương theo tiếng sóng biển nặng nề, thanh âm thông báo từ loa truyền khắp cả con tàu:
[ Các vị hành khách thân mến. Đây là thông báo từ thuyền trưởng, dự kiến ‘Đóa hoa’ sẽ cập bến đảo Nhân ngư vào đêm mai. Mong mọi người chú ý. ]Thông báo này được lặp lại thêm hai lần rồi mới tắt hẳn. Bên ngoài lần nữa truyền tới tiếng bước chân không nhanh không chậm vang lên, tiếng la hét như là tiếng móng tay cào lên thủy tinh. Mỗi lúc một gần, kích thích dây thần kinh căng cứng của người trong phòng.
: “Mau đi thôi.” Trên trán Micae túa mồ hôi lạnh, quay đầu nói với Kinh Thế.
Mùi máu tanh tưởi hôi thối bên ngoài trở nên nồng nặc. Bàn tay của Micae đè xuống tay nắm cửa.
Bên tai là sự tĩnh lặng chết chóc, Kinh Thế khom người xách nhân ngư lên vai vác đi. Cách lớp vải vóc mỏng manh, nhiệt độ lạnh lẽo đáng sợ hệt như người chết thấm vào trong da làm da đầu hắn tê rần.
Cánh cửa bị Micae đẩy ra một khe hở nhỏ, Kinh Thế mang theo Linh Uyên cũng đã đến ngay sau lưng gã.
Bỗng nhiên, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn.
Bên ngoài quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức quỷ dị.
Dạ dày Kinh Thế co thắt, kinh hãi khiến da đầu không khỏi run lên bần bật. Micae thấy hắn kỳ lạ thì liếc mắt nhìn sang, trong một chốc cũng sửng sốt nhận ra gì đó.
Kinh Thế trong một thoáng liền bắt lấy cổ áo Micae, dồn sức kéo giật gã lùi về phía sau.
Giây tiếp theo, một đống máu thịt lẫn lộn đột ngột nhào vào trong phòng. Cái miệng mở lớn đầy răng nhọn sắc bén cắn ‘phập’ một tiếng.
Phòng livestream liên tục vang lên âm thanh leng keng đánh thưởng:
[ Aaa quá kích thích, tôi sợ tới mức tim muốn ngừng đập luôn rồi. ] [ Quái ở phó bản cấp S còn biết chơi rình mồi à? Tôi không dám xem tiếp nữa! ] [ Hu hu hu, các bé cưng số khổ của tôi!!! ] [ Tôi không dám thở mạnh luôn, anh Kinh nhà tôi chậm thêm tí nữa là bé Mi bay đầu rồi! ]Micae trợn mắt há mồm, phản ứng đầu tiên là dùng hết sức của chân lành lặn còn lại nhảy lên bám vào bên vai còn lại của Kinh Thế.
Kinh Thế: “…”
Mùi xác thối rữa nồng nặc ập vào trong phòng, sặc sụa đến mức khiến người ta buồn nôn.
Nhân ngư loạn trí cắn trượt con mồi, đôi mắt đen kịt âm u và oán độc xuyên qua mớ rong rêu nhìn chằm chằm hai người trong phòng, có thể nhận thấy ác ý ẩn sâu. Lúc lướt qua nhân ngư trên vai Kinh Thế có hơi dừng lại một chốc.
Nó há miệng, nở một nụ cười cứng đờ quái gở mà nhìn kiểu gì cũng thấy âm trầm kinh dị. Nhìn gần mới thấy, bên trong miệng người cá này không có đầu lưỡi và khoang miệng, chỉ toàn xác cá tôm lúc nhúc, có lẽ vì vậy mà nó không hát được. Nhưng lại có thể dùng đuôi cả đứng thẳng, khác hẳn so với đám truy đuổi Kinh Thế lần trước.
: “Cùng là cá mà sao lắm loại thế hả trời!” Micae ôm cổ Kinh Thế thầm rủa một câu, động tác có chút kiêng kị.
Cái đuôi kia kỳ quặc mà vặn vẹo, cơ thể người cá theo cử động phát ra tiếng xương cọ xát răng rắc, từ từ tiến về phía trước như con người bước đi. Các vết rách trên da phun ra máu đen tanh hôi. Hai tay đầy móng vuốt sắc nhọn đột ngột vươn ra trước muốn bắt lấy con mồi.
Đối mặt với nguy hiểm trong gang tấc, Kinh Thế ngược lại rất tỉnh táo. Thân hình hắn nhanh nhẹn giống như gió tránh đi công kích của quái vật. Lối ra đã bị chặn, bọn họ chỉ có thể lùi ra sau, gần về phía chỗ cửa sổ bằng kính.
Mỗi vuốt của người cá cào trúng đồ vật nào trong phòng, đều để lại một vết đen sâu hoắm ăn mòn dần các phần còn lại của thứ đó. Động tác của quái vật càng ngày càng nhan khiến trong lòng Kinh Thế ớn lạnh, lông tơ trên người dựng đứng.
Tính toán khoảng cách với cửa ra, Kinh Thế hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, sau đó lập tức nâng cao tinh thần. Còn tranh thủ thời gian hô lên với Linh Uyên và Micae: “Giữ chắc!”
Kinh Thế lấy đà xong liền lao thẳng về trước mặt người cá. Dáng người nhanh nhẹn linh hoạt mang theo một trận gió.
Động tác quyết tuyệt của hắn khiến nhân ngư giật mình ngẩn người trong thoảng chốc.
Kinh Thế lập tức nắm chặt cơ hội này, tăng nhanh tốc độ hơn nữa. Ngay khoảnh khắc người cá chưa kịp phản ứng liền nghiêng người lách qua nó phóng thẳng về phía cửa.
Có điều nhân ngư kia lấy lại tinh thần cũng rất nhanh, lập tức vung tay tới sát sau gáy Kinh Thế.
Tiếng kêu bị kẹt cứng trong cổ họng, chỉ có nỗi kinh hoàng vô hình của cái chết khiến người ta điên cuồng lan rộng.
Micae ở trên vai hắn vẫn luôn chú ý tình hình trận chiến, không dám thả lỏng thần kinh. Vừa vặn lúc nhân ngư trảo tới liền dùng chân lành lặn đá một cái thẳng vào phần khuỷu tay nó. Động tác của người cá chệch hướng, chỉ cắt được một lọn tóc nhỏ bên tai Kinh Thế.
Micae đá được một cái xong trọng tâm liền không vững. Gã tái mặt lảo đảo muốn ngã, lại được Linh Uyên ở đầu vai bên kia vươn tay kéo lại.
Phía sau vang vọng tiếng la hét giận dữ của người cá, phá tan màn đêm, xa xa truyền đến.
Kinh Thế vừa chạy được ra ngoài liền không dám nấn ná ở đây quá lâu, mang theo hai người lao thẳng lên trên. Tới chỗ boong tàu, thối lui đến khoảng cách an toàn.
Không thấy tiếng động lạ nữa, có vẻ thứ kia đã từ bỏ đuổi theo họ.
Kinh Thế cuối cùng cũng thả lỏng người. Micae nâng tay vuốt mặt, hướng Linh Uyên khách khí nói lời cảm ơn. Cứ liên tục đuổi bắt thế này làm gã cảm thấy thần kinh của mình hơi suy nhược rồi.
Ngay lúc này, đối diện ở hướng ngược lại có một bóng dáng gấp gáp chạy tới.
Một cô gái với mái tóc ngắn màu tím nhạt, trên người mặc đồ của nhân viên phục vụ. Đường nét gương mặt sắc sảo lại cực kỳ có tính xâm lược. Trên cổ còn đeo một sợi dây nhỏ móc chiếc chìa khóa lớn bằng đồng.
Dường như cô gái ấy đã chạy rất lâu, đến được chỗ đám Kinh Thế thì hai chân đều mềm nhũn run rẩy. Đầu ngón tay co rút trắng bệch bởi vì dùng sức quá độ vịn lấy mạn thuyền.
Nhìn tổ hợp người, người tàn tật và cá trước mặt, đôi mắt cô gái lóe lên ánh sáng lạ, gằn từng chữ nói
: “Người chơi đúng không? Cứu tôi, đổi lại cho các người manh mối.”
Khán giả kênh livestream sau khi làm ầm ĩ một phen cũng yên tĩnh trước sự xuất hiện của nhân vật mới.
Tiếng sóng rì rào vang lên khắp các phòng phát sóng của phó bản, lưu lượng giống như con ngựa thoát cương, cứ không ngừng tăng cao với tốc độ chóng mặt.
_
Thế giới Vực Thẳm, công hội Ám Sát.
Tráng hán với dáng người cao lớn đeo rìu sau lưng, khuôn mặt lãnh khốc lướt xem bảng trạng thái hoạt động của công hội. Đột nhiên, thiếu nữ tóc đuôi ngựa ở bên cạnh đột nhiên như bị điện giật mà la lên
: “Cái gì? Đây không phải Micae à?”
Tráng hán nghe vậy liền lập tức nhìn qua, một số thành viên khác ở gần đó cũng đi tới.
: “Tên tàn tật đó vào phó bản cấp S.” Sắc mặt của người đàn ông đeo rìu rất xanh xao: “Sao có thể? Kênh của gã còn đang bò dần lên bảng xếp hạng nữa.”
: “Hội trưởng!” Thành viên phụ trách việc kế toán của công hội Ám Sát tông cửa xông vào, gấp đến điên lên mà nói: “Có kẻ dám cả gan đoạt mối làm ăn, cạnh tranh với chi nhánh của công hội chúng ta!”
Hết việc này đến việc khác ập tới, thành viên công hội Ám Sát sắc mặt càng ngày càng trắng.
Một người chơi nam khác với hốc mắt hãm sâu hoảng hốt thông báo lên: “Hội trưởng, đã tra ra rồi. Người mang Micae vào phó bản là tên người chơi mới có thành tích nổi bật mà chúng ta đang tìm, trong phó bản còn có Linh Uyên nữa nên lượng người xem mới tăng nhanh đột biến.”
Kế toán nghe vậy thì ngẩn người: “Đúng rồi, chủ nhân của văn phòng đối đầu chúng ta là một người chơi mới họ Dung. Nghe nói là sếp của người chơi mới mà chúng ta đang tìm kia.”
: “Micae chỉ là một con chuột cụt chân giãy chết, không cần lo. Còn cái văn phòng kia…” Irene xoa cằm, ung dung cười một cái: “Cho người tìm chút phiền toái đi.”
Đám thành viên cấp dưới vừa nghe lệnh liền lập tức hành động, đồng loạt rời đi làm việc.
Chỉ còn lại Irene ở trong phòng. Cô ta ngả người ra ghế mềm, một tay nâng tách trà, biểu tình ôn nhu khẽ mỉm cười.
: “Dám đối đầu với Ám Sát, bọn chúng nên biết hậu quả là gì.”